Bánh Đào Xốp Giòn - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-02-20 08:12:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

31.

Dạ cỏ, lá sách, ba chỉ, hoàng hầu…

Chu Quý Niên mở bản ghi chú , những món mà Giang Tịch gọi thực đơn, đều lặng lẽ xuống.

Ừm, ba món cũng thích, bỏ bốn lên năm, chính là và Giang Tịch cùng sở thích! Tiếp tục cố gắng nào!

Ngò rí, tỏi giã, ớt cựa gà, dầu mè, nước dùng…

Chu Quý Niên thấy Giang Tịch trộn đồ chấm, tiếp tục lên bản ghi chú.

Giang Tịch đầu : “Anh còn xử lý xong công việc ?”

Chu Quý Niên lập tức cất điện thoại: “Không , chỉ là trả lời tin nhắn thôi .”

Giang Tịch: “Anh tự trộn để giúp ?”

Chu Quý Niên ngại ngùng : “Cậu giúp , ăn đồ chấm như bao giờ.”

Giang Tịch gật đầu, hỏi về em của , Chu Quý Niên cứ mặc kệ .

Người em mới bưng cái chén tới thấy .

Người em: . . .

Âu.

32.

Trong sảnh một vị đầu bếp bánh mì bay Ấn Độ, Giang Tịch ăn nên mấy , Chu Quý Niên nhận , để cầm đồ chấm về phòng, còn lấy hai phần bánh.

Cái bánh cuối cùng lúc lấy , Chu Quý Niên đành chờ mặt đầu bếp.

Đầu bếp thấy trai nên càng ném bánh mì mạnh tay hơn. Chu Quý Niên cái bánh bay qua bay , kinh ngạc cảm thán thôi, còn vỗ tay cho vị đầu bếp đó.

Bánh mì bay lớn mới cắt thành hai phần, Chu Quý Niên ngẫm nghĩ một lát, quyết định chờ thêm hai phần nữa.

Đầu bếp thấy Chu Quý Niên lấy bánh vẫn , trong lòng cảm thấy Chu Quý Niên chắc chắn là đang ngưỡng mộ tư thế ném bánh đầy oai hùng của , ông cực kỳ vui vẻ, thêm hai phần nữa đưa bốn phần cho Chu Quý Niên.

Lo rằng Chu Quý Niên đem sẽ tiện, còn kêu nhân viên phục vụ đưa mâm cho , đặt bốn phần bánh lên , phát hiện còn thể đặt thêm nữa.

Chu Quý Niên cảm thấy cũng đủ , định bưng mâm thức ăn về phòng, nhưng đầu bếp ngăn , định thêm một phần nữa cho .

Lòng thể chối từ, Chu Quý Niên đặt mâm thức ăn xuống, nghiêm túc xem màn trình diễn ném bánh của đầu bếp.

Giang Tịch đợi trong phòng hơn hai mươi phút , trong lòng thắc mắc Chu Quý Niên vẫn , định ngoài tìm , nhưng mới mở cửa phòng thì thấy Chu Quý Niên giữa sảnh lớn, ngẩng đầu bánh mì bay trời mà vỗ tay bốp bốp.

Giang Tịch: . . .

33.

Sau nửa tháng trời, cuối cùng cũng gặp Giang Tịch, Chu Quý Niên vô cùng hưng phấn, ngay cả sự ngại ngùng e thẹn thường ngày cũng giảm mấy phần.

“Giang Tịch, cái ruột vịt là món tủ của quán đó, nấu hai miếng cho thử nhé.”

“Món thịt chiên giòn nè, ngon cực kỳ luôn.”

“Cậu đồ uống gì? Hay là uống rượu ?”

“Nếu uống rượu thì cứ uống nhé, uống , tối sẽ đưa về.”

Mức độ nhiệt tình là đến em cũng thấy sợ, nếu vẫn nãy giờ thì còn tưởng rằng Chu Quý Niên xỉn.

Giang Tịch dễ dàng thích ứng với sự bất bình thường của Chu Quý Niên, cũng phản ứng gì đặc biệt cả.

vì thái độ quá tự nhiên đó, cuộc trò chuyện của hai em thể chen .

uống rượu , ngày mai còn nữa.”

“Ừ ừm, uống cũng , uống rượu hại dày, gọi giúp một chai sữa đậu nành nóng nhé?”

“Được, cảm ơn nhé.”

Nói xong, Giang Tịch còn với Chu Quý Niên nữa.

Người em thu hết trong tầm mắt, thở dài một , đưa tay đập bàn: “Tui uống! Lấy cho tui một chai —”

Chu Quý Niên và Giang Tịch đầu sang : “?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/banh-dao-xop-gion/chuong-13.html.]

Người em nghẹn ứ họng, hồi lâu mới phun một chữ: “Bia.”

34.

Người em say , Giang Tịch đỡ ngoài cửa quán ăn, Chu Quý Niên thì lấy xe của .

“Giang Tịch !” Người em cố tình lảo đảo nghiêng ngả, giọng lúc to lúc nhỏ, “Giang Tịch, coi như tệ! Cậu thật sự ─ ”

“Tốt!”

Giang Tịch mặt mày cảm xúc đỡ em, hai ở ven đường chờ Chu Quý Niên liên hệ với lái .

“Quý Niên á! Với !”

“Hức!”

“Xứng đôi lắm!”

Giang Tịch để ý đến .

“Niên Niên ngố của chúng , yêu đương cũng lừa, lừa tiền lừa tình, đáng thương lắm luôn!”

Vẻ mặt Giang Tịch đổi, liếc một cái, chờ tiếp, nhưng em an tĩnh gì nữa.

Giang Tịch chần chừ hai giây nhẹ giọng hỏi: “Bây giờ vẫn độc chứ?”

Đợi một lát, em vẫn im lặng.

Giang Tịch thấy buồn , chuyện với con ma men chứ.

“Độc .”

Người em cúi đầu lẩm bẩm.

Giang Tịch sửng sốt.

, Niên Niên ngố thích đó, thích luôn, theo đuổi lâu , nhưng mà ngố tàu như , chắc chắn là cảm giác đang theo đuổi đúng , ọe…”

Người em say quắc cần câu , hết một lèo nhiều như nên nôn ọe, đẩy Giang Tịch xổm xuống ở ven đường bắt đầu nôn mửa.

Nôn ọe một hồi, lặng lẽ đầu , lén phản ứng của Giang Tịch.

Vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng chán ghét, ngơ ngác ở đó, phản ứng gì khác.

Ọe thêm hai bãi nữa, em vỗ vỗ n.g.ự.c, xiêu vẹo nghiêng ngả lên, híp mắt tới vịn lấy Giang Tịch.

còn kịp đưa tay lên thì chặn nửa đường.

Cậu ngẩng đầu lên , là Chu Quý Niên.

“Người lái của tới , đưa lên xe trở về ngay, chờ một chút nhé.”

Chu Quý Niên với Giang Tịch.

Giang Tịch ngơ ngác gật đầu Chu Quý Niên ném em ghế của xe , đó lon ton chạy về phía .

“Đi thôi, lên xe nào.”

*

Tài xế lái em xụi lơ ở ghế mà thở dài.

“Hầy, trẻ tuổi bây giờ, uống thì uống ít một chút chứ, đúng là yêu quý thể của gì cả.”

Bên trong xe yên tĩnh năm phút, đến một ngã tư đường, bác tài liếc kính chiếu hậu lúc đang chờ đèn đỏ.

Chỉ thấy cái lúc lên xe còn say khướt, bây giờ mặt mày dữ tợn mà ngay ngắn ở ghế .

Bác tài sợ hú hồn, suýt chút nữa đạp luôn chân ga xông qua đèn đỏ.

“C-, tỉnh hả?”

Người em đang nhớ phản ứng của Giang Tịch , lúc thấy giọng của bác tài mới lấy tinh thần.

“Hầy, cháu say .”

Ánh đèn trong xe lờ mờ, vẻ mặt em lúc thì dữ tợn, lúc bình tĩnh, tài xế sợ, ông ngập ngừng hỏi: “Nếu , tự lái ?”

Người em lời , lập tức trở nên nghiêm túc.

“Bác , mặc dù cháu say, nhưng cháu uống rượu .”

“Uống rượu thì lái xe, lái xe thì uống rượu.”

“Bác tài, bác đưa cháu về an đó.”

Loading...