Editor: Yang Hy
16.
Kể từ ngày mà má Chu và Chu Quý Niên cùng đến ZA, cách trò chuyện của và Giang Tịch cuối cùng cũng phát triển theo đúng hướng.
Đến giờ nghỉ trưa, Chu Quý Niên chụp ảnh đồ ăn gửi cho Giang Tịch.
Chu Quý Niên:【 tăng ca nè, bận tới nỗi đến nhà ăn công ty luôn, trưa nay ăn gì ?】
Giang Tiểu Tịch:【Phở ruột già, hôm nay cũng bận】
[*] Phở ruột già (肥肠粉): một trong những món ăn vặt truyền thống, đặc trưng của nhiều nơi ở Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên.
Buổi tối khi tan , Chu Quý Niên leo lên xe, chụp ảnh vô lăng gửi cho Giang Tịch.
Chu Quý Niên:【Tan ca , mệt quá thôi…】
Giang Tiểu Tịch:【…】
Giang Tiểu Tịch:【Lái xe chú ý an , đừng chụp ảnh nữa】
Trước khi ngủ, Chu Quý Niên chụp ảnh chiếc đèn bàn ở đầu giường và gửi cho Giang Tịch.
Chu Quý Niên:【Cái đèn ch.ói mắt, định sẽ đổi nó】
Chu Quý Niên:【Cậu tan đúng ? Trên đường chú ý an nhé】
…
Lúc Giang Tịch còn đang đường về nhà, đang chen chúc xe buýt giờ cao điểm tan thứ hai, điện thoại ngừng vang lên thông báo, nhưng thể thò tay trong túi lấy xem .
Khi Giang Tịch về đến nhà thì Chu Quý Niên nửa mơ nửa tỉnh.
Giang Tiểu Tịch:【Ừm, về đến nhà 】
Nghe thấy tiếng thông báo đặc biệt, Chu Quý Niên mở mắt .
Chu Quý Niên:【Vậy nghỉ ngơi sớm nhé, ngủ ngon】
Gửi tin nhắn xong, Chu Quý Niên giường gục gặc đầu ngủ gật.
Mười phút , đối phương trả lời.
Giang Tiểu Tịch:【Anh cũng , ngủ ngon】
Chu Quý Niên hài lòng, ngả đầu xuống là ngủ luôn.
17.
Người em công tác về, đến tìm Chu Quý Niên ăn cơm, thoáng thấy Chu Quý Niên và Giang Tịch đang trò chuyện với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/banh-dao-xop-gion/chuong-7.html.]
“Ủa! Đổi biệt hiệu ha, vẫn ngọt ngào dữ hen.”
Chu Quý Niên phớt lờ lời nhạo của , tiếp tục vùi đầu gõ chữ, nhưng chữ khung thoại cứ gõ xóa, xà quần cả năm phút, vẫn thể gửi tin nhắn .
Người em tò mò: “Làm gì đó? Ông định tỏ tình mà hồi hộp dữ ?”
Chu Quý Niên nhíu mày suy nghĩ, thèm để ý đến em.
thật sự nên mở lời thế nào, cuối cùng vẫn nhờ cậy em.
“Tui hẹn chơi, nhưng mà hết, cũng thế nào luôn.”
Vẻ mặt Chu Quý Niên đầy lo âu, hy vọng em đáng tin cậy thể đưa gợi ý hữu dụng.
Vì thế em cũng rơi trầm tư.
Đến khi nhân viên phục vụ dọn thức ăn lên đủ, em đột nhiên vỗ bàn cái bốp, hét to lên một tiếng.
“Tui !”
Đôi đũa mặt em rung lên lăn xuống đất.
“Thì ông vé xem phim miễn phí sắp hết hạn, mời xem phim, như ông thể ăn cùng một hộp bắp rang với trong rạp chiếu phim, lặng lẽ sờ tay , còn thể lén cận cảnh nữa!”
Chu Quý Niên cúi nhặt đôi đũa lên lau khô giúp , gợi ý xong liền suy nghĩ một lúc lâu, cảm thấy thể thực hiện , thế là theo ý gửi tin nhắn , đó thuận lợi mời Giang Tịch cuối tuần xem phim với .
Chu Quý Niên vẫn dám ở một với Giang Tịch, hôm xem phim còn kéo em theo cùng.
Để cảm ơn em, mua một phần bắp rang siêu to dành riêng cho .
Sau đó chỉ mua một phần cho và Giang Tịch.
Bộ phim là một bộ hài kịch tiếng , em ở bên Chu Quý Niên, bắp rang đặt ở trong tầm tay, một ăn khiến vô cùng vui vẻ.
Mặt khác, Chu Quý Niên hề để ý đến bộ phim đang chiếu gì, vẫn luôn chú ý tới lúc Giang Tịch đưa tay lấy bắp rang. Cứ hai ba , vô tình chạm ngón tay của Giang Tịch, đó khẽ bình trái tim đang đập bịch bịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c, lặng lẽ góc nghiêng của Giang Tịch, mưu đồ bí mật tạo nên sự trùng hợp tiếp theo.
Chu Quý Niên phát hiện bọn họ sắp ăn hết bắp rang .
Ăn xong thì còn tương tác gì nữa, Chu Quý Niên bối rối, đầu sang định hỏi em xem thế nào, nhưng khi thấy hộp bắp rang của em vẫn còn một nửa, đột nhiên nảy một kế.
*
Bộ phim thật sự , em xem đến mê mẩn, nhai xong bắp rang trong miệng, giơ tay lấy.
Sau đó, nụ mặt dần dần biến mất, đó là dấu chấm hỏi đầy đầu.
Người em: Bắp rang của tui ?
...
Tác giả lời :
Người em: Con d.a.o của tui ? ( ^∇^ )