Bạn thân nợ tiền nhưng lại dùng khăn lụa giả để trừ nợ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-09 16:27:56
Lượt xem: 783

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh phóng to ảnh đại diện của Hứa Dao bảo : "Chỗ là cái vườn hoa miễn phí chân một khách sạn. Phía một nhà hàng đồ ngọt cao cấp, nếu thực sự tiền thì cô đó ."

 

"Nếu cuộc sống của cô thực sự sang chảnh như những gì phô , thì ba triệu tệ chỉ là chuyện nhỏ. Khi một những biểu hiện bất thường, em cẩn thận đấy, vợ ngốc của ạ."

 

Chồng chẳng sở thích gì đặc biệt, chỉ thích du lịch đây đó thì nhưng ngờ tìm hiểu thứ kỹ đến thế.

 

bán tín bán nghi, chồng tiếp tục an ủi: "Coi như dùng ba triệu tệ để rõ một con . Sau nhớ nhé, đừng tùy tiện cho khác mượn tiền nữa."

 

Tuy miệng thì nhưng trong lòng vẫn đồng tình với lời chồng .

 

Cho đến ngày nọ, tình cờ gặp Hứa Dao đang lái một chiếc xe sang phố.

 

Khi chạm mặt , Hứa Dao thoáng sững nhưng đó lập tức niềm nở bước gần.

 

mặc đồ ngủ chạy ngoài mua tã giấy cho con nên trông khá lôi thôi. Còn cô thì đắp đầy đồ hiệu, mặc áo lông thú, tay xách túi xịn.

 

tháo kính râm, đ.á.n.h giá một lượt từ đầu đến chân.

 

"Sao để thành thế ? Trông chẳng khác gì kẻ ăn mày."

 

"Nghe nghiệp lấy chồng sinh con, để bản biến thành bà nội trợ, , trông như một mụ đàn ông bỏ rơi ."

 

Nói xong, Hứa Dao lớn, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt và coi thường.

 

Lòng tự trọng của đột nhiên tổn thương nặng nề, lập tức đáp trả: "Hứa Dao, tớ mặc đồ như ăn mày thật nhưng tớ bao giờ vay tiền. Cậu sống đến mấy nữa thì vẫn còn nợ tớ ba triệu tệ đấy!"

 

trừng mắt , nhất quyết nhượng bộ.

 

Nụ môi Hứa Dao vụt tắt, cô liếc điện thoại : "Ôi thật may, điện thoại tớ hết pin , lát nữa sạc xong tớ chuyển khoản cho."

 

"Chẳng lẽ tớ thèm quỵt mấy cái đồng lẻ của chắc? Có ba triệu tệ mà như đòi mạng bằng."

 

"Cậu bảo chuyển khoản cho tớ tám trăm . Chắc là tiền thật nên mới thế đúng ?"

 

Nhớ lời chồng dặn, dùng kế khích tướng.

 

lúc , điện thoại của Hứa Dao chợt đổ chuông.

 

Hứa Dao lộ vẻ lúng túng, định đeo kính râm bỏ nhưng giật .

 

"Hứa Dao, đủ mù quáng , đeo kính chắc còn mù tịt luôn đấy, đang giả mù?"

 

"Tớ nữa, trả tiền cho tớ."

 

Hứa Dao lườm , giật chiếc kính râm: "Đừng chạm linh tinh, kính Chanel mẫu mới nhất đấy, hỏng đền nổi ."

 

"Trần Hà, đúng là thực dụng đến phát tởm. Suốt ngày tiền tiền tiền, chắc trong đầu chỉ tiền thôi nhỉ? Cậu quên hồi cấp ba hai đứa thế nào ? Cậu tớ thất vọng quá."

 

"Trả tiền ."

 

Bây giờ chẳng còn tâm trí mà ôn chuyện cũ với cô .

 

Những lời mỉa mai nãy vẫn còn văng vẳng bên tai, hiện tại chỉ đòi tiền, đó chặn bao giờ liên lạc nữa.

 

" là đồ đòi nợ thuê, mở to mắt ch.ó của , tớ lái con xe mấy trăm triệu tệ thế thiếu ba triệu tệ của ?"

 

Hứa Dao chỉ chiếc xe sang bên cạnh, mặt mày vênh váo.

 

"Cậu lái xe tăng cũng chẳng liên quan gì đến tớ, trả tiền đây!"

 

Bị dồn ép đến mức còn cách nào khác, cô hừ lạnh một tiếng mở cửa xe.

 

Sau một hồi lục lọi, cô lấy từ trong xe một chiếc túi xách đưa cho : "Cho ."

 

hiểu nổi, chuyện trả tiền chỉ cần chuyển khoản là xong, tại đưa cho một cái túi gì.

 

"Cậu ý gì đây?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ban-than-no-tien-nhung-lai-dung-khan-lua-gia-de-tru-no/chuong-2.html.]

Hứa Dao quơ quơ cái logo túi xách mặt .

 

Sau đó, cô mở bao bì : "Hàng hiệu đấy, hiểu ? là đồ nhà quê, chẳng tí gì."

 

thuận tay quàng luôn chiếc khăn lên cổ : "Mua ở quầy chuyên dụng năm sáu triệu tệ đấy, trừ khoản ba triệu tệ của là quá đủ nhé? Cậu hời to còn gì."

 

Nói xong, Hứa Dao nhanh ch.óng xoay lên xe, bỏ ngơ ngác giữa trời.

 

Thật là quái gở.

 

Dùng vật để trừ nợ ?

 

Chuyện cũng đồng ý chứ?

 

còn gật đầu, cô lấy quyền gì mà ép nhận?

 

cúi đầu kỹ chiếc khăn lụa cho là đắt đỏ , hoa văn đó xộc xệch, thậm chí đường vân cũng đúng.

 

Năm ngoái chị chồng cũng tặng một chiếc khăn cùng thương hiệu nhưng độ tinh xảo của đường kim mũi chỉ và hoa văn hơn hẳn cái nhiều.

 

hời to ?

 

là nực .

 

Sau đó, Hứa Dao giống như bốc khỏi thế gian.

 

Lần , cô chặn luôn tài khoản của .

 

Đang lúc tức giận , thì trong nhóm chat lớp cấp ba tổ chức họp lớp.

 

Các bạn học cũ nhao nhao phản hồi, cũng gặp những bạn năm xưa.

 

chợt nghĩ đến một chuyện, một kế hoạch âm thầm nảy sinh trong đầu.

 

nhắn nhóm: [Xin nhé, con tớ còn nhỏ quá, chắc tớ tham gia .]

 

Có mấy bạn hồi cấp ba chơi khá nhắn : [Cứ để chồng trông con , vất vả lắm mới tụ tập một bữa từ phương xa về mà.]

 

Không khí sôi nổi như thế, động lòng cho . trong lòng vẫn nuốt trôi cơn giận .

 

Đây tuyệt đối đơn giản chỉ là chuyện ba triệu tệ.

 

Chẳng ai thiếu thốn gì ba triệu tệ đó nhưng cách hành xử của Hứa Dao khiến thấy thật sự buồn nôn.

 

Nửa tiếng , Hứa Dao mới trả lời trong nhóm: [Ngại quá, tớ xuống máy bay, buổi họp lớp cũng tham gia nhé.]

 

, mục đích của đạt . Vì Hứa Dao tưởng nên cô mới đồng ý tham gia.

 

nhắn tin riêng cho lớp trưởng: [Lớp trưởng ơi, tớ chắc chắn nhưng dù tớ vẫn đóng góp một phần kinh phí nhé, lúc đó tớ sẽ qua.]

 

[Trần Hà , tụi dự kiến tổ chức ở khách sạn Tây Hoa, chi phí rượu bia, phim chụp ảnh các thứ tính mỗi 500 tệ nhé.]

 

lập tức chuyển tiền sang ngay.

 

Lớp trưởng gửi biểu tượng ngón tay cái: [Sòng phẳng đấy.]

 

Ngày hôm , đưa con về nhà ngoại chơi.

 

Lúc tán gẫu, bỗng nhắc chuyện: "Cái đứa bạn chơi hồi cấp ba của con mới ghé qua đấy."

 

Tim thắt một nhịp, chẳng mấy bạn cấp ba của , chỉ mỗi Hứa Dao.

 

Hồi đó cô sang nhà ăn cơm, hai đứa thiết như chị em ruột thịt.

 

"Cô đến đây gì ạ?"

 

Trong lòng bắt đầu nghi hoặc, chẳng lẽ cô đến thăm bố thật ?

 

 

Loading...