Ấu Nghi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-23 19:00:30
Lượt xem: 75

1

Tiếng nhạo xung quanh chợt im bặt.

Hoàng hậu nương nương cầm b.út, khẽ mỉm :

“Bổn cung thấy cô nương nhà họ Thôi cũng tệ, tuổi tác , còn nhỏ hơn Thanh nhi hai tuổi.”

Chu Ngưỡng , lập tức ngẩng phắt đầu, chăm chăm cây ngự b.út trong tay hoàng hậu, dường như sợ nét b.út sẽ khoanh trúng tên .

Ta thấp thỏm siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay áo, căng thẳng đến mức nước mắt cũng sắp rơi.

Năm nay mười sáu tuổi.

Tuổi còn nhỏ, mà chẳng mấy nhà đến kết .

Phụ mẫu mất sớm, nhờ ân tình của mẫu với mẫu của Chu Ngưỡng, từ năm chín tuổi ở nhờ nhà họ Chu.

trong lời Chu Ngưỡng, Thôi Ấu Nghi nấu ăn dở, nữ công kém, gặp việc thì hoảng loạn, thực sự xứng chính thất.

Bảy năm cùng ăn chung ở chung một mái nhà, nên , thì chính là .

Một phu nhân của một vị huyện chủ đỡ cho , nàng híp mắt hỏi Chu Ngưỡng:

“Bát chè cháy bếp là nấu cho ngươi, bông hoa đ.â.m sưng tay là thêu cho ngươi. Tiểu lang quân, ngươi sợ khác phát hiện cái của Ấu Nghi, tranh mất nàng ?”

Lời phu nhân huyện chủ khiến tai nóng bừng, lén Chu Ngưỡng.

Chu Ngưỡng thoáng sững , như thấy chuyện buồn , đầy vẻ khinh thường:

“Phi phi phi, ai thèm cưới nàng? Nàng ngốc , còn sợ tối, trong kinh thành tiểu thư nào hơn nàng?”

Nhìn cây b.út trong tay hoàng hậu, âm thầm cầu nguyện.

Trời cao phù hộ, phụ , mẫu phù hộ, xin hãy để con chọn.

Mắt thấy hoàng hậu sắp hạ b.út khoanh tên , bàn tay cầm chén rượu của Chu Ngưỡng cũng vô thức siết c.h.ặ.t.

Hắn đang định dậy, thấy hoàng thượng khẽ lắc đầu, đưa tay giữ lấy tay hoàng hậu:

“Không , Thanh nhi giống nàng, miệng lưỡi và ánh mắt đều kén chọn. Nếu cô nương nhất, e là cũng mắt, hoàng hậu hãy cân nhắc.”

Đầu chậm rãi cúi xuống, cố nhịn nước mắt, dập đầu tạ ân.

Trở chỗ , Chu Ngưỡng vẻ nhẹ nhàng, đưa cho một chén rượu, hiếm khi chịu dỗ dành:

“Thôi nào, ánh mắt của Ngũ hoàng t.ử nổi tiếng kén chọn, ngay cả tiểu thư phủ quốc công họ Thẩm còn ý.”

“Ngươi Thẩm tiểu thư chứ? Điểm , thêu thùa, thứ gì cũng hơn ngươi.”

Đến khi trời lất phất mưa, yến tiệc tan.

Rùa

Suốt dọc đường, đều cúi đầu, một lời.

Chu Ngưỡng nghiêng ô về phía thêm một chút.

Tâm trạng dường như , hiếm khi lời cay nghiệt:

“Đừng buồn nữa, dẫn ngươi ăn một bát mật tô phù nại hoa.”

Bảy năm qua, mỗi chọc , đều đến ngõ Anh Đào mua một bát nước ngọt về dỗ .

Ta cũng thật tiền đồ, ăn xong bát ngọt, khuôn mặt lấy lòng của , liền chẳng còn giận nổi nữa.

giống.

Là chính miệng quan gia .

E rằng hôm nay, càng khó mà mai mối.

Ta lau khô nước mắt, lấy hết can đảm khẽ hỏi Chu Ngưỡng:

“Chu Ngưỡng, hỏi ngươi…”

Chu Ngưỡng lập tức giơ tay, giống như huyện chủ trêu ghép đôi, khoa trương cầu xin:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/au-nghi-pmcy/chuong-1.html.]

“Thôi Ấu Nghi, ngươi tuyệt đối đừng gả cho nhé!”

“Ta, Chu Ngưỡng, cưới là cô nương giỏi bếp núc, giỏi nữ công, gia thế. Ba điều , ngươi thử xem ngươi cái nào?”

Hắn hiểu rõ hơn ai hết, bếp núc và nữ công, từng học , cũng chẳng nổi.

Còn gia thế… ba năm đầu đến nhà họ Chu, luôn nhớ nhà, lén một .

Nghĩ quá nhiều, quá nhiều, đến mức dung mạo cha trong ký ức cũng dần mờ nhạt.

Trong màn mưa lất phất, phía cung nhân xách đèn gọi .

Ta đầu , là Phùng cô cô bên cạnh hoàng hậu.

Chu Ngưỡng một cái, lặng lẽ kéo sang một bên, kín đáo nhét tay một tấm yêu bài, hiền từ:

“Quan gia cuối cùng vẫn cãi nương nương, nương nương thấy cô nương .”

“Nương nương , một tháng yến thưởng hoa, cô nương hãy gấp rút một món thêu tươi sáng.”

“Trong yến thưởng hoa, nương nương nhất định sẽ chọn món thêu của cô nương để ban hôn cho Ngũ hoàng t.ử.”

Phùng cô cô rời .

Chu Ngưỡng hì hì gần:

“Cô cô gì với ngươi thế? Có mắng ngươi ?”

Ta siết c.h.ặ.t tấm yêu bài trong lòng bàn tay, khẽ hỏi:

“Chu Ngưỡng, nếu gả , còn ở nhà họ Chu nữa, ngươi buồn ?”

Đã quen với bảy năm sớm tối bên , quen với việc luôn theo .

Chu Ngưỡng từng nghĩ một ngày sẽ rời , sẽ gả thê t.ử khác.

Hắn sững , vì chẳng để tâm, khinh khỉnh:

“Không…”

“Hoàn .”

2

Có ý chỉ của nương nương, việc đều do Phùng cô cô thu xếp chu .

Bà đặc ý mời tú nương trong cung đến dạy nữ công, mời Hà Thanh huyện chủ vốn thích náo nhiệt đến chỉ điểm lễ nghi cho .

Chu Ngưỡng như thường ngày, xách theo nước ngọt mua ở ngõ Anh Đào, vén rèm châu tìm .

Vừa bước , liền thấy cửa sổ kim chỉ, trong tay là chiếc túi thơm hình bướm nhăn nhúm.

Chu Ngưỡng tựa cửa, khẽ :

“Xấu xí thêu đồ xí.”

Nói , tháo hai chiếc túi thơm bên hông ném xuống mặt :

“Ngươi xem , cái nào chẳng hơn thứ ngươi thêu?”

Hai chiếc túi thơm nhận .

Đó là nửa năm , khi mẫu chọn xem hai vị biểu bên ngoại cho .

Hai vị cô nương đỏ mặt, đem túi thơm tự tay đưa cho Chu Ngưỡng.

Hắn từ chối chiếc nào, híp mắt nhận lấy.

Trên xe ngựa trở về, túi thơm bên hông , trong lòng chua xót:

“Ta cũng một cái tặng ngươi, ngươi đeo…”

 

 

Loading...