đưa lên xe của , bạn bè xuống xe chào tạm biệt : "Hôm nay chơi vui lắm. Sang năm chúng cùng mừng sinh nhật nhé." Họ bộ phía cổng dễ bắt xe hơn.
Mẹ rụt rè hỏi: "Tinh , con mất mặt ? Sau họ bắt nạt con ?"
Hồi nhỏ trải qua bao nhiêu bắt nạt, bà hỏi han thì thôi, còn bảo tự xem bản .
Bây giờ cuối cùng cũng đến nơi những cùng chí hướng, còn lo đào thải như một kẻ dị biệt, thì bà đột nhiên bắt đầu quan tâm đến tình hình xã giao của .
dở dở giải thích: "Con là bạn của họ, kẻ hầu hạ. Chẳng gì mất mặt cả."
Về đến nhà, bà dám bước chân phòng khách sạch bóng tì vết của .
"Hóa chúng , con tự dựa chính thể sống thế ."
cho bà , đối với phần lớn những cô gái như , gia đình vốn dĩ chẳng bến đỗ bình yên.
Chỉ khi rời khỏi nhà mới nhận , bên ngoài trời hầu như mưa.
tìm dép lê cho , đưa bà cửa sổ sát đất ở phòng khách ngắm cảnh sông. Tầm từ tầng thượng thoáng đạt. Những ánh đèn xe bận rộn hội tụ thành một dòng sông, chỉ cho bà vài hướng: "Lần tham gia đại hội thường niên, con con đường . Con đường là dẫn tới phòng thí nghiệm, nếu tránh giờ cao điểm thì mất một tiếng rưỡi là đến."
Bà thẫn thờ lâu, lời nào, chỉ ôm khư khư chiếc nồi cơm điện trong lòng như một đứa trẻ khép nép.
tủ tìm chăn cho bà, bà lạch bạch theo :
"Tinh , nhà ở thành phố lớn đắt lắm, tiền thuê nhà cũng đắt nữa."
đáp lời, bà rằng một cái nhà vệ sinh của cũng đủ mua một căn hộ nhỏ cho trai.
Không ngờ, bà nghẹn ngào một cách khác thường: "Con ở đây chắc là vất vả lắm ?"
"Vất vả chứ, dĩ nhiên là vất vả ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ba-van-te-mot-chiec-dui-ga/chuong-24.html.]
Khoảnh khắc đó, nghĩ lẽ thực sự say . Mẹ , đang quan tâm .
mỉm đáp : "Hồi mới dọn khỏi ký túc xá, căn phòng con thuê tới năm hộ cùng ở. Đêm xuống con xuống giường chợp mắt là tiếng rên rỉ của chị hàng xóm khiến con giật tỉnh giấc. Bạn trai chị hút t.h.u.ố.c, hút nhiều. Mùi t.h.u.ố.c lá lẫn với tiếng giường kẽo kẹt theo tiếng rên của chị tràn qua khe cửa rộng bằng ngón tay, con thậm chí thể ngửi thấy rõ mùi trao đổi dịch cơ thể giữa đôi nam nữ đó. Những ngày tháng con gồng chịu đựng suốt nửa năm trời."
"Thực lúc đó, chỉ cần trong ngân sách thuê nhà con thêm 300 tệ mỗi tháng là con thể dọn đến một căn phòng nhỏ riêng biệt ở khu làng trong phố ngoại thành . con tiền. Con cũng chẳng với là con sống khổ thế nào. Vì con sẽ cho tiền , mà chỉ bảo con là thôi về nhanh mà tìm gả quách cho xong, việc gì cứ ở ngoài chịu khổ vô ích thế gì?"
Khi những lời đó, dù nước mắt vô thức lăn dài má nhưng giọng điệu kiên định và bình thản, giống như đang kể một chuyện buồn của ai đó khác.
Trái , tiếng nức nở của càng lúc càng nặng nề. Bà cứ , mãi.
Trong ấn tượng của , bà chỉ từng vì như thế một duy nhất. Đó là nhiều năm về khi sốt cao, suýt nữa thì c.h.ế.t.
rút mấy tờ khăn giấy đưa cho bà, bảo bà tự lau . Bà thêm một lúc nữa mới cuối cùng cũng lấy chiếc nồi cơm điện ôm khư khư trong lòng khỏi cái túi lớn.
Mẹ mở nắp, bên trong là một con gà thơm lừng.
Bà bẻ đùi gà, đưa cả hai chiếc đùi cho .
Cảnh tượng , khi còn là một cô bé thiếu thốn tình yêu, từng mơ mộng bao nhiêu . Thế nhưng, khi thực sự nhận lấy đùi gà từ tay bà, thực sự c.ắ.n một miếng, phát hiện ... từng ăn qua quá nhiều đùi gà các đầu bếp từ nhiều hệ ẩm thực khác kỳ công chế biến.
So với chúng, chiếc đùi gà thực sự đỗi bình thường.
"Tinh , ngon con?" Mẹ dè dặt hỏi.
gật đầu, chỉ là vì giữ lễ tiết nên lời khen chẳng mấy chân thành: "Ngon lắm ạ, vẫn là hương vị trong ký ức."
Mẹ như trút gánh nặng, bắt đầu tâm sự về lý do những năm qua bà thiên vị trai. Nói cũng chỉ một câu: Bà sợ ở nhà quá hạnh phúc, lấy chồng yêu cầu nhà chồng cao quá, sinh soi xét, khắc nghiệt, dẫn đến hôn nhân bất hạnh.
tức đến bật quan niệm của bà: "Thứ hạnh phúc cần dựa sự bất hạnh để nền thì thực sự là hạnh phúc ?"
Mẹ sững sờ, và . Bà kể khi còn là một cô gái, bà cũng là cô gái ưu tú xuất chúng nhất vùng. Thời trẻ bà từng một tình yêu nồng cháy.