Editor: Trang Thảo.
"Lão Cửu , đây bảo với đây là thế nuôi, bây giờ ánh trăng sáng về , định giành ?"
Giọng Phó Cửu Xuyên vẻ phẫn nộ: "Cậu vì nuôi cô mà trả giá bao nhiêu ? Ăn cơm đút, ngủ dỗ, bài tập phụ đạo, hở tí là đổ bệnh thút thít. Mỗi ngày đều nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, sợ rơi sợ vỡ. Cậu bảo bỏ cô , chẳng thà đòi mạng cho !"
Bác sĩ Ngụy: "..."
Phó Cửu Xuyên: "Ánh trăng sáng? Ánh trăng sáng gì cơ?"
"Giang Tận Hạ , bảo thích cô ?"
" là thưởng thức tài năng của cô , giống ."
"Cho nên..." Giọng bác sĩ Ngụy chút cạn lời: "Cho nên hiện tại thích đứa nhỏ ở bên trong ?"
Nghe đến câu hỏi , vô thức nín thở. ...
"Đi , xa một chút, đừng phiền cục cưng nhà nghỉ ngơi."
cảm thấy hụt hẫng một chút. Anh trực tiếp trả lời. , lẽ thể đ.á.n.h cược một .
Bệnh của cũng chỉ là cảm mạo vặt, nghỉ ngơi điều dưỡng mấy ngày là khỏe.
Hôm đó, Phó Cửu Xuyên vẫn theo thói quen gỡ xương cá cho , nhưng tỏ vẻ sầu não, chẳng chút vui vẻ.
"Sao thế, vẫn thấy khỏe ? Nhìn em chẳng chút tinh thần nào cả."
ngước , đáy mắt đong đầy nước. Phó Cửu Xuyên lo lắng, vội ôm lấy : "Rốt cuộc là ? Thấy đau ở ?"
"Em hết ."
"Biết cái gì?"
"Giang tiểu thư về."
"Hả?"
cúi đầu, bầu khí u sầu bi thương dường như bao trùm cả phòng ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-trang-sang-gi-co-toi-chi-biet-nuoi-vo/chuong-8.html.]
"Trước đây chúng thỏa thuận, em thế cho ánh trăng sáng của . Bây giờ chị về, em cũng nên đường mà rút lui thôi."
lau nước mắt, thẳng mắt : "Chú Phó, cảm ơn thời gian qua chăm sóc em. Anh thực sự đối xử với em . Em cũng vô cùng cảm kích vì trong những ngày tháng ba em rời xa, luôn ở bên cạnh."
"Em sẽ mãi nhớ lòng của . Anh yên tâm, em sẽ dọn thật xa, bao giờ xuất hiện để phiền hai nữa."
"Khụ khụ khụ!"
Vì cảm xúc quá khích nên bắt đầu ho sặc sụa. Ánh mắt Phó Cửu Xuyên thâm trầm , nhưng tay vẫn quên vỗ lưng cho dịu .
"Thật sự định ? Đã nghĩ xem sẽ ?"
"Em nghĩ , chắc là khách sạn ở tạm một thời gian. Em về căn nhà cũ, ở đó quá nhiều chuyện đau lòng... Em sẽ tìm mua một căn hộ nhỏ..."
"Anh cần lo cho em nữa , em là trưởng thành , em sẽ thôi."
Phó Cửu Xuyên cứ thế chằm chằm cái điệu bộ "diễn sâu" của . Ánh mắt sắc sảo đến mức chẳng dám thẳng. Sau một hồi im lặng, mới bất đắc dĩ thở dài.
"Tiểu Hề, em cái gì thì cứ thẳng . Là em lòng tin bản , là tin tưởng ?"
Quả nhiên, màn kịch của thấu. thu vẻ đáng thương, bình tĩnh đáp: "Em lòng tin mối quan hệ của chúng ."
"Em thật là!"
Phó Cửu Xuyên dậy lấy một chiếc hộp nhỏ, mở đặt mặt . Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
"Anh vốn chuẩn xong xuôi cả , định đợi Cố thị định sẽ tìm một cơ hội thích hợp để chính thức cầu hôn em. em bây giờ dùng đến cả chiêu lấy lùi tiến, lạt mềm buộc c.h.ặ.t thế , nếu còn tinh ý thì vợ chạy mất ."
"Anh Cửu..."
, nhưng là những giọt nước mắt hạnh phúc thật lòng. Phó Cửu Xuyên ôm c.h.ặ.t lấy .
"Em cần thiếu cảm giác an như thế. Chuyện thế đây thực sự là do quỷ ám thôi."
Trang Thảo
"Đối với Giang Tận Hạ, bao giờ tình cảm nam nữ."
"Những đứa trẻ sinh trong gia đình như chúng đều mang vai sứ mệnh gia tộc, trọng trách rạng danh tổ tông. Em cứ gọi là chú, chính cũng thấy phần già dặn, nhưng , gánh nặng vai quá lớn mà."
"Anh chỉ là hâm mộ Giang Tận Hạ. Hâm mộ sự tự do, dũng cảm và việc cô thể thỏa thích chính , những điều yêu thích. Cô tham gia bảo vệ động vật hoang dã ở châu Phi, bác sĩ biên giới, qua nhiều nơi và ngắm bao nhiêu cảnh . Cô những điều mà thể , sống như một kẻ ngoại tộc tự do trong giới nhà giàu của chúng . Vì thế thưởng thức cô , nhưng chỉ dừng ở đó mà thôi."