ẤU DỤ - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-01-17 16:35:01
Lượt xem: 1,791
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Cập nhật lúc: 2026-01-17 16:35:01
Lượt xem: 1,791
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Chương 7
Gần nửa tháng đến trường, chút quen.
Vừa bước lớp cảm thấy gì đó đúng.
Theo phản xạ, liếc về chỗ của Quý Sùng Thanh.
Anh vẫn đến lớp.
Trước đó từng liên lạc với vài , nhưng nhận hồi âm.
Giờ thì đến tự lo cũng xong, cũng mất liên lạc.
nghĩ thêm nữa, thẳng về chỗ .
Mặt bàn ẩm ướt, thoang thoảng mùi nước khử trùng.
Nhạc Linh lo lắng liếc một cái, hạ giọng hỏi khẽ:
“Ấu… Ấu Dụ… ?”
“Hả?”
còn đang lơ đãng, kịp phản ứng.
Ngược , bàn thấy, lập tức bật lên một tràng khó chịu.
“Chắc là . Kim chủ mất tích, giờ đến ruột cũng bỏ cô . Tội nghiệp ghê…”
Cả lớp lập tức im bặt.
Ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía .
“Con riêng thì gì đáng thương? Mà công nhận thứ con riêng óc da mặt dày thật, đến thế mà còn dám học.”
Thì … ai cũng .
Bảo mặt bàn ướt.
Chắc là từng mấy lời khó , lau .
“Da mặt dày thì mấy chuyện đó ? Mấy món đồ hiệu cô dùng, quần áo trang sức, chẳng đều bán đổi lấy ?”
“Nghe cô đây cũng nhắm giàu, nghề gia truyền cả … chẳng trách câu thiếu gia nhà họ Quý.”
Tiếng bàn tán càng lúc càng lớn, cũng càng lúc càng bẩn thỉu.
Thì , cái gọi là ai cũng thể c.h.ử.i, trong tiểu thuyết là thế .
Dù chuẩn tâm lý từ , vẫn thấy khó chịu đến nghẹt thở.
“Các đừng bậy nữa!”
Nhạc Linh bật dậy, chắn mặt :
“Ấu Dụ như thế!”
“Còn dám tung tin đồn nữa, tớ kiện các đấy!”
Cô gái bàn khẩy một tiếng:
“Bọn tớ bịa ? Hay là cô con riêng?”
“Hay là cô chạy theo đàn ông, bỏ mặc cô ?”
“Nói cho cùng, thiếu gia nhà họ Quý chắc là thấy ghê tởm, sợ lây bệnh nên mới trốn đến trường.”
“Cậu…!”
Nhạc Linh tức đến mặt đỏ bừng.
để ý đến họ nữa.
Chỉ thẳng về phía Hạ Vãn Ý.
Bị , cô lúng túng né tránh, c.ắ.n môi, thẳng .
“Vì ?”
“Hạ Vãn Ý.”
Giọng nhẹ.
cô nhất định rõ.
Hạ Vãn Ý đột nhiên .
Nước mắt to tròn, rơi ào ào.
“Xin … xin …”
“Tớ cố ý , Ấu Dụ…”
“Tớ chỉ nghĩ là lừa dối thì , nhưng tớ ngờ… họ như .”
Giả tạo thật.
cũng coi như tự chuốc họa .
ở nữa, xoay lao thẳng khỏi lớp.
Giáo viên chủ nhiệm tình hình của , nên cho phép về nhà nghỉ hai ngày.
Đứng ở cổng trường đợi xe, bất ngờ thấy xe nhà họ Quý.
khi cửa kính hạ xuống, lộ Quý Sùng Thanh.
Mà là một phu nhân sang trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/au-du/chuong-7.html.]
Kỳ lạ thật.
chợt nhận … nhớ rõ Quý Sùng Thanh trông như thế nào nữa .
“Dì là của Quý Sùng Thanh, cháu thể gọi là dì Ôn.”
“Lên xe , dì vài lời với cháu.”
Mẹ Quý Sùng Thanh đưa tới một quán .
Bà rót cho một chén , dáng vẻ tao nhã:
“Dì trẻ các cháu thích uống .”
“ dì già , quen uống thứ , đành cháu chịu thiệt.”
lắc đầu, nâng chén uống một ngụm.
Tỏ ý để tâm.
“Lý do dì tìm cháu, chắc cháu cũng đoán .”
Tiếp theo, lẽ là ném cho một tấm séc, bảo cút cho xa…
“Dì cũng từng trẻ.”
“Biết cái tuổi của các cháu là tuổi yêu đương mãnh liệt nhất.”
Bà mỉm , chậm rãi:
“Ép buộc chia tay, , cuối cùng khó xử là dì.”
“ Sùng Thanh là con trai dì.”
“Dì nó vì chuyện mà xa cách dì, càng nó vui.”
“Dù môn đăng hộ đối, chỉ cần nó thích là .”
“ dì cũng hiểu tính nó.”
“Nó chiều quen , gì cũng .”
“Có , đầu là quên.”
“Nếu nó thích một môn đăng hộ đối, thích nữa, thì cô gái đó ít nhất vẫn còn gia đình chỗ dựa.”
“ Ấu Dụ…”
“Cháu thể chịu nổi hậu quả khi nó còn yêu cháu nữa ?”
“Dì những lời , là vì nghĩ cho cháu.”
Mẹ Quý Sùng Thanh xong, lấy từ trong túi một tấm thẻ, đẩy về phía .
“Trong thẻ là chút lòng thành của dì.”
“Không nhiều, năm trăm nghìn tệ.”
“Nghe cháu năng khiếu nghệ thuật.”
“Dì bạn việc ở một học viện mỹ thuật hàng đầu nước ngoài, thể thư giới thiệu cho cháu.”
“Cháu còn trẻ.”
“Ra nước ngoài học hai năm, mở mang tầm mắt.”
“Đến lúc đó cháu sẽ thấy, thằng bé Quý Sùng Thanh cũng chẳng gì đáng nhớ.”
Bà vươn tay, vỗ nhẹ lên mu bàn tay :
“Con ngoan.”
“Về nhà nghỉ ngơi , trường học tiếp.”
“Mấy lời đồn đại đó sẽ sớm tan thôi, đáng để con để tâm.”
Bước khỏi quán .
nắm c.h.ặ.t tấm thẻ trong lòng bàn tay.
Góc cạnh cấn da, đau nhói.
Rõ ràng đang là giữa trưa, nắng gay gắt nhất.
Vậy mà thấy lạnh lẽo từ trong xương.
Cuộc đời luôn đẩy .
Trước là Đường Vy giờ thì đến của Quý Sùng Thanh.
Có lẽ sinh là một mệnh nát bét.
Cũng chẳng .
Ít nhất còn tiền học, tiền tiêu.
Còn cần hầu hạ cái tính khí của Quý Sùng Thanh nữa.
giơ tay, quệt mạnh nước mắt rơi xuống.
…
như lời dì Ôn , những lời đồn đại đó tới một ngày lắng xuống.
cuộc sống trung học bình thường.
Không còn ai dám chỉ trỏ năng linh tinh mặt nữa.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.