Ta lên tiếng.
Ta phu nhân thương a tỷ.
Thương tỷ tính tình thuần thiện ngay thẳng, ruột để ngoài da, tính kế, đề phòng, càng để nắm giữ nam nhân.
Một nữ t.ử như gả cao môn, chẳng khác nào con thỏ trắng lạc giữa bầy sói, sớm muộn cũng gặm đến còn xương.
Cho nên phu nhân giữ , để cho phu quân của a tỷ.
Để ở trong hậu viện của tỷ canh giữ, tỷ trông chừng cô gia, chắn những thất thông phòng đang dòm ngó như hổ rình mồi.
.
“Thành vương chẳng qua chỉ là một nhàn tản vương gia. Trong tay thực quyền, mẫu phi mất sớm, trong triều cũng chống lưng. Người như , xứng với a tỷ ngươi.”
Bà dừng một chút dặn thêm:
“Sau ngươi trông chừng Huy Âm cho kỹ, đừng để nó qua với Thành vương nữa.”
Ta cúi đầu:
“Vâng, phu nhân.”
“Đi . Đến từ đường quỳ phạt, tái phạm.”
05
Ta dậy, hành lễ với phu nhân xoay bước ngoài.
Từ đường sâu nhất trong hậu viện, bên trong thờ bài vị tổ tiên Cố gia qua các đời.
Ánh nến mờ tối lay động ngừng, soi những tấm bài vị đen sẫm lúc sáng lúc tối.
Ta quỳ xuống bồ đoàn, lưng eo thẳng tắp.
Ngoài cửa vang lên giọng của di nương.
“A Kiều.”
“Chuyện hôm nay . Sau tuyệt đối chọc phu nhân vui nữa.”
“Đại tiểu thư , con mới thể .”
Ta khép mắt .
“Di nương, về .”
Thanh âm bật khỏi cổ họng khô khốc đến mức chính cũng thấy chua xót.
Bà khẽ thở dài.
“Đêm khuya sương nặng, chuẩn canh cho con. Đợi quỳ đủ hai canh giờ về uống.”
Ta đáp.
Di nương ngoài cửa một lúc mới rời .
Bà vốn xuất là nha bên cạnh phu nhân.
Năm phu nhân m.a.n.g t.h.a.i a tỷ, chịu để phụ nạp , bèn chọn một nha thật thà nhất bên cạnh khai kiểm diện*.
(*khai kiểm diện: cho thông phòng, nâng từ nha lên thành hầu hạ giường)
Người đó chính là mẫu ruột của .
Về , di nương sinh hạ .
Thứ nữ xuất thứ xuất như , đến cả tên cũng là phu nhân ban cho.
A Kiều.
Là chữ “kiều” trong kiều quý.
từng dám kiều quý dù chỉ nửa phần.
A tỷ phạm , chịu phạt.
A tỷ bệnh, tự hầu hạ.
Di nương , thứ nữ vốn chỉ là nửa chủ nửa tỳ.
Chủ t.ử bảo gì thì đó, oán trách, ghen ghét, càng tâm tư vượt phận.
Nếu bà an phận thủ thường, phu nhân thể ban cho bà vinh dự , cho bà ?
Lúc những lời đó, trong mắt bà còn mang theo lòng ơn.
Di nương luôn với :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/a-kieu-ga-vao-hau-phu/3.html.]
“A Kiều, con cảm ân.”
cũng thể nào mở miệng với bà rằng—
Di nương, con tiếp tục “nửa nha ” nữa.
Con đời mãi mãi sống mà quỳ gối.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
06
Sáng hôm tỉnh , đầu gối vẫn tím bầm.
Ta thử bước xuống giường, đầu gối cong , cơn đau như kim châm liền từ tận kẽ xương lan .
Ta nghiến răng, từng bước từng bước dịch đến bàn trang điểm xuống, mặt đổi sắc chải tóc tai.
A tỷ ngoài từ sớm.
Phu nhân sai tới truyền lời, giọng điệu chẳng mấy dễ :
“Phu nhân , bảo Nhị tiểu thư tìm Đại tiểu thư về. Suốt ngày chạy lung tung thể thống gì, lỡ gây chuyện thì ? Hôm nay còn đến phủ Định Viễn hầu nữa.”
Ta hỏi nhiều, y phục cửa.
Phu nhân tác hợp a tỷ với vị biểu ca thế t.ử Doãn Dung Hành, tâm tư ngày một ngày hai.
Doãn Dung Hành dung mạo thanh tuyển, đúng như tên gọi, khí chất như trúc như tùng. Tuổi còn trẻ Hoàng thượng trọng dụng. Dù là một thư sinh văn nhược, nhưng công vụ trong tay còn cứng rắn hơn ít võ tướng.
a tỷ chẳng mắt .
Chê thể yếu đuối, chê văn nhã quá mức, chê chuyện gì cũng quản.
Mỗi trở về hầu phủ, tỷ đều bảo tìm cách giữ chân Doãn Dung Hành, còn bản lén chuồn chơi.
Ta giúp tỷ cản bao nhiêu , sớm chẳng nhớ nổi nữa.
Trà lâu phố vẫn là chỗ cũ.
A tỷ thích nhất tới đây kể chuyện. Những chuyện giang hồ hành hiệp trượng nghĩa, cướp của giàu giúp nghèo, tỷ trăm cũng chán.
Ta vịn lan can cầu thang, từng bước từng bước lên. Mỗi đầu gối cong là đau nhói một .
May mà váy đủ dài, ai khác thường.
07
Lên đến lầu hai, liếc mắt thấy a tỷ.
Tỷ cạnh cửa sổ, đối diện còn một .
Là Mộ Dung Tẫn.
Hôm nay mặc một trường sam màu mực, càng tôn lên vẻ nho nhã quý khí.
Hắn đang thấp giọng gì đó, khóe môi khẽ cong.
A tỷ chăm chú lắng , vành tai thoáng ửng hồng.
Bước chân khựng . Còn kịp lui , Mộ Dung Tẫn ngẩng đầu thấy .
Ý ôn hòa mặt trong nháy mắt tan sạch.
A tỷ theo ánh mắt đầu , thấy thì chút ngoài ý :
“A Kiều? Sao tới đây?”
Ta trấn định tinh thần, bước lên :
“A tỷ, phu nhân bảo tỷ tới hầu phủ.”
“Hầu phủ?”
Gương mặt tỷ lập tức xụ xuống:
“Ta tới đó gì? Mỗi gặp biểu ca, đều mắt. Không chê cưỡi ngựa quá nhanh thì cũng bảo đủ cẩn thận. Ta .”
“Phu nhân chờ tỷ .”
“Vậy cứ bệnh.”
Ta dám Mộ Dung Tẫn, nhưng cố tình lên tiếng.
“Cố tiểu thư , hà tất ép buộc. Chỉ là vài , đừng mượn cớ cùng khác để tự leo bám quyền quý.”
“Chỗ còn một con bảo mã, đầu sẽ tặng cho Cố tiểu thư.”
Hai mắt a tỷ sáng lên, liên tục gật đầu:
“Thật ? Vương gia nuốt lời .”