Chương 4
【 chỉ sự thật thôi. À đúng , cô mua quà ? Đây đây, tiền tới còn gì. Thế mà còn chê khó , còn chê cô suốt ngày mấy chuyện loạn xạ . Có thời gian thì sỉ nhục nam chính thêm vài thì còn hơn mấy món quà rách .】
Loạn xạ chỗ nào chứ, mua quà thì thành loạn xạ?
ghét giọng điệu của hệ thống, cũng ghét sự hời hợt trong từng câu chữ của nó.
Nó lúc nào cũng gọi Chu Trì là nam chính, lúc nào cũng ép theo kịch bản.
Nó thậm chí thèm quan tâm những vết thương chồng chất tay và vai Chu Trì, cũng bao giờ quan tâm những lời mà nó ép là cay nghiệt và tổn thương đến mức nào.
…
Buổi tối, khi Chu Trì về nhà, đợi sofa tới ngủ .
Khi đang mơ mơ màng màng bế lên, gọi tên :
“Em mua quà cho .”
mở chiếc túi đóng gói tinh xảo , lấy món quà mà đợi cả tối trao cho .
“Không thích , em chọn lâu.”
Ánh mắt Chu Trì chậm rãi dời từ gương mặt xuống lòng bàn tay .
Là một chiếc áo lông vũ, kiểu dáng bình thường, màu sắc cũng .
từng nghĩ đến việc mua áo màu trắng, vì đường nét chân mày ánh mắt của Chu Trì thanh tú, mặc màu trắng chắc hẳn sẽ .
những nơi thường xuyên lui tới là công trường, là kho hàng, là bến cảng.
Những túng thiếu kinh tế, trong tủ quần áo sẽ đồ màu sáng, vì họ dám mua, cũng nỡ mua.
Chiếc áo khoác dính đầy bụi và dầu máy vẫn còn đặt ở cửa, hôm nay Chu Trì hẳn là sửa xe cho .
tìm một cái cớ vụng về:
“Đừng tưởng mua cho cái áo là ý gì nhé, em chỉ sợ ngoài lạnh sinh bệnh thôi.”
“Giờ t.h.u.ố.c men đắt lắm, mà nhập viện thì tốn bao nhiêu tiền chứ, em sẽ vay tiền cho đồ phế vật như khám …”
Áo mặc , dù cũng là tối qua lén nhích gần, nhắm chừng kích cỡ cho .
Chu Trì thử một lúc cởi .
tưởng chỗ nào , đang định hỏi, thì thấy giọng :
“Tiền ở ?”
luôn thấu ánh mắt của Chu Trì.
Dường như trong lòng lúc nào cũng cất giấu nhiều chuyện.
Bên ngoài thì bọc một lớp vỏ lạnh lẽo, sắc bén.
hỏi đến cứng họng, nhất thời trả lời thế nào.
【Lúc cô câu dẫn phú nhị đại, nam chính đang khuân hàng cho ở bên đường đấy.】
Hệ thống nỗi đau của khác:
【Cầm tiền khác đưa, chạy về mua quà cho … ừm, thế nếu gọi là cướp của giàu chia cho nghèo thì gọi là gì nhỉ?】
Ở bên đường?
Vậy tức là Chu Trì thấy cảnh khác chuyển tiền cho .
Trong lúc đang liều mạng kiếm tiền vì , thì tận mắt thấy lén lút câu dẫn phú nhị đại?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/bat-dau-tu-mot-bo-hoa/chuong-4.html.]
“Tiền ở ?”
Chu Trì hỏi nữa.
Anh hiếm khi hỏi dồn dập như , dọa sợ, sắc mặt hoảng hốt, nửa ngày nổi lời nào.
Chu Trì nhận đang sợ, khép mắt , những chiếc gai dựng lên cũng lặng lẽ thu về.
“Không hung dữ với em, chỉ là chiếc áo đắt quá. Có em tiêu hết tiền dành dụm ?”
Dành dụm cái gì chứ.
Tiền lương Chu Trì mỗi đưa cho , qua ngày hôm đều tiêu sạch theo kịch bản.
Không tiền tiết kiệm, dành dụm, mà đột nhiên mua cho một chiếc áo lông vũ hai nghìn tệ.
“Hôm nay sửa xe, gặp một khách lớn, cho hai trăm tệ tiền boa.”
Chu Trì đưa hết tiền kiếm trong thời gian cho .
Anh hỏi tiền từ nữa, cũng hỏi vì mặc cả đồ hiệu.
Anh chỉ lâu, chậm rãi dời ánh mắt :
“Tiền đừng tiết kiệm, hết thì với .”
Anh ngừng một chút, :
“Xin .”
Một lời xin chẳng hiểu từ .
…
Sau ngày hôm đó, Chu Trì việc càng liều mạng hơn.
【Tới tới , nam chính cuối cùng cũng đ.á.n.h trong mấy trận đấu ngầm . từ sớm, thuê thì chẳng tiền đồ, chỉ dựa khuân vác thì đến năm con khỉ cũng thể nghịch thiên đổi đời .】
Hệ thống đặc biệt phấn khích, còn hiếm hoi khen một câu:
【Không tệ, tuy cô kịch bản loạn xạ cả lên, nhưng cuối cùng cũng về đúng quỹ đạo .】
Lúc , đang xổm bên giường Chu Trì.
Lại một nữa bôi t.h.u.ố.c cho .
Anh cố ý giấu , bao giờ nhắc đến những vết thương , nhưng , từ khi bắt đầu tham gia những trận đấu đó thì những vết thương chỉ ngày càng nhiều hơn.
【Cũng nhờ cô diễn theo kịch bản khá , chiếc áo đó đúng là sỉ nhục nam chính nương tay. Dùng tiền của yêu bên ngoài mua quà cho .】
đếm những vết thương Chu Trì, một vết, ba vết, năm vết…
“ trả năm nghìn tệ đó cho Tưởng Nguyên . Tiền mua quà là của .”
Hệ thống khựng một giây, lập tức hét lên:
【Đệch, chứ, tiền cô lấy ở ?】
.
tiền tiết kiệm, công việc, đến một cái thẻ tín dụng cũng .
Vậy tiền từ ?
sờ sờ lên cái mũ, gì.
…
【 hỏi từ lâu , vì cô kỳ lạ với nam chính như , ngay từ đầu thế. Cứ đúng những gì nữ phụ ác độc cần là , mà lén nhặt hoa, bôi t.h.u.ố.c, mua quà. Sao cô cứ thích mấy chuyện vô nghĩa đó thế?】