khỏi phòng.
Cố Kiến Quân đang lục tìm trong tủ quần áo trong phòng .
Tủ quần áo của khóa, trong tay ông cầm một chùm chìa khóa dự phòng.
Ông lấy từ bên trong một chiếc hộp gỗ màu đỏ.
Mở hộp , bên trong là một chiếc vòng tay vàng.
Đó là di vật để cho .
“Bố, bố lấy cái gì?” con trai hỏi.
“Mẹ con sắp xong , thứ giữ cũng vô dụng.”
Cố Kiến Quân , cầm chiếc vòng đến mặt Trương Lỵ.
“Lỵ Lỵ, con đang m.a.n.g t.h.a.i cháu trai của nhà họ Cố chúng , vất vả .”
“Vòng cho con.”
“Coi như quà gặp mặt đưa cho cháu trai.”
Mắt Trương Lỵ sáng lên, lập tức vươn tay .
“Cảm ơn bố.”
Cô hề chút ý định từ chối nào.
Cố Kiến Quân đeo chiếc vòng cổ tay Trương Lỵ.
“Đẹp thật, giống hệt chồng con năm đó.”
xông tới, nắm lấy cổ tay Trương Lỵ.
“Trả nó cho !”
Giọng lớn, khiến bọn họ giật .
Trương Lỵ rụt tay về, vẻ mặt tủi con trai .
Cố Kiến Quân đẩy mạnh .
vững, va góc bàn phía , thắt lưng đau.
“Bà phát điên cái gì!” Cố Kiến Quân chỉ mắng.
“Trong bụng Lỵ Lỵ là cháu trai của chúng ! Bà nghĩ cho nó, chính là tội nhân của nhà họ Cố chúng !”
Con trai đỡ Trương Lỵ, nhíu mày .
“Mẹ, đừng loạn nữa ? Bố cũng là vì cho con, như , đừng so đo mấy thứ ngoài nữa.”
ba bọn họ, cảm giác giống như ngoài.
Trương Lỵ dựa lòng con trai, nhỏ giọng :
“Chồng , em cần nữa, bảo đừng tức giận.”
“Mẹ sức khỏe , tức hỏng thì .”
Lời của cô khiến ánh mắt Cố Kiến Quân càng thêm bất mãn.
lúc , điện thoại của Cố Kiến Quân vang lên.
Ông điện thoại một cái, sắc mặt đổi.
Ông lập tức ban công, đóng cửa kính .
Giọng ông hạ xuống thấp, nhưng thị lực của .
thấy khẩu hình của ông đang : “Cầm...”
“Em yên tâm.”
Tim trầm xuống.
trở về phòng, mở tủ đầu giường của Cố Kiến Quân.
Trong ngăn kẹp sâu nhất, tìm một chiếc ví tiền.
Trong ngăn kẹp của ví tiền, cất giấu một tấm ảnh của phụ nữ.
Tấm ảnh mới, ảnh cũ.
Người phụ nữ thắt b.í.m tóc, nụ ngọt.
Sau lưng tấm ảnh một dòng chữ: Tặng yêu, Liễu Cầm.
Nét chữ là của Cố Kiến Quân.
Bốn mươi năm , lâu khi chúng kết hôn, cô gái trong xưởng luôn đến tìm Cố Kiến Quân để lấy lòng.
Trước đây khi mất đôi khuyên tai vàng, mấy ngày , cô đeo một đôi giống hệt mặt khoe khoang.
Hóa , bọn họ từng cắt đứt.
cầm tấm ảnh .
“Cố Kiến Quân, hai vẫn còn liên lạc, chẳng ông cắt đứt ?”
Cố Kiến Quân gọi điện xong.
ném tấm ảnh lên mặt ông .
Sắc mặt Cố Kiến Quân lập tức trở nên khó coi.
Ông nhặt tấm ảnh lên, cẩn thận lau lau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hu-tro-cot-chin-te-chin-toi-gui-cho-nguoi-chong-bac-tinh/2.html.]
Đi đến mặt , giơ tay tát một cái.
“Bà dám lục đồ của ?”
Mặt đau rát, tai ong ong.
Con trai và Trương Lỵ đều sững sờ.
Cố Kiến Quân chỉ mũi .
“ cho bà , Khương Dục, đừng thể mà tới.”
“Cái nhà , còn đến lượt bà giở thói ngang ngược.”
Đánh xong, ông xoay với con trai và con dâu:
“Các con về , bố chuyện với bà .”
Con trai kéo Trương Lỵ, nhanh ch.óng rời .
Từ đầu đến cuối, nó hỏi một câu, mặt đau .
Chúng bắt đầu chiến tranh lạnh.
ngủ sofa phòng khách.
Ông ngủ trong phòng ngủ.
Chúng ba ngày chuyện.
Khi ăn cơm, ông nấu phần ông , ăn phần .
Bầu khí trong nhà giống như hầm băng.
Ngày thứ tư, tan về nhà.
Ông mà nấu cả một bàn đồ ăn.
Giữa bàn còn đặt một chai rượu hoàng t.ửu.
“Về ?” giọng ông bình tĩnh.
“Hôm nay là kỷ niệm bốn mươi năm ngày cưới của chúng .”
sững .
quên ngày .
Ông kéo ghế cho .
“Ngồi xuống ăn cơm .”
xuống.
Ông rót cho một ly rượu.
Ông nâng ly.
“Chúng đều lớn tuổi thế .”
“Đừng cãi nữa.”
Giọng ông chân thành.
mái tóc hoa râm của ông , lòng chút d.a.o động.
Có lẽ ông thật sự hối hận .
nâng ly rượu lên, uống một ngụm.
Đêm đó, ông nhiều.
Nói nhiều chuyện khi chúng còn trẻ.
Ông nhắc đến đầu tiên chúng hẹn hò.
Ông nhắc đến lúc đứa con đầu lòng của chúng đời.
Ông đời , ông nhất chính là .
Hốc mắt chút ươn ướt.
Ông đến bên cạnh , ôm lấy vai .
Bàn tay ông ấm.
lúc , điện thoại của ông vang lên.
Vẫn là điện thoại ghi chú .
Ông điện thoại một cái, lập tức buông .
Ông dậy, cầm điện thoại nhà vệ sinh.
Ông đóng cửa .
thấy bên trong truyền đến giọng đè thấp.
“Cầm, đừng gấp, bên của sắp xong .”
“Ừ, em ở một sẽ sợ.”
“Đợi , lập tức qua đó ở bên em.”
Giọng ông dịu dàng, là sự dịu dàng từng thấy.
Ông gọi điện xong, từ nhà vệ sinh .