Bà Xã Oder - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-04-05 00:51:49
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKN2JyAJAw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phản khủng tinh anh: Ninh Ninh, tội chứng rửa tiền của Black Jack đưa cho tôi.

Black J: Ê ê, bạn Tinh anh, ah hai còn ở đây, bạn tính khiêu chiến phải không?

Phản khủng tinh anh: Khiêu chiến đấy thì sao? Tôi nói, các cậu không phạm pháp có mất cân thịt nào không?

Black J: … Không.

Duy khủng thiên hạ bất loạn:…. Không.

Jason:…. Không.

Phản khủng tinh anh: Chết tiệt!

Phản khủng tinh anh: Jason, Black J, Sở Li, tôi cảnh cáo các cậu, FBI đã lấy tội danh buôn lậu ma túy để tróc nã các cậu, các cậu cẩn thận cho tôi, để tôi bắt được tôi lôi các cậu ra bắn.

Jason: Báo cáo trưởng quan, nghề chính của em rõ ràng là buôn lậu vũ khí, trưởng quan, anh nhất định phải tin vào sự trong sáng của em, em hoàn toàn chỉ là con quỷ thế mạng.

Vi tiếu thiên sứ: Sặc, trưởng quan, anh đây gọi là để lộ cơ mật, để lộ cơ mật ạ…

Bác sĩ thiên tài: Chúng ta phải thông cảm cho khổ tâm của trưởng quan.

Hành vân lưu thủy: trưởng quan thật là thánh mẫu.

Mây trên trời đang bay: Nô gia đã nói rồi mà, trưởng quan thương xót chúng ta mà…. Trưởng quan, khi nào đến Bahamas, nô gia thị tẩm cho ngài.

Thiên đại địa đại mami tối đại: Jason, cho tôi ba ngày, tiền đến tài khoản không thiếu một xu.

Thiên đại địa đại mami tối đại: Black J, anh thân chinh đến Ả rập một chuyến, đi tìm Soman, anh ta là chuyên gia về lĩnh vực này, lát nữa tôi sẽ chào hỏi anh ta, tránh bị liên bang để ý, anh ta có kinh nghiệm nhất.

Thiên đại địa đại mami tối đại: Trưởng quan, anh cần tư liệu phạm tội của bọn họ, cũng được, tôi gửi cho anh tài liệu X, chỉ cần anh giải được mật mã, nó sẽ là của anh.

Phản khủng tinh anh: Chết tiệt, thừa hơi à.

Thiên đại địa đại mami tối đại: Trưởng quan, cho anh một kiến nghị, lái nuôn vũ khí Trung Đông và băng đảng người Hoa ở Mỹ lớn nhất sắp liên minh rồi, vụ án này có lẽ anh sẽ phải đau đầu đấy. Anh mau đem nội gián bên Black J, Sở Li và Jason rút về, tiến hành giao dịch ngầm, như vậy dễ hơn nhiều so với việc anh bắt bọn họ.

Jason: Ninh Ninh, cậu thật gian xảo. Cậu dám chắc đây không phải là để thuận tiện cho chúng ta lũng đoạn giao dịch vũ khí ở Trung Đông chứ?

Thiên đại địa đại mami tối đại: Anh nói xem?

Phản khủng tinh anh: Chết tiệt, bọn khủng bố các cậu.

Black J: Ninh Ninh, anh yêu em, trưởng quan, tôi đồng ý phối hợp.

Duy khủng thiên hạ bất loạn: Ninh Ninh, cảm ơn nhé, trưởng quan, thân là một công dân tốt luôn luôn tuân thủ pháp luật, tôi nguyện phối hợp với trưởng quan tất cả mọi hành động. Tiện thể thông báo chút, bọn họ đã liên hệ với tôi rồi.

Black J: Tôi cũng tiện thể thông báo luôn, một giờ trước, bọn tôi vừa mới họp qua điện thoại.

Jason: Vậy thì tôi không nói nữa, mọi người trong lòng tự hiểu.

Phản khủng tinh anh: Chết tiệt.

Vi tiếu thiên sứ: Oa oa oa… tự cổ quan phỉ một nhà, nói đúng hơn, các người cấu kết làm càn.

Mây trên trời đang bay: Ninh Ninh, nô gia yêu cái gian trá của cậu c.h.ế.t đi được, nô gia muốn lấy cậu.

Thiên đại địa đại mami tối đại: Ừm, cô trẻ ra hai mươi tuổi, có lẽ tôi sẽ xem xét.

Mọi người:…

Bác sĩ thiên tài: Nam cực là nơi tốt lành.

Phản khủng tinh anh: Các người cứ chờ đấy, đừng để lọt vào tay tôi, Ninh Ninh, lúc nào liên minh?

Thiên đại địa đại mami tối đại: Tháng sau.

Phản khủng tinh anh: Tôi đi họp đây.

Mọi người: Biến đi.

Vi tiếu thiên sứ: Ninh Ninh, cậu thật sự gửi tài liệu phạm tội của chúng tôi cho anh ta?

Thiên đại địa đại mami tối đại: Gửi rồi.

Mọi người:…

Thiên đại địa đại mami tối đại: Ok, tôi out đây.

Ninh Ninh mới nói xong, chào mọi người rồi out.

Ninh Ninh tắt máy tính, tay chống đầu, chu đôi môi nhỏ xinh, bị mami phát hiện rồi, cậu mỉm cười, rời khỏi thư phòng.

Trình An Nhã quả nhiên đang ngồi trên sofa ung dung xem tập báo cáo của cô, đợi con trai ra nấu cơm phục vụ.

“Mami, con đảm bảo không gây ra tai họa, mami yên tâm.” Ninh Ninh đi đến, thơm lên má mẹ một cái, nở một nụ cười tao nhã, “Mami không vui sao?”

Trình An Nhã xoa đầu cậu, vỗ mạnh mấy cái, Ninh Ninh chau mày, nhìn cô ai oán, ánh mắt tỏ vẻ ấm ức như chú thỏ con ngây thơ, “Mami, mami ngược đãi trẻ em.”

“Vừa nãy làm gì?” Trình An Nhã hỏi.

Ninh Ninh thở dài, cũng không giấu giếm, “Con có mấy người bạn đang thực hiện một phi vụ buôn bán vũ khí, bên mua lại cấu kết với FBI, muốn bắt sạch bọn họ, may mà bạn con cẩn thận, lắp hệ thống phát nổ, xảy ra vấn đề, con sẽ hủy nick xóa dấu vết. FBI vừa hay có bốn người đuổi theo, con chơi với bọn họ một lúc.”

Nhân tiện hủy luôn kho tài liệu của tổ chức chống khủng bố, ai bảo bọn họ cứ bám riết không rời, để cậu bị mami phát hiện.

Tim Trình An Nhã run lên, mấy người bạn buôn bán vũ khí.

FBI?

Cô bị hoang tưởng rồi chăng?

Chết tiệt.

“Bạn của con là người thế nào?”

Ninh Ninh cười một cách kì quái, bàn tay nhỏ bé đặt lên tim của Trình An Nhã vỗ về an ủi, “Mami, mẹ nhất định phải bình tĩnh…”

Trình An Nhã đột nhiên có một dự cảm không lành.

Jason Wood, Sở Li, Black jack, Louis E.W…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ba-xa-oder/chuong-14.html.]

“Stop.” Trình An Nhã run rẩy hô dừng lại, cho dù là người điềm tĩnh như cô, cũng cảm thấy quả là khó tin, con trai cô tùy tiện nói ra tên ba người đều là phần tử khủng bố hàng trên toàn cầu.

“Cưng, con quen bọn họ lâu chưa?”

“Một năm.”

“Nói như vậy, một năm qua con làm không ít việc phạm pháp?” Giọng nói của Trình An Nhã run run, đứa con trai ngây thơ như thỏ bạch của cô đi đâu mất rồi?

Ninh Ninh mỉm cười tao nhã, bàn tay nhỏ bé xoa lên tay Trình An Nhã, “Mami à, lỗ hổng trong quản lý chế tạo vũ khí thật sự quá nhiều, cho dù bọn họ không buôn lậu, người khác cũng sẽ buôn thôi. Jason bọn họ mặc dù là phần tử khủng bố, hành động trái pháp luật, không được coi như những người tốt theo nghĩa truyền thống, nhưng mà…. Cũng đáng để thâm giao.”

Trình An Nhã lại hoang tưởng nữa rồi.

“Mami, mami không giận nữa chứ?” Ninh Ninh có chút lo lắng hỏi, nếu như mẹ cậu giận, cậu có thể lập tức rút chân, ngoan ngoãn làm cục cưng yêu quý của mẹ, giống như tên nick của cậu vậy.

Thiên đại địa đại mami tối đại, bất cứ việc gì, đều ưu tiên nghĩ đến mẹ trước nhất.

“Có gì mà giận, con trai giỏi như vậy, mami rất tự hào…” Trình An Nhã khen ngợi một chặp, sau đó nói, “Chỉ cần con không đi sai đường, mami không bận tâm.”

Ninh Ninh nghĩ thầm, mimi, đây còn chưa gọi là đi sai đường thì thế nào mới gọi là đi sai đường?

Suy nghĩ của Trình An Nhã là, chỉ cần là con đường mà con trai cô chọn, đều là chính đồ.

Thế nào gọi là nuông chiều, chính là đây.

Hai mẹ con này hợp phách nhất trong lịch sử.

Cuối tuần, Trình An Nhã và Ninh Ninh mặc đồ mẹ con đi chơi, đầu tiên đến nhà ông Trình, sau đó cùng đến khu vui chơi lớn nhất của thành phố A.

Hai mẹ con toàn chọn những trò chơi nguy hiểm, quá nhẹ nhàng không phù hợp với bọn họ.

Suốt đường đi, hai mẹ con trêu chọc, kể xấu nhau, tiếng cười không dứt, ông Trình đi bên, cười không khép được miệng, nhìn khuôn mặt tươi cười của con gái và cháu ngoại, ông cảm thấy cuộc đời không còn gì hối hận nữa.

Sau khi ăn cơm dã ngoại xong, Trình An Nhã vẫn còn lưu luyến, muốn chơi thêm một vòng nữa.

Ông Trình cười nói, “Con nha đầu này, nào phải đưa con đi chơi, tự mình chơi phát cuồng rồi.”

Trình An Nhã mỉm cười, chu mỏ một cách tinh nghịch, như cô gái nhỏ nhõng nhẽo ba mình, “Ba, con cũng là trẻ con mà.”

Ninh Ninh rất tao nhã cắm ống hút, đưa nước uống cho ông Trình và Trình An Nhã, mỉm cười nói, “Ông ngoại, mami vẫn còn trẻ con lắm, chúng ta là đàn ông, không thèm chấp mami.”

SMK

“Tiểu tử thối.” Trình An Nhã gõ lên đầu cậu cười mắng.

Ông Trình cười lớn, ôm trầm lấy cháu vào lòng, trên gương mặt hiền từ toàn là yêu thương.

Mấy người lại đi một vòng quanh khu giải trí, Trình An Nhã lôi Ninh Ninh đi chơi, giữa một đám con nít, cậu nhóc Ninh Ninh muốn khóc mà không có nước mắt.

Ninh Ninh đang kể cho ông ngoại nghe mấy câu chuyện vui, Trình An Nhã cũng phối hợp Ninh Ninh kể những chuyện thú vị ở Luân Đôn, cả nhà ba người vô cùng vui vẻ, không hề cảm thấy có nguy cơ.

Thế nhưng, khi bọn họ băng qua đường, một chiếc xe hơi đột nhiên mất lái lao về phía Trình An Nhã và Ninh Ninh.

Giữa ngày hè oi bức, cả con đường vô cùng vắng vẻ, trừ ba người bọn họ, chỉ có vài cô cậu nam nữ, khi xe lao tới, có người thét to…

Đồng tử Trình An Nhã đột ngột thu lại, tốc độ xe quá nhanh, cô nhất thời không tránh kịp, với bản năng của người mẹ, Trình An Nhã dùng hết sức đẩy Ninh Ninh ra.

Đứng trước nguy hiểm, cô lựa chọn bảo vệ con trai mình.

Rầm…

“Mami.”

“An Nhã.”

Trong biệt thự Diệp gia, tim Diệp Sâm đột nhiên thắt lại, tại sao trong lòng lại có cảm giác bất an như vậy?

Trong lúc dọn mảnh thủy tinh vỡ anh lại bất cẩn để mảnh thủy tinh cứa vào tay, anh nhướn mày, cảm giác tim run lại ập đến, anh cảm thấy có chút kỳ lạ.

Sau khi pha cà phê bưng về thư phòng, Diệp Sâm làm việc được một lúc liền phát hiện ra thiếu mất một bản công văn, anh trầm mặt, gọi điện cho Trình An Nhã, “Cô Trình, tài liệu liên quan đến làng nghỉ dưỡng suối nước nóng đang ở chỗ cô phải không?”

Một lúc lâu, không thấy trả lời, nhẫn nại của Diệp Sâm không nhiều, vừa định mở miệng liền nghe thấy tiếng của ông Trình, “Xin hỏi anh là cấp trên của con bé phải không? Con gái tôi bị tai nạn, hiện đang nằm ở bệnh viện, có lẽ…”

“Bác nói sao?” Diệp tam thiếu đứng bật dậy, động tác quá nhanh hất đổ cả cốc cà phê trên bàn, dự án hợp tác tiền tỉ thế là thành đống giấy vụn, anh không kịp dọn dẹp, nhanh chóng với lấy áo khoác mặt lên người đi ra ngoài, “Bệnh viện nào ạ?”

Trong bệnh viện, Ninh Ninh bưng tới một cốc cà phê đưa cho ông Trình, “Ông ngoại, ông đừng lo, mami sẽ không sao đâu.”

“Ngoan.” Ông cầm lấy cốc cà phê, tinh thần bất định nhìn về phía phòng cấp cứu. Ninh Ninh khuôn mặt vô cùng trầm tĩnh, tuy gặp chuyện lớn nhưng cậu không hề hoang mang, khóc lóc như những đứa trẻ thông thường.

Cậu trầm tĩnh tới mức hình như người đang nằm trong phòng cấp cứu kia không phải là mami của cậu.

Diệp tam thiếu tìm đến bệnh viện, người đàn ông bình thường lúc nào cũng ăn mặc chỉnh tề này lúc này hơi có chút thảm hại, vừa định bước tới hỏi thăm liền nghe thấy giọng Ninh Ninh an ủi ông Trình, “Ông ngoại, ông đi nghỉ một chút có được không? Ở đây có cháu là được rồi, mami ra cháu sẽ lập tức gọi điện cho ông.”

“Không, ông không mệt, chúng ta cùng ở đây đợi mẹ cháu ra ngoài, ai cũng không rời đi.”

Đó chính là con trai của Trình An Nhã sao?

Diệp tam thiếu bước lên phía trước, “Xin hỏi, hai vị là người thân của Trình…”

Tiếng nói đột nhiên ngưng bặt.

Anh như bị sét đánh trúng đỉnh đầu, không thể tin được khi nhìn vào khuôn mặt nhỏ xíu giống hệt mình kia. Ninh Ninh cũng rất kinh ngạc, tại sao ba lại ở đây?

Ông Trình cũng sững sờ, nhìn Ninh Ninh, lại nhìn Diệp tam thiếu, “Ninh Ninh, anh ta là?”

Ninh Ninh lấy lại bình tĩnh trước, mỉm cười nói, “Ông ngoại, mami còn phải phẫu thuật rất lâu, ông về nhà nghỉ ngơi trước đi, đợi mami tỉnh lại, cháu sẽ gọi điện cho ông.”

Ông Trình là người am hiểu, gật đầu, dặn dò Ninh Ninh mấy câu rồi mới rời đi, trước khi đi còn bất giác quay lại nhìn Diệp Sâm thêm vài cái.

Thật là quá giống.

Anh ta là ba của Ninh Ninh?

“Cháu…cháu là con trai của Trình An Nhã?” Diệp Sâm nghe thấy giọng mình đang run, ánh mắt kinh ngạc, từ trước tới nay, anh chưa bao giờ mất kiểm soát như thế.

“Chào chú, cháu là Trình Viễn Ninh.” Ninh Ninh tao nhã báo tên, giống như một thân sĩ nhí, vô cùng lễ phép. “ Xin hỏi, tại sao chú lại đến đây?”

“Ta vừa gọi điện, ông của cháu nghe máy.”

Ninh Ninh gật đầu, thảo nào, haizzz, thật là trùng hợp.

“Rốt cuộc là có chuyện gì thế này?” Diệp Sâm lẩm bẩm một mình.

Kinh ngạc, ngỡ ngàng, lo lắng, phức tạp,…tất cả mọi cảm xúc lần lượt vụt qua trong lòng, Diệp Sâm hoàn toàn bó tay, đến anh cũng không biết có phải mình đang nằm mơ hay không.

Nụ cười tao nhã của Ninh Ninh không ngừng thấp thoáng trước mắt anh, tim Diệp Sâm đập dữ dội, hai bàn tay nắm chặt, tại sao?

Loading...