ÂM DƯƠNG TRÁO - 2
Cập nhật lúc: 2025-02-19 00:14:51
Lượt xem: 19,512
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời Lục Minh Chương dứt, hai cung nữ chắn ngay ngựa .
"Tạ đại nhân, công chúa mời ngài lên lầu uống ."
Da đầu tê rần, tay run lên, túi hương lập tức rơi xuống vó ngựa.
Cầu… cầu xin tha cho …
04
Xong đời ! Ta thật sự Bình Dương công chúa để ý !
Nàng mời uống , còn :
"Từ lâu bảo, tài trí của Đại Chu chỉ một thạch, mà Tạ Vọng Cùng chiếm đến tám đấu.
"Không ngờ, Tạ đại nhân còn dung mạo khôi ngô thế ?"
(一石八斗: Một thạch mười đấu, ý chỉ tài năng xuất chúng, Tạ Vọng Cùng chiếm tám đấu nghĩa là thiên tài trong thiên tài.)
"Hả? Sao thể như ?!"
Cha tin, lập tức kinh hãi thất sắc, nhưng nhanh ch.óng trấn tĩnh .
" mà… cũng nhất định là để ý con mà?"
Hừm.
Ta túm lấy tay ông, đặt ngay lên mu bàn tay :
"Nàng còn chạm tay con thế !
", chính là thế !"
Ta từng gặp nữ t.ử nào to gan lớn mật đến nhường !
"Hả? Sao thể như ?!"
Cha thứ hai kinh hãi thất sắc, nhanh ch.óng trấn tĩnh.
" mà… Vọng Cùng, con trai , phò mã cũng tệ mà.
"Con từ nhỏ vốn tha thiết quan trường, giờ đều là con cùng con bày trò quậy phá.
"Nếu con nhân lúc còn sớm mà rút lui, cũng ngày bại lộ thôi."
…
Ta thở dài một thật sâu.
"Cha, con là Tạ Bội Chỉ đây…"
Từ bé, và ca ca thường xuyên hoán đổi phận, chỉ khi cả hai cùng mặt thì cha mới phân biệt ai là ai.
"Hả? Con là Bội Chỉ?!"
Lần thứ ba, cha kinh hãi thất sắc, thì hề trấn tĩnh nữa.
"Con là Bội Chỉ?! Vậy ở phủ Tam hoàng t.ử là ai?!"
"Là ca ca con."
"Ca con? Ca con là ai?!"
Lời dứt, cha trợn trừng hai mắt, ngất xỉu ngay tại chỗ.
05
Ngày Tạ Mân về thăm nhà, cha gạt sang một bên vị Tam hoàng t.ử cao quý , lôi cả hai chúng nhốt hậu viện, quyết đòi đổi phận.
Ông chỉ tay chúng , dằn giọng:
"Con về mà cưới Tam hoàng t.ử của con, nó trở về mà lấy Bình Dương công chúa của nó!
"Lúc mà còn lo sửa sai thì vẫn quá muộn!"
Ta mở miệng: "Cha, là cưới."
Ông dậm chân một cái: "Vậy thì con cưới Tam hoàng t.ử của con, nó lấy Bình Dương công chúa của nó!"
"..."
Thôi ~
Lúc , cha sang Tạ Mân, đổi giọng mắng:
"Con là nam nhân, vợ , lừa nhất thời, chẳng lẽ lừa cả đời ?!
"Nếu chuyện vỡ lở, cả Tạ gia sẽ vạn kiếp bất phục!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/am-duong-trao/2.html.]
Ta và Tạ Mân liếc một cái, đồng loạt quỳ xuống.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Xin cha hãy trục xuất chúng con khỏi gia tộc!"
Cha ôm n.g.ự.c, trợn trắng mấy , suýt thì ngất thêm nữa.
Không quản ! Không quản nổi nữa!
Ông run rẩy chỉ tay :
"Năm đó, nên đưa con đến Di Châu!
"Không nên để con gặp Tào Hành Tri!"
Tim bỗng nhiên co thắt , mắt chợt lóe lên cảnh tượng xác la liệt, thây phơi khắp nơi.
Tào Hành Tri…
Kể từ biệt ly ở Di Châu, hận suốt bao nhiêu năm.
06
Năm Kiến Khang thứ hai mươi mốt, giặc cướp ở Di Châu tấn công khu an trí, bắt cóc hơn một trăm phụ nữ và trẻ em.
Khi đó, tri huyện mới nhậm chức ở Di Châu chính là tân khoa Thám Hoa tròn mười tám tuổi —— Tào Hành Tri.
Đáng lẽ, những bắt vẫn còn cơ hội cứu, nhưng Tào Hành Tri phạm một sai lầm nghiêm trọng.
Để đến khi tìm thấy bọn họ, chỉ còn hơn trăm t.h.i t.h.ể còn nguyên vẹn.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, suốt bao năm nay, trong đầu luôn ngừng tự hỏi:
"Nếu như hôm đó, giữa đám quan thêm một phụ nữ... Chỉ cần thêm một thôi!"
"Liệu thể..."
"Nực !"
Cha đè tay lên bàn, tâm tình rối bời.
"Từ xưa đến nay, những luật lệ cũ đổi đều lấy hàng vạn sinh mạng mà đ.á.n.h đổi!
"Con việc con chẳng khác nào lấy trứng chọi đá ?!"
"Lấy trứng chọi đá, xương tan thịt nát —— ít vẫn thể dẫn dụ đàn kiến đến tiếp sức!"
Ta quỳ xuống, dập đầu hành lễ với cha, giọng trầm mà kiên quyết:
"Phụ , dù c.h.ế.t, Tạ Linh cũng hối hận."
Cuối cùng, cha cũng thể gì nữa.
Ông xoa trán, thở dài liên tiếp:
"Thôi ... Thôi !"
"Từ nay, cứ xem như cái đầu của treo thắt lưng, mặc kệ các con gây chuyện thế nào thì gây!"
07
Khi và Tạ Mân trở chính đường, Tam hoàng t.ử đang chắp tay lưng, qua .
Thấy chúng đến, lập tức sải bước tới mặt Tạ Mân, định đưa tay đỡ , nhưng khi gần chạm cố kiềm chế mà rút tay về.
Hắn hỏi:
"Nhạc phụ đại nhân vội vã gọi chuyện gì ? Chẳng lẽ hôm nay lễ quy ninh (lễ con gái xuất giá về thăm nhà) điều sơ suất? Phụ trách mắng nàng ?"
Tạ Mân dùng vài câu qua loa che giấu, Tam hoàng t.ử lúc mới chú ý đến .
Hắn khách sáo vài câu với , thái độ khiêm tốn nhã nhặn, đó liền vội vã dẫn Tạ Mân rời .
Ta khỏi lo lắng — nơi Tạ Mân ở, so với còn nguy hiểm gấp trăm .
Đưa tiễn đến cửa phủ, Tạ Mân vỗ nhẹ mu bàn tay , thấp giọng :
"Cứ yên tâm, hiện tại Tam điện hạ nghĩ rằng trong lòng khác nhưng ép cưới, nên hề ép buộc .
“Muội cứ việc , đợi thời cơ chín muồi, sẽ tìm cách thoát .
"Lúc , mà cần lo lắng nhất, là Bình Dương công chúa."
Bình Dương công chúa...
Ta cảm thấy đau đầu — vị công chúa đúng thật là chẳng trời cao đất dày!
Nàng mời du hồ thưởng hoa, lấy cớ bận việc công mà từ chối.
Nào ngờ nàng hai lời, trực tiếp tìm hoàng đế xin cho nghỉ phép.