HỦY DIỆT - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-09 14:12:20
Lượt xem: 52
1
Khóc tang đến ngày thứ bảy.
Trên Hầu phủ đều mặc đồ tang trắng, gió cuốn tàn tro tiền giấy bay khắp sân, thổi một thứ mùi tĩnh mịch của cái c.h.ế.t.
Ta chống tay thắt lưng, từ chiếc bồ đoàn lạnh như băng cố gắng dậy.
Cái bụng tám tháng khiến một động tác đơn giản như cũng trở nên vô cùng khó nhọc.
Thanh Hoè vội bước lên đỡ , vành mắt sưng đỏ.
“Phu nhân, nghỉ một lát , thể quan trọng.”
Ta lắc đầu.
Cảm giác nặng trĩu trong bụng và trống rỗng trong tim tạo thành một sự cân bằng quái dị.
“Đi xem thư phòng.”
Giọng khàn đặc như giấy ráp mài qua.
“Hầu gia quá đột ngột, còn nhiều bản thảo công văn chỉnh lý, đến thu dọn cho gọn, thể để rối.”
Đó là một lý do chê .
Cả phủ đều , một quả phụ sắp lâm bồn, trong ánh mắt pha lẫn thương hại và dò xét.
Ta đoan trang, kiên cường, chống đỡ thể diện của Tĩnh Viễn Hầu phủ.
Ta xua lui đám hạ nhân theo hầu, chỉ để Thanh Hoè cùng.
Trong thư phòng, thứ vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc Thẩm Nghiễn Bạch rời .
Cây b.út lông sói thường dùng vẫn gác giá b.út, mực còn khô hẳn.
Ta bước đến, đầu ngón tay khẽ lướt qua mặt bàn gỗ t.ử đàn lạnh lẽo.
Nơi , từng là nơi ngỡ là nhà của .
Ta bảo Thanh Hoè ngoài canh giữ, ở một một lát.
Cánh cửa khẽ khép , ngăn cách thế giới bên ngoài.
Ta bắt đầu dọn giá sách.
Từng hàng sách xếp ngay ngắn, trang nghiêm, giống hệt con , vĩnh viễn toát một vẻ xa cách mà chỉnh tề.
Đầu ngón tay lướt qua từng sống sách, chậm, như đang từ biệt.
Khi tay chạm dãy 《Thông Điển》, đầu ngón tay vang lên một tiếng “cạch” cực khẽ.
Ta khựng .
Tấm lưng sách , cùng cả giá sách, lặng lẽ trượt sang bên.
Một cửa động đen ngòm hiện mặt .
Một luồng khí mục cũ, lẫn mùi bụi và hương liệu ập mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huy-diet/1.html.]
Bên trong là một mật thất nhỏ hẹp.
Tim hụt mất một nhịp.
Trong mật thất mạng nhện, đồ đạc chất đống.
Chỉ một chiếc bàn con, một lư hương, và một giá Đa Bảo các, bên đặt ngay ngắn mấy chiếc hộp gỗ.
Đây nơi tạm giấu đồ.
Đây là nơi sử dụng lâu dài, tỉ mỉ bố trí.
Tay chân bắt đầu lạnh ngắt.
Hắn để cơ quan , hề tiêu hủy.
Hắn thậm chí nghĩ đến việc giấu .
Hoặc đúng hơn, cho rằng một kẻ sắp c.h.ế.t thì cần giấu nữa.
Ta vịn tường, từng bước một .
Chiếc hộp gỗ thứ nhất mở , là thư.
Một xấp dày, buộc bằng sợi dây lụa màu hồng.
Nét chữ thanh tú, của Thẩm Nghiễn Bạch.
Cuối thư chỉ ký một chữ: “Vân”.
“Nghiễn Bạch, thấy chữ như gặp mặt. Kinh thành xuân sắc , nơi biên ải gió cát còn buốt xương chăng?”
“Hôm nay may cho hài nhi trong bụng một đôi giày nhỏ, mong sớm trở về, đích nó.”
Lời lẽ trong thư mật quen thuộc, tuyệt đối mối tình sương sớm nhất thời hồ đồ.
Là mười năm.
Tròn mười năm.
Chiếc hộp thứ hai là một quyển sổ.
Mở , bên trong ghi chép dày đặc gạo muối dầu mắm, mà là lăng la tơ lụa thượng hạng, trân châu cống phẩm từ Nam Hải, trâm vàng thoa ngọc đặt riêng.
Chi tiêu son phấn của một nữ nhân suốt mười năm.
Ngày tháng mỗi khoản chi đều trùng khớp với những khoản “mua sắm” ghi mập mờ trong sổ sách Hầu phủ.
Ta chỉ một cái nhận .
Năm năm qua chấp chưởng trung quỹ Hầu phủ, những sổ sách đích đối chiếu.
Hóa , bạc tự tay phê chi, đều biến thành xiêm y gấm vóc một nữ nhân khác.
Ta tự giễu kéo khóe môi, nụ còn khó coi hơn .
Chiếc hộp thứ ba là một xấp họa tượng.
Ta lật từng bức.
Bức đầu tiên là một hài nhi quấn tã, nhăn nheo, rõ mặt mũi.