HUYẾT MẠCH VU SƯ - Chương 2: Sợi Chỉ Nối Từ Địa Ngục
Cập nhật lúc: 2026-01-18 07:59:59
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm hôm đó, làng Tĩnh Phạn còn là một ngôi làng của sống. Nó chìm sâu trong một thứ gian đặc quánh, nơi mà ngay cả tiếng thở nhẹ nhất cũng trở nên thô bạo, như một lưỡi d.a.o cứa rách bầu khí tĩnh mịch. Thanh Lam vẫn bất động bên xác lão Trương, ngọn đèn dầu nhỏ bàn tỏa thứ ánh sáng vàng vọt, leo lét. Ngọn lửa nhỏ nhoi dường như đang gồng chiến đấu với bóng tối đang tràn từ kẽ hở của căn nhà gỗ mục. Bóng của Thanh Lam đổ dài bức tường đất, méo mó và kỳ dị theo từng nhịp lửa rung rinh, trông giống như một thực thể khác đang tách rời khỏi cơ thể nàng.
Nhiệm vụ của một Di Hài Sư chỉ đơn thuần là lau rửa cơ thể c.h.ế.t. Đó là một công việc tâm linh đòi hỏi sự tỉ mỉ tuyệt đối để chỉnh đốn gương mặt, tư thế cho khuất, giúp họ với vẻ tôn nghiêm nhất, để khi bước xuống âm ty, họ mang theo nỗi hổ thẹn của một kẻ bần hàn sự méo mó của một cái c.h.ế.t tức tưởi. với lão Trương, quy tắc nghề nghiệp mà Thanh Lam học đều trở nên vô nghĩa. Mỗi khi đôi bàn tay khéo léo của nàng vuốt cho đôi mắt lão khép , chúng bật mở ngay lập tức, phát tiếng động khô khốc của lớp da thịt bắt đầu đông cứng. Đôi mắt hề nhắm , chúng trống rỗng nhưng chứa đựng một sự oán hận thâm sâu, chằm chằm vô định những thanh xà nhà bám đầy bụi bặm.
Sợi Hồn Chỉ đen đỉnh đầu lão Trương giờ đây còn yên như một sợi tơ c.h.ế.t. Nó bắt đầu chuyển động nhịp nhàng, phập phồng như một huyết quản đang sống. Thanh Lam kinh hãi nhận sợi chỉ đang hút lấy một thứ khí lạnh từ sâu nền đất, truyền t.h.i t.h.ể để nuôi dưỡng một sự tồn tại quái dị nào đó bên trong lớp da thịt đang phân hủy của lão.
Thanh Lam nhớ những đêm đông giá rét, khi nàng còn là một đứa trẻ bên bếp lửa tổ mẫu, một vị Di Hài Sư tiền nhiệm lão làng danh tiếng nhất vùng kể chuyện. Bà từng dặn với giọng trầm khàn: “Lam nhi, con nhớ kỹ, linh hồn c.h.ế.t chính là một tấm gương phản chiếu tâm can họ lúc lâm chung. Nếu gương trong, linh hồn thanh thản. Nếu gương đỏ, họ c.h.ế.t vì thù hận. nếu con thấy một linh hồn mang sắc đen của nhựa đường, thì đừng cố vuốt mắt họ. Kẻ đó thuộc về bóng tối của đất, họ còn thuộc về sự phán xét của trời xanh, và họ cũng còn là con nữa. Lúc đó, con giữ miệng cho thật c.h.ặ.t, vì bóng tối sẽ men theo âm thanh mà tìm đến con.”
Lúc bấy giờ, Thanh Lam chỉ nghĩ đó là những câu chuyện dọa trẻ con, nhưng giờ đây, sợi tơ đen đang uốn lượn như một con rắn hổ mang mắt, nàng cảm nhận cái lạnh thấu xương mà bà từng . Cơn tò mò pha lẫn nỗi sợ hãi tột cùng thôi thúc Thanh Lam một điều mà Di Hài Sư đều cấm kỵ. Nàng run rẩy vươn bàn tay gầy gò của , từng chút một, chạm sợi tơ đen kỳ quái .
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay tiếp xúc với sợi chỉ, một luồng điện lạnh buốt như băng giá từ thiên cổ chạy dọc cánh tay, xộc thẳng đại não của nàng. Tầm của Thanh Lam nhòe , gian phòng gỗ ẩm thấp cùng mùi nhang trầm biến mất. Nàng thấy còn trong căn nhà của nữa, mà đang trôi dạt trong một mảnh ký ức thuộc về .
Đó là khu vực hang tối núi Quỷ ba ngày , lúc hoàng hôn đang nhuộm đỏ những tán lá rậm rạp. Lão Trương đang đó, khuôn mặt lão còn vẻ hung dữ, ngạo mạn của một gã thợ săn hổ báo thường ngày. Thay đó là một sự phủ phục, hèn mọn đến t.h.ả.m hại. Lão quỳ thụp xuống lớp lá mục ẩm ướt, hai tay chắp một cái hang sâu hoắm thấy đáy, nơi phát mùi nồng nặc của thịt thối quyện với hương hoa quỳnh nở đêm.
Trong hang, một giọng rõ nam nữ, vang lên như tiếng kim loại cọ xát , thúc giục lão. Đôi môi lão mấp máy liên tục những lời cầu xin thành tiếng, gương mặt đẫm lệ và mồ hôi. Rồi từ trong bóng tối mịt mùng của hang động, một bàn tay trắng bệch, gầy guộc với những móng tay dài nhọn hoắt như d.a.o mổ vươn . Bàn tay đó nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu lão Trương một cách âu yếm, như một vuốt ve đứa con nhỏ, nhưng ngay đó, một sợi chỉ đen dài như kim châm đ.â.m xuyên qua hộp sọ của lão. Lão Trương hề ngã vực mà c.h.ế.t. Lão tự đến đó, tự nguyện dâng nộp linh hồn để đổi lấy một điều gì đó bí ẩn, và sợi chỉ đen chính là dấu ấn của sự nô lệ vĩnh viễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huyet-mach-vu-su/chuong-2-soi-chi-noi-tu-dia-nguc.html.]
Thanh Lam giật lùi , thở dồn dập khiến l.ồ.ng n.g.ự.c nàng đau nhức như ai bóp c.h.ặ.t. Sự thật quá lớn lao so với sự hiểu của nàng. Trong lúc hoảng loạn tìm chỗ bám, bàn tay nàng vô tình đụng chiếc gáo gỗ đặt bên mép chậu nước gừng ấm. Chiếc gáo gỗ xoay vài vòng mép chậu rơi xuống sàn nhà đá: Cộp!
Âm thanh đó quá lớn, nhưng trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của làng Tĩnh Phạn giờ Hợi, nó giống như một tiếng nổ x.é to.ạc màn đêm. Thanh Lam lập tức đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, nàng đưa cả hai tay bịt c.h.ặ.t lấy miệng cho đến khi móng tay bấm sâu da thịt, mắt nàng trợn trừng về phía cửa chính. Nàng thấy tiếng sương mù bên ngoài vách gỗ chuyển động. Đó là tiếng gió thổi qua kẽ lá, mà là tiếng sột soạt ghê rợn của một lớp da khô khốc, mốc meo đang cọ xát mặt gỗ cũ kỹ của căn nhà.
Hư Ảnh . Nó ngay ngoài cửa, chỉ cách Thanh Lam một lớp ván gỗ mỏng manh.
Và , một giọng thều thào, mỏng manh như sợi khói, vang lên ngay sát khe cửa. Hơi lạnh từ giọng đó len qua kẽ hở tắt ngóm ngọn đèn dầu duy nhất trong phòng, để một màu đen đặc quánh:
“Ngươi... thấy... ... Di Hài Sư...?”
Gian phòng chìm bóng tối , nhưng kỳ lạ , Thanh Lam thấy rõ hơn bao giờ hết. Sợi Hồn Chỉ đen của lão Trương bắt đầu phát một thứ ánh sáng mờ đục, u ám như màu lân quang của xương c.h.ế.t. Sợi chỉ bỗng nhiên tách khỏi đỉnh đầu t.ử thi, nó uốn lượn trong trung, đầu nhọn của nó hướng về phía Thanh Lam như một con rắn đang đ.á.n.h tìm kiếm con mồi sống.
Nàng nhận một sự thật kinh hoàng: Những Di Hài Sư của làng Tĩnh Phạn từ lâu một thực thể bí ẩn, kẻ mà dân làng gọi là Bà Chúa Câm, để mắt tới. Nghề nghiệp giúp họ thấy những thứ mà thường thấy, nhưng chính khả năng đó biến họ trở thành món mồi ngon nhất, một vật chứa hảo cho bóng tối. Sợi chỉ của lão Trương là của lão nữa, nó là một cái xúc tu của thực thể lòng đất, đang tìm cách kết nối với m.á.u thịt của Thanh Lam.
Bên ngoài, cái bóng mặt của Hư Ảnh bắt đầu cào nhẹ cửa. Sột... sột... sột... Tiếng móng tay cào gỗ chậm rãi, kiên nhẫn như một kẻ săn nắm chắc con mồi trong tay. Nó đang chờ đợi. Chỉ cần Thanh Lam phát thêm một tiếng động nhỏ nữa: một tiếng , một lời cầu nguyện, thậm chí là một tiếng thở mạnh vì quá sợ hãi, nó sẽ lý do để bước qua ngưỡng cửa và lấy linh hồn của nàng. Trong bóng tối, Thanh Lam thấy sợi chỉ đen vươn đến sát n.g.ự.c , đầu chỉ nhọn hoắt chỉ cách trái tim nàng đầy một tấc.