Huyết Sát Trở Về - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-07 09:14:28
Lượt xem: 423

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh cửa phòng bật mở, nhưng kỳ lạ , bên ngoài chẳng lấy một bóng . Bố cam tâm, ông cầm chân nến nhoài hẳn ngoài để soi xét một vòng. Giữa gian tối đen như mực, ánh sáng xanh lục yếu ớt từ ngọn nến chiếu rọi, hiện rõ bóng dáng liêu xiêu của và bố giữa màn đêm lạnh lẽo.

 

Cây nến vốn là sáng nay bố mới mang về, vì trong nhà hết nến nên mới lấy thắp tạm.

 

Cũng thật lạ, cây nến khác hẳn với loại thông thường, khi cầm cảm giác lạnh toát như băng, mà lúc thắp lên tỏa thứ ánh sáng màu xanh lục kỳ quái. Sau khi quanh một vòng và xác nhận trong sân ai, bố mới định nhà.

 

3

 

"Á á á á..."

 

Tiếng hét t.h.ả.m thiết của em trai đột nhiên vang lên x.é to.ạc gian trong phòng. phắt , liền chứng kiến khuôn mặt trở nên trắng bệch, đôi môi run lên cầm cập, đứa em trai trong lòng bà đang há hốc mồm gào thét ngừng.

 

Nhìn theo hướng mắt của thằng bé, kinh hãi nhận thấy một bàn tay trắng bệch đang đặt vai . Những ngón tay vặn vẹo một cách quái dị với phần móng rút sạch. 

 

Những dòng m.á.u tươi rỉ từ đầu ngón tay, nhỏ tong tong xuống mặt em trai , đó là một thứ m.á.u đen sì, sền sệt và bốc lên mùi tanh nồng nặc.

 

"Là... là chị..."

 

Giọng nghẹn đắng, khó khăn lắm mới thốt vài chữ khỏi cổ họng.

 

"Câm mồm!" Tiếng bố quát lên cực kì ch.ói tai và gay gắt.

 

Tiếng ch.ó sủa ngoài sân ngưng bặt từ lúc nào , trả một gian tĩnh mịch nhưng sự yên tĩnh chỉ càng khiến lòng thêm bất an. 

 

và bố c.h.ế.t lặng giữa ngưỡng cửa. Từng cơn gió lạnh rít qua liên hồi ánh nến chao đảo le lói, hắt bóng hai bố con in dài dằng dặc lên vách tường.

 

Ngay khi bố xoay , luồng sáng yếu ớt từ ngọn nến rọi trúng bàn tay của chị. Chị như thể bỏng, lập tức rụt phắt tay khỏi vai .

 

"Bố, hình như chị... hình như chị sợ cây nến đó.” run rẩy nhắc nhở dù trong lòng đang tràn đầy sợ hãi.

 

Vừa thấy , hai hàng lông mày của bố liền nhíu c.h.ặ.t , ánh mắt chị trân trân rời. Đôi bàn tay bố run lên bần bật khiến ngọn nến cũng theo đó mà chao đảo, lúc tỏ lúc mờ.

 

"Con ranh c.h.ế.t tiệt, mày... mày ..." Bố nhét vội cây nến tay đẩy mạnh một cái lưng , khiến loạng choạng ngã nhào về phía .

 

4

 

cầm chân nến ngã dúi dụi về phía , khiến ánh lửa bất ngờ áp sát và soi rõ mồn một bộ dạng kinh dị của chị. 

 

Miệng chị khâu chằng chịt bởi những sợi chỉ đen, còn đôi mắt trong hốc mắt biến mất tự bao giờ, chỉ để hai hố m.á.u đen ngòm sâu hoắm. 

 

Dưới ánh nến bập bùng, bóng đôi tay chị hắt lên tường trở nên mờ ảo và vặn vẹo đến đáng sợ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huyet-sat-tro-ve/chuong-2.html.]

kinh hãi đến mức dám nhúc nhích, đôi bàn tay run rẩy nắm c.h.ặ.t lấy chân nến. Thấy trơ như phỗng, bố càng thêm điên tiết, tuy nhiên vì dám gì hồn ma quỷ dị nên ông trút bộ cơn lôi đình lên đầu

 

Bởi lẽ trong mắt ông , em trai là cục vàng cục bạc, còn và chị chỉ là thứ lỗ vốn, là hạng nha đầu hèn hạ. Ông tung chân đá mạnh khoeo chân khiến mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.

 

Vô tình, ánh nến trong tay bao trùm lấy và đứa em trai đang gọn trong lòng bà . Một tiếng "xèo" khẽ vang lên, theo thì thấy bấc nến đang tự cháy nổ lép bép. Đến lúc ngẩng đầu lên thì chị biến mất từ lúc nào .

 

từ từ dậy rón rén tiến gần và em. 

 

Mẹ dường như sợ đến mất hồn, hai mắt đờ đẫn bất động, áo vẫn còn in hằn vài dấu tay đầy m.á.u. 

 

Đứa em trai trong lòng bà mặt mày tím tái, giữa trán còn vương vài giọt m.á.u xanh đen – đó chính là m.á.u của chị. đỡ xuống giường, đó bế em trai đặt xuống bên cạnh.

 

Đến lúc mới hồn, nhưng vì hỏi han, bà giáng một cái tát mặt c.h.ử.i bới té tát:

 

"Tiên sư con ranh ! Biết nến tác dụng mà còn lề mề, đúng là nuôi ong tay áo mà!"

 

đưa tay ôm bên má nóng rát, nước mắt cứ chực trào trong hốc mắt nhưng dám để rơi xuống.

 

"Mẹ, con... con..." run rẩy lên tiếng, khi chẳng tiếp thế nào thì cắt ngang lời bằng giọng điệu chua loét:

 

"Đồ đĩ thõa, việc cỏn con thế cũng xong? Nếu vì... thì tao còn lâu mới thèm nuôi mày."

 

cúi đầu, nỗi oán hận trong lòng suýt chút nữa trào khỏi ánh mắt. Nếu nhờ lão Trần Bán Tiên phán mạng của mang em trai, thì bố đời nào chịu nuôi đến giờ? và chị đều là hạng hèn hạ để họ trút giận, trong khi em trai mới là bảo bối, là mạng sống, là đứa con nối dõi tông đường mà bà cầu khẩn mãi mới .

 

5

 

Dưới ánh nến leo lét, cả nhà cuối cùng cũng dần hồn .

 

"Lời bà Vương e là thật ." Bố hạ giọng .

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

"Con ranh đó ăn chực chờ nhà bao lâu nay, giờ đóng góp chút đỉnh chẳng là lẽ đương nhiên ?" Giọng đầy vẻ cay độc.

 

"Giờ tính đây?" Giọng bố bỗng trầm xuống, rõ ràng là đang cố kìm nén cảm xúc bất .

 

"Hay là mai tìm bà … nhưng mà tốn những hai ngàn lận..."

 

lúc đó một cơn gió lạnh thổi qua lá cây trong sân phát âm thanh xào xạc. Gió lùa qua ô cửa sổ rách nát tràn nhà, khiến đều rét run cầm cập.

 

"Thôi kệ, hai ngàn thì hai ngàn!" Mẹ run giọng chốt .

 

Bố hít một thật sâu chậm rãi : "Được, sáng chúng ngay."

 

Loading...