HUYẾT MẠCH VU SƯ - Chương 1: Hoàng Hôn Đứt Lưỡi

Cập nhật lúc: 2026-01-18 07:59:11
Lượt xem: 3

Trời chiều ở làng Tĩnh Phạn bao giờ cũng một màu đỏ bầm, thứ màu sắc tàn lụi giống như m.á.u loãng thấm qua một lớp vải sờn cũ của những c.h.ế.t oan. Khi nắng tắt dần phía đỉnh núi Quỷ, bóng tối ập đến ngay mà bò trường chậm chạp qua những mái lá xám xịt, mang theo cái lạnh thấu xương của sương muối. Ở nơi , hoàng hôn là lúc sum vầy bên mâm cơm, mà là lúc quỷ dữ bắt đầu đếm nhịp thở của sống.

 

Thanh Lam chiếc ghế gỗ thấp trong gian phòng bên chái nhà, đôi bàn tay gầy gò của nàng khẽ run khi nhúng chiếc khăn lanh chậu nước gừng ấm. Trước mặt nàng, chiếc phản gỗ bóng loáng vết thời gian và thấm đẫm mùi t.ử khí, là một đàn ông mới qua đời: lão Trương thợ săn.

 

Thanh Lam là một Di Hài Sư ( chuyên trách việc tẩy trần, chỉnh đốn trang phục và khâm liệm t.h.i t.h.ể theo nghi thức cổ). Ở cái tuổi mười chín, khi những thiếu nữ làng khác đang lo toan chuyện trầu cau, Thanh Lam dành cả ngày để bầu bạn với lạnh của x.á.c c.h.ế.t. Với dân Tĩnh Phạn, công việc của nàng là một sự xú uế cần thiết. Họ sợ nàng vì nàng chạm cái c.h.ế.t hằng ngày, nhưng họ sùng bái nàng vì ai khác dám sạch những linh hồn khi đưa họ xuống đất. Nàng sống một trong căn nhà cô quạnh ở cuối làng, nơi sương mù luôn dày đặc hơn bất cứ .

 

Lão Trương c.h.ế.t ban chiều, tìm thấy lão sấp vực đá. khi t.h.i t.h.ể, Thanh Lam lão c.h.ế.t vì ngã. Một thợ săn lão luyện như lão Trương đời nào trượt chân ở một nơi quen thuộc. Nàng vắt khô chiếc khăn, nhẹ nhàng lau lên khuôn mặt tái nhợt, cứng đờ của lão. Đôi mắt lão vẫn mở trừng trừng, một màu xám đục ngầu chút sinh khí.

 

“Ba hồi chuông... sắp ,” Thanh Lam thầm nghĩ, tim nàng đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

lúc đó, từ hướng ngôi miếu cổ đầu làng, ba tiếng chuông đồng vang lên chậm rãi: Thăng... Thăng... Thăng...

 

Âm thanh đục ngầu, len lỏi qua làn sương mù đang dày lên trông thấy. Đó là tín hiệu của sự im lặng. Ngay lập tức, những âm thanh sinh hoạt cuối cùng của làng Tĩnh Phạn vụt tắt như một ngọn nến thổi phụt. Tiếng gọi con về cơm tối đang dang dở, tiếng lùa bò chuồng vội vã, tiếng quét sân sột soạt... tất cả nhường chỗ cho một sự tĩnh mịch đến nghẹt thở. Người dân làng vội vã rút nhà, cài then cửa ba lớp, và dùng những tấm vải đen dày bịt c.h.ặ.t miệng cùng con cái. Họ sợ một tiếng nấc, một tiếng ho thậm chí là một tiếng thở dài vô tình sẽ đ.á.n.h thức những thực thể lang thang trong đêm.

 

Ở Tĩnh Phạn, âm thanh là tội ác. Những vi phạm quy tắc im lặng đều biến mất một cách bí ẩn, chỉ để những bộ quần áo trống rỗng giường sáng hôm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huyet-mach-vu-su/chuong-1-hoang-hon-dut-luoi.html.]

 

Thanh Lam thở dài, nàng bắt đầu công việc lau rửa đôi bàn tay thô ráp của lão Trương. khi ngón tay nàng lướt qua thái dương t.ử thi, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến nàng sững . Trong đôi mắt vốn dĩ bình thường của nàng, một thế giới khác bắt đầu hiện rõ. Từ đỉnh đầu lão Trương, một sợi dây mỏng manh như tơ nhện, đen đặc như nhựa đường, đang mọc . Sợi Hồn Chỉ bay bổng hướng lên trời xanh như những linh hồn bình thường mà nàng vẫn thấy. Nó cứng đờ, u uất, đ.â.m thẳng xuống khe hở giữa hai tấm ván sàn, chui tọt lòng đất sâu thẳm căn nhà.

 

“Tại dẫn xuống đất?” Nàng thì thầm trong đầu.

 

Nàng kịp bàng hoàng thì một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ phía nhà hàng xóm cách đó xa. Có lẽ ai đó quá vội vã mà đổ giá phơi đồ bằng tre. Giữa sự im lặng tuyệt đối của đêm tối, âm thanh đó vang dội và ch.ói tai như một tiếng sấm nổ ngang tai.

 

Thanh Lam bất động, hóa đá. Qua khe cửa sổ hẹp dán giấy bản ố vàng, nàng  thấy một bóng cao nghêu, gầy guộc như một cành củi khô, đang lướt mặt sương mù trắng xóa. Nó mặt, khuôn mặt chỉ là một mảng da nhẵn thín trắng bệch, ngoại trừ một cái hốc đen ngòm, sâu hoắm ngay vị trí miệng. Nó trôi phát bất cứ tiếng động nào, hướng thẳng về phía nhà hàng xóm phát tiếng động.

 

Đó là một Hư Ảnh, tên gọi những kẻ tuần đêm của làng Tĩnh Phạn.

 

Sợ hãi bóp nghẹt cuống họng, Thanh Lam dám cử động dù chỉ là một lọn tóc. Nàng  xuống t.h.i t.h.ể lão Trương và kinh hoàng nhận sợi Hồn Chỉ đen sàn nhà bỗng nhiên rung lên bần bật. Nó dường như đang reo vui, đang rung động theo cùng nhịp với sự hiện diện của Hư Ảnh ngoài . Cái c.h.ế.t của lão Trương và thứ quái vật đang lướt ngoài cửa sổ một mối liên kết kỳ quái.

 

Cái lạnh từ x.á.c c.h.ế.t như đang thấm da thịt nàng. Thanh Lam chợt nhận , sự im lặng của làng Tĩnh Phạn để bảo vệ sống, mà là để che giấu một sự thật kinh khủng hơn đang diễn lòng đất . Và nàng, một Di Hài Sư lẻ loi, chính là đầu tiên chạm tay sợi dây kết nối với địa ngục đó.

 

Tiếng cào nhẹ lên vách gỗ bên ngoài nhà nàng vang lên. Sột... sột... Như tiếng móng tay sắc nhọn đang dò dẫm tìm chỗ hở. Thanh Lam nhắm nghiền mắt, thở đứt quãng. Nàng , đêm nay chỉ mới bắt đầu.

Loading...