BẠN CÙNG PHÒNG TRỐN HỌC, TÔI PHẢI GÁNH TỘI THAY - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-09 11:24:55
Lượt xem: 79
Văn án:
Ngày thi cuối kỳ, giám thị chặn ngay ngoài cửa phòng thi.
Bà bỏ học nhiều , điểm chuyên cần bằng , đủ điều kiện dự thi.
Trong khi con nhỏ bạn cùng phòng cũ đội trời chung với , ngày nào cũng ngủ đến tận hai giờ chiều…
Vậy mà điểm danh vẫn đủ.
lên tiếng chất vấn, giám thị cau mày đáp đầy khinh miệt:
“Bản đến lớp thì tự lo cho , chuyên cần của khác mắc mớ gì đến em?”
Trần Nghiên còn cố ý gần xem trò vui.
Trong ánh mắt chờ đợi mất mặt của cô , lấy điện thoại .
Trình bày cả album những video điểm danh phân loại rõ ràng mặt giáo viên.
“Môn tổng cộng ba mươi tư buổi, em đủ ba mươi tư video điểm danh.”
“Cô xem, em nghỉ buổi nào?”
Sắc mặt Trần Nghiên lập tức sụp xuống, phản ứng thì vô cùng gay gắt:
“Cô điên ? Cái môn chán mà ngày nào cũng video điểm danh !”
…
Chương 1
“ video thì liên quan gì đến cô?”
nghi hoặc liếc sang Trần Nghiên.
Theo lý mà , video điểm danh , cuối kỳ thi …
Đều chẳng hề liên quan đến cô .
Vậy vì cớ gì mà cô kích động đến ?
Ngay từ buổi học đầu tiên của học kỳ , cô giáo rõ quy định:
Điểm danh ngẫu nhiên, nếu phát hiện vắng mặt ba thì thi cuối kỳ.
Mà thì từ nhỏ đến lớn, kể cả ốm cũng từng xin nghỉ một buổi nào.
Vậy nên càng thể chuyện trốn học.
Vậy nên lấy lý do thiếu chuyên cần để cấm dự thi, tuyệt đói thể chấp nhận.
“Phiền cô cho em , em vắng những ngày nào?”
Cô giám thị dạy môn Mác – Lênin, nổi tiếng khó tính, ghét sinh viên bỏ tiết.
“Điểm danh là lớp trưởng thống kê và báo lên. Em nghỉ buổi nào chẳng lẽ bản em còn rõ??”
“Đừng chậm giờ thi của các bạn khác nữa mau rời khỏi đây .”
Cô quát thẳng mặt, đuổi ngoài hành lang.
giận, chỉ bật :
“Môn tổng cộng ba mươi tư buổi, em đủ ba mươi tư video điểm danh.”
Mỗi ngày giờ lớp, đều một đoạn video gửi về cho ba xem cuộc sống hằng ngày.
Không ngờ ngày chúng trở thành bằng chứng bảo vệ .
“Cô giáo, em thực sự từng bỏ bất kỳ buổi học nào.”
Trần Nghiên đột nhiên chen miệng:
“Mấy cái video thì chứng minh gì? Có khi cô đến điểm danh xong mất?”
Trần Nghiên châm chọc đầy đắc ý.
Học kỳ vì mâu thuẫn với cô , nên dọn khỏi phòng ký túc xá cũ.
Dù cho rời khỏi nơi đó mà cô vẫn cứ tìm cách gây sự với .
Ban đầu, việc cô giáo cho dự thi khiến khá mơ hồ.
qua lời lẽ kiềm chế của Trần Nghiên khiến linh cảm điều gì đó đúng.
“Đừng loạn trong phòng thi nữa!”
“ bảo lớp trưởng công bố bảng điểm danh kỳ thi. Nếu danh sách vấn đề thì báo để sửa.”
“Em báo, coi như mặc định ý kiến.”
Bảng điểm danh lớp?
Sao từng thấy…
Trong khoảnh khắc, hiểu ngay.
Lớp trưởng lớp với Trần Nghiên.
Sau khi chuyển , cô dọn ở đúng cái giường cũ của .
Vậy nên bảng danh sách chuyên cần đó, cô kiểm tra với cả lớp, chỉ bỏ qua .
Thậm chí còn sửa tên để báo cáo điểm danh.
Mỗi cô giáo đếm sĩ , lớp trưởng sẽ nộp danh sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ban-cung-phong-tron-hoc-toi-phai-ganh-toi-thay/chuong-1.html.]
Trần Nghiên bỏ tiết, nhưng họ đều tên , để gánh .
“Được , chuyện gì thì tự lên gặp cô cố vấn. Đừng phiền khác thi cử!”
Cô giám thị liên tục thúc giục, buộc rời khỏi phòng thi.
Vậy thì tìm cố vấn, rõ chuyện.
Phía vang lên tiếng reo hò hả hê của Trần Nghiên:
“Hay quá! Cô Tống công bằng ghê, trị mấy đứa trốn học mới đúng!”
bật lạnh.
Chỉ cần yêu cầu kiểm tra điểm danh và lấy kết quả thật.
Với cô Tống thì đó là t.a.i n.ạ.n giảng dạy, sẽ xử lý tương đối nặng thôi.
Còn vụ trốn học của Trần Nghiên và trò mờ ám với lớp trưởng chắc chắn sẽ bại lộ.
Đến khi , Trần Nghiên còn nổi .
…
đến văn phòng cô cố vấn.
Vừa cửa, mở điện thoại, đặt đủ 34 video điểm danh lên bàn.
“Cô Hứa, em trốn học buổi nào cả, nhưng cô Tống cho em thi cuối kỳ.”
Cô cố vấn đẩy nhẹ gọng kính, nhận lấy điện thoại của .
“Sao như …”
Cô suy nghĩ vài giây đưa cho một phương án:
“Bài thi bắt đầu mười lăm phút là nữa. Em cứ đợi kỳ thi nhé.”
Nghe xong, tim khựng một nhịp.
“Không . Em trì hoãn kỳ thi, và đề nghị kiểm tra camera, tìm bộ đoạn ghi hình em mặt đầy đủ trong lớp để chứng minh em hề trốn học.”
Sắc mặt cô cố vấn thoáng khó xử.
“Trì hoãn kỳ thi xin từ . Nếu vì t.a.i n.ạ.n giảng dạy mà phá lệ cho em, thì hậu quả sẽ nghiêm trọng…”
Thì cô vội đẩy sang thi vì rõ ràng chuyện sẽ trở thành giảng dạy.
“Vậy em rõ xem vì cô Tống cho em dự thi, tính cách khác ?”
kể từ đầu đến cuối chuyện ngoài phòng thi, và chuyện lớp trưởng hề tìm để xác nhận bảng điểm danh.
“Lớp trưởng báo cho em kiểm tra bảng chuyên cần, để tên em bạn vắng mặt, nên cô Tống mới hiểu lầm em trốn học.”
Cô cố vấn lau mồ hôi trán, vẻ bối rối.
“Lớp trưởng mỗi ngày lo nhiều việc, dù cũng bận rộn chứ rảnh rỗi. Lớp đông , chắc bạn lỡ quên em, trót ghi nhầm thôi.”
“Dù gì thì cũng còn thi , em chịu thiệt một chút .”
“Lần tới xét thưởng, cô ưu tiên đề xuất em, ?”
trợn mắt, tin nổi tai .
“Cô ơi, nếu thi thì dù đến mức nào cũng chỉ ghi 60 điểm.”
Môn mà chỉ 60 điểm, thì học bổng Quốc gia hạng Nhất của coi như tiêu tan.
“Nếu em điểm cao, thì học .”
“Thế nhé, lớp trưởng và bạn ghi nhầm chuyên cần của em mỗi đền em hai trăm tệ coi như phí học ?.”
…
Cô dùng bốn trăm tệ coi như phí học để bỏ qua chuyện ?
Dĩ nhiên là đời nào!
“Cô , môn mà trượt thì học bổng Quốc gia hạng Nhất của em cũng mất. Bốn trăm tệ thể bù .”
Cô cố vấn bỗng bật khẩy, giọng mang theo sự khinh bỉ rõ rệt.
“Nói cả đống, hóa em đến đây là vì tiền.”
“Vậy móc tiền túi đưa em ?”
“ lấy tiền thì ngậm miệng, chuyện ngoài.”
thật sự hiểu cô đổi thái độ nhanh đến thế.
“Em vì tiền. Em vì điểm của và vì công bằng.”
Học bổng Quốc gia hạng Nhất là do nỗ lực mà đạt , tham lam thêm đồng nào của ai.
Vậy mà bây giờ là là ham tiền.
“Công bằng? Ý em là lớp trưởng tìm em xác nhận bảng điểm danh là công bằng?”
gật đầu:
“ . Cô quên mà là cô cố tình tìm em.”
Cô cố vấn im lặng, năm phút trôi qua mà dài như cả tiếng đồng hồ.
thì vẫn chơ vơ giữa văn phòng.