HUYẾT MẠCH VU SƯ - Chương 5: Hư Ảnh Ban Ngày

Cập nhật lúc: 2026-01-18 14:04:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8APtG6dPkJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sương mù của làng Tĩnh Phạn ban ngày tan mà chỉ chuyển từ màu đen đặc sang một sắc xám đục, lờ mờ như những dải lụa cũ bao phủ lấy những nếp nhà liêu xiêu. Nàng hiên nhà, đôi mắt u sầu dõi theo bóng dáng của Lý trưởng và đám thanh niên đang khuất dần trong làn sương mù dày đặc. Lời đe dọa của lão như một tảng đá ngàn cân đè nặng lên l.ồ.ng n.g.ự.c nàng. Nàng hiểu rõ, một khi chỉ đích danh đến miếu Bà Chúa Câm "tạ tội", thì con đường sống của nàng chỉ còn mong manh như sợi tóc.

 

Nàng trong, thu dọn những vật dụng tùy một chiếc tay nải nhỏ. Bên trong là cuốn sổ tay của tổ mẫu, một ít Tịch Diệt Hương còn sót và mảnh đồng cổ khắc hình chiếc chuông nứt mà nàng lấy từ xác lão Trương. Nàng gian phòng khâm liệm cuối. Nơi đây từng là thế giới của nàng, nơi nàng học cách trân trọng sự im lặng của cái c.h.ế.t. giờ đây, sự im lặng trở thành một loài quỷ dữ đang nhe nanh múa vuốt.

 

“Tổ mẫu, xin dẫn lối cho con” Thanh Lam thầm khấn nguyện, bàn tay khẽ chạm di vật của tổ mẫu trong tay nải.

 

Nàng quyết định chờ đến chiều để đưa tang lão Trương. Nàng ngay bây giờ, khi dân làng còn đang bận rộn với những nghi thức phòng vệ một đêm đầy biến cố. Mục tiêu của nàng là miếu Bà Chúa Câm ở đầu làng, nhưng nàng thể đường chính. Nàng chọn con đường mòn men theo bìa rừng núi Quỷ, nơi cây cối rậm rạp thể che giấu bóng dáng nhỏ bé của nàng khỏi những cặp mắt tò mò của dân làng và cả "thứ đó".

 

Thế nhưng, khi bước chân khỏi ranh giới của ngôi làng, nàng chợt khựng . Một luồng khí lạnh lẽo bao trùm lấy gian, dù mặt trời vẫn đang lờ mờ hiện phía những tầng mây xám. Làn sương mù quanh nàng bỗng nhiên chuyển động một cách bất thường. Chúng cuộn xoáy, kết thành những hình thù kỳ dị.

 

“Không thể nào... đến giờ Hợi mà,” nàng bàng hoàng, tim đập liên hồi.

 

Từ trong những gốc cây cổ thụ mục nát, một bóng đen cao nghêu từ từ hiện . Nó vẫn là hình hài của một Hư Ảnh: mặt, trắng bệch và mang theo cái hốc miệng đen ngòm kinh tởm. điều khiến nàng rụng rời tay chân chính là việc nó đang xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật. Sự cân bằng giữa âm và dương tại làng Tĩnh Phạn dường như đổ vỡ. Bà Chúa Câm còn chờ đợi bóng tối để săn mồi nữa.

 

Bóng đen lướt nhanh ch.óng như ban đêm. Nó chuyển động chậm chạp, đầu nó xoay qua xoay như đang cố gắng định vị âm thanh giữa tiếng lá khô xào xạc trong gió. Nàng vội vã nấp một gốc cây đại thụ, thở nén c.h.ặ.t trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Nàng , chỉ cần một tiếng bẻ gãy của cành cây khô chân, Hư Ảnh sẽ lập tức lao tới.

 

Giữa lúc Thanh Lam đang loay hoay tìm cách thoát , một bàn tay thình lình vươn từ bụi rậm phía , bịt c.h.ặ.t lấy miệng nàng. Nàng định thét lên nhưng một giọng trầm thấp, lạ lẫm vang lên sát bên tai:

 

“Nếu sống, đừng phát một tiếng động nào. Thứ đó là Hư Ảnh thông thường, nó là "Ảnh Nhãn", tai mắt của thứ ngôi miếu .”

 

Nàng kinh ngạc đầu . Đó là một nam nhân trẻ tuổi, vận y phục sẫm màu những hoa văn kỳ lạ mà nàng từng thấy ở làng Tĩnh Phạn. Trên lưng đeo một thanh kiếm dài bọc trong vải cũ, và thắt lưng là một chiếc chuông đồng nhỏ giống với hình ảnh mảnh đồng mà nàng đang giữ. Hắn hiệu cho nàng lùi sâu hơn bụi rậm, đồng thời lấy một nắm tro xám, rắc một vòng tròn xung quanh hai .

 

Hư Ảnh lướt qua vị trí của họ chỉ trong gang tấc. Cái hốc miệng của nó mở rộng, hút lấy bộ sương mù xung quanh như đang nếm trải mùi vị của khí. Sau một hồi tìm thấy gì, nó dần tan biến những cây xám xịt.

 

Nàng đẩy tay nam nhân , với ánh mắt đầy cảnh giác:

 

“Ngươi là ai? Tại ở đây? Làng Tĩnh Phạn đón tiếp ngoại tộc, nhất là lúc .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huyet-mach-vu-su/chuong-5-hu-anh-ban-ngay.html.]

Nam nhân nàng, ánh mắt chút thâm trầm:

 

“Ta là kẻ tìm những tiếng đ.á.n.h cắp. Có thể gọi là kẻ ngoại đạo, hoặc đơn giản là một lữ khách may lạc chốn . quan trọng hơn, ngươi là ai. Ngươi là Di Hài Sư cuối cùng mang dòng m.á.u Vu Sư của vùng đất , đúng ?”

 

Nàng lặng . Bí mật của gia tộc nàng, ngay cả dân làng Tĩnh Phạn cũng ai ngoại trừ tổ mẫu, mà kẻ lạ mặt thể một cách rành rọt. Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y nải, lùi một bước:

 

“Ngươi gì ở ?”

 

Hắn trả lời ngay, mà chỉ hướng núi Quỷ, nơi sương mù đang cuộn lên thành những hình thù như những sợi Hồn Chỉ khổng lồ nối liền trời đất:

 

“Ta miếu Bà Chúa Câm. để đó mà tước linh hồn, cần đôi mắt của ngươi, đôi mắt thể thấy những sợi chỉ mạng. Đổi , sẽ giúp ngươi sống sót qua ngày hôm nay và tìm sự thật về sự mất tích của vị tổ mẫu mà ngươi hằng kính yêu.”

 

Nàng sững sờ. Tổ mẫu mất tích là nỗi đau lớn nhất trong lòng nàng suốt mười năm qua. Liệu kẻ ngoại đạo thực sự điều gì đó? Nhìn chiếc chuông đồng thắt lưng , nhớ mảnh đồng cổ trong túi, nàng cảm nhận một mối liên kết thể chối từ.

 

“Tại chiếc chuông đó?” Nàng thầm nghĩ, lòng đầy nghi hoặc nhưng cũng đầy hy vọng.

 

Lúc , từ hướng ngôi làng, một tiếng gào thét thất thanh vang lên, x.é to.ạc sự tĩnh lặng của ban ngày. Đó là tiếng của một nữ nhân, đầy đau đớn và tuyệt vọng. Tiếng thét giống như một ngòi nổ, khiến sương mù ban ngày đột ngột chuyển sang màu tím tối tăm.

 

“Không xong ” - Nam nhân ngoại đạo biến sắc: “Nghi lễ tế sống bắt đầu sớm hơn dự định. Lý trưởng và dân làng tà thuật điều khiển. Nếu ngươi ngay bây giờ, ngươi sẽ là tiếp theo đưa lên bệ đá.”

 

Nàng về phía ngôi làng, về phía miếu cổ xa xăm đang ẩn hiện trong sương mù. Nàng còn đường lui. Con đường phía đầy rẫy Hư Ảnh và những cạm bẫy tâm linh, nhưng nếu ở , nàng chỉ thể chờ c.h.ế.t trong sự câm lặng.

 

“Được, sẽ cùng ngươi.” - Thanh Lam kiên định , đôi mắt hiện lên tia sáng lạnh lùng. – “ nếu ngươi lừa gạt , Di Hài Sư sẽ đảm bảo linh hồn ngươi bao giờ tìm đường về đất .”

 

Nam nhân khẽ nhếch môi, một nụ bí hiểm:

 

“Rất . Vậy hãy chuẩn , Di Hài Sư. Chúng băng qua "Cánh Đồng Lưỡi" khi sương mù che khuất lối miếu.”

 

Thanh Lam và kẻ ngoại đạo bắt đầu dấn sâu trong rừng núi Quỷ, hướng về nơi mà sự im lặng ngàn năm đang chờ chực để nuốt chửng bất cứ âm thanh nào còn sót của sự sống.

Loading...