Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có hai cô bạn thấy Lương Tĩnh chạy , nhịn lên tiếng: "Hạo ca, ông thế nặng lời quá ? Dù Tiểu Tĩnh cũng là con gái."
Trần Hạo há hốc mồm: "Hả? Nó là con gái á? Ngày nào nó cũng ' em, em', tao còn tưởng nó là thằng đàn ông thích giả gái chứ?"
Nói xong, Trần Hạo như cảm thấy vô vị, ánh mắt lạnh xuống: "Sao, hóa tụi bay cũng Lương Tĩnh là con gái ? Thế từng đứa một vì Lương Tĩnh mà bạn gái giận dỗi ghen tuông thì cứ một câu 'chỉ là em', hai câu 'chỉ là em'?"
Mấy trai đỏ mặt tía tai, Trần Hạo vẫn ngừng .
"Anh em?" Trần Hạo khẩy một tiếng: "Anh em chỉ là lúc ăn nhậu, khoác vai bá cổ mới là em. Có bản lĩnh thì tụi bay rủ nhà tắm nam kỳ lưng cho , là nhà vệ sinh nam đọ xem đứa nào tè xa hơn ."
Có lên tiếng: "Thế chẳng lẽ thể bạn , em với con gái ?"
Trần Hạo đáp: "Đương nhiên là , nhưng ít nhất chừng mực chứ? Cái chừng mực của Lương Tĩnh, tụi bay xem ?" "Tao thật sự hiểu tụi bay nghĩ gì, vì Lương Tĩnh mà cãi với bạn gái, biến đời sống tình cảm của thành đống hổ lốn."
Có lí nhí: "Anh em như tay chân mà..."
Trần Hạo trợn trắng mắt: "Mày định em như tay chân, đàn bà như quần áo hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ban-trai-toi-la-khac-tinh-cua-tra-xanh/chuong-11.html.]
"Mày úng não ? Mấy thằng đây, thằng nào chả là em của mày, nhưng thằng nào giống như Lương Tĩnh, khiến mày vì em mà cãi với yêu ?"
Trần Hạo một tiếng: "Đương nhiên, nếu tụi bay tận hưởng cái sự mập mờ núp bóng em đó, trách bạn gái nhạy cảm đa nghi, thì coi như tao gì."
"Có cái tư tưởng dơ bẩn đó thì giấu , còn lôi khoe mẽ sự vĩ đại của . Cạn lời."
Nói xong, Trần Hạo kéo .
Ra đến cổng, phát hiện Lương Tĩnh thế mà về, cũng nín . Thấy chúng , cô còn chủ động chào hỏi: "Hạo, Tạ Cẩn, ngại quá, ban nãy cố ý, chỉ thấy cái ảnh nên vài câu thôi, ý gì khác."
Nhìn bộ dạng đó của cô , đột nhiên thấy phiền, lười giả vờ với cô nữa. Thế là khách sáo thẳng: " cố ý đấy."
Lương Tĩnh nghẹn họng, gượng : "Tạ Cẩn, cô hiểu lầm và Hạo , với ông chỉ là em, tụi chẳng gì cả, nếu tụi gì thật thì cũng chẳng đến lượt cô ."
Câu , đúng là hương bay xa vạn dặm!
đang định trợn mắt lên trời thì Trần Hạo cướp lời: "Dừng! Cô sai ."