Những hàng xóm khác cũng xúm phụ họa:
" đấy, con bé Tinh từ lúc học khác hẳn . Con bé tí thế mà bình thường vẫn việc đồng áng, mà thi lúc nào cũng nhất. Nhìn bây giờ xem, Thạc sĩ đấy. Đây là Thạc sĩ duy nhất của làng đấy!"
"Ôi dào bà ơi, bà đúng là lạc hậu quá. Cháu xem vòng bạn bè của Tinh hồi , học lên Tiến sĩ , chuẩn là nhà khoa học lớn đấy!"
kịp giải thích với họ rằng bây giờ Tiến sĩ cũng đại thế nào và cách đến nhà khoa học còn xa , thì ông chủ tiệm sữa từng thêm chen góp vui: "Chuyện Tinh học hành thế nào rõ, nhưng Tinh lách thì thực sự lợi hại lắm."
"Cái bảng hiệu con bé cho hồi cấp ba, đến tận bây giờ vẫn dùng đấy. Cách đây lâu còn hâm mộ của con bé vì cái bảng hiệu đó mà đến tiệm tiêu xài, chụp ảnh check-in nữa. Một lão già đến điện thoại thông minh còn dùng như mà nhờ Tinh mở cả tiệm “sống ảo” nổi tiếng đấy."
Trong tiếng tán tụng của , và trai càng lúc càng lúng túng, đầu càng lúc càng cúi thấp. Đó là đầu tiên thấy chính trong mắt khác. Hóa chiến thắng cần đến lời xin sự công nhận của gia đình.
Bản việc tiến về phía là một loại chiến thắng .
*
Mẹ cuối cùng cũng muộn màng nhận rằng, trong gia đình , thể đảm bảo cho tuổi già của bà là trai , mà là . Sau khi đám cưới kết thúc, bà gượng dỗ dành về nhà.
"Tinh , lâu lắm con về nhà chơi. Mẹ và bố đều nhớ con. Chẳng con luôn ăn đùi gà ? Bố con mới đặc biệt thịt một con gà, hầm cho con , thịt mềm và thơm lắm. Tối nay ở nhà . Con với trai mỗi đứa một cái đùi."
Nhìn dáng vẻ khép nép của , bỗng cảm thấy nực vô cùng. Hóa luôn ăn đùi gà. Hóa trở thành cái gọi là "nữ nhà văn", "nữ Tiến sĩ" thì mới tư cách chia một chiếc đùi gà ngang hàng với trai .
Hôm đó ôn tồn từ chối bà: "Mẹ ơi, lẽ quên . Ngày mai là sinh nhật con."
Mẹ rõ ràng là sững . Bà dĩ nhiên là quên . Bà luôn mau quên như thế.
Đừng là , đến sinh nhật của chính bà cũng chẳng nhớ nổi, trong nhà , bà chỉ nhớ mỗi sinh nhật trai .
Mẹ sực tỉnh, cố gắng mỉm hiền từ với : "Vậy thì quá, sẽ nấu mì trường thọ cho con. Tinh Tinh của chúng nửa đời đầu khổ quá , suôn sẻ, vạn sự như ý nhé."
lắc đầu: "Ý con là, đêm nay con về Bắc Kinh. Ở đó, con mấy bạn nhớ rõ sinh nhật , họ hẹn ngày mai tổ chức Party cho con ."
"Tinh ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ba-van-te-mot-chiec-dui-ga/chuong-23.html.]
"Mẹ, con đây. Con về nhà của con . Đây nhà con."
Mẹ hối hận khôn cùng. Bà đuổi theo ngừng xin , ngừng hứa hẹn sẽ bao giờ vì trai mà đòi của một đồng nào nữa. đầu , bước cửa, lên xe, nhấn ga. Gió tạt từ cửa sổ xe. Ánh hoàng hôn nơi quê nhà lãng mạn tuyệt tình.
*
Khi cùng bạn bè mừng sinh nhật trở về là hai giờ đêm. Bên cạnh lối bãi đỗ xe ngầm, dải cây xanh một bóng phụ nữ tóc dài lom khom đó. Bà ôm một cái túi lớn, co quắp cơ thể, rướn cổ chằm chằm về phía .
Xe chuyển hướng, ánh đèn pha chiếu thẳng mặt bà. sững sờ nhận đó là .
"...Mẹ?"
nháy đèn dừng xe, nghi ngờ uống say hoa mắt . Những bạn cùng xe lặng im lời nào. Xuất và quá khứ của là bí mật đối với họ. Họ hiểu rõ sự nhạy cảm của , nên đồng loạt dời mắt , coi như thấy gì cả.
Trong vài giây kinh ngạc đó, trong lòng lo sợ sẽ nhấn ga bỏ mặc bà mà . chọn xuống xe đỡ bà dậy.
"Sao ở đây?"
Bà vô cùng khép nép ôm chiếc nồi cơm điện trong lòng, và bạn bè với ánh mắt đầy sợ hãi. Đó là một loại sợ hãi mà quen thuộc.
Năm bảy tuổi, bà giáo viên chủ nhiệm xúi giục học sinh cô lập bằng ánh mắt . Năm mười sáu tuổi, bà những của gia đình rể đến đòi bồi thường bằng ánh mắt .
Người dì cho tiền mừng con dâu là con gái độc nhất của hiệu trưởng trường cấp ba trong thị trấn.
Ngày cưới, cũng dùng ánh mắt đó cô dâu và cha hiệu trưởng của cô .
Mẹ sợ hãi tất cả những thành phố sáng láng. Giống như một nô lệ đ.á.n.h cho sợ hãi đến mức khiếp nhược chủ nô.
Và bây giờ, khi hòa nhập cái nhóm mà bà sợ hãi , bà thậm chí còn quên mất là con gái ruột, và bắt đầu sợ hãi cả .
"Bảo vệ cổng cho ." Mặt bà đỏ bừng: "Cậu bảo sang khu khác mà nhặt đồng nát ."
Bà hé cái túi dứa đang ôm cho xem chiếc nồi cơm điện bên trong: "Mẹ nhặt đồng nát. Mẹ đến mừng sinh nhật con gái , hầm gà cho nó. Bảo vệ thèm tiền đến phát điên , loại nhà quê như con gái tiền ở cái khu ?"