HÔN PHU TRỐN HÔN, TA ĐỔI LUÔN TÂN LANG - 7
Cập nhật lúc: 2026-01-11 02:51:41
Lượt xem: 97
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ họ Tạ đèn hoa rực rỡ, Tạ phụ Tạ mẫu sẵn ngoài cửa đón khách.
Ta xuống xe ngựa, Tạ mẫu thiết bước tới, nắm lấy tay , miễn lễ nghi.
Ta còn đang nghĩ đến Tạ Chỉ trong xe, nên giải thích thế nào, liền :
“Mẫu , con điều thưa—”
kịp hết, rèm xe phía vén lên, Tạ Chỉ trong chiếc áo nguyệt bạch bước xuống.
Tỳ nữ bên cạnh Tạ mẫu lập tức tươi , cung kính đưa lò sưởi tay:
“Hôm nay tuyết lớn, nhị gia đừng để lạnh.”
Nhị gia?
Phải , Tạ Chỉ là chi thứ trong họ, quả thật xếp thứ hai.
ngờ quen với nhà họ Tạ đến mức .
Sau khi phủ, vẫn hiểu vì Tạ Chỉ thể thiết cạnh Tạ mẫu đến .
Tạ mẫu đích rót cho và Tạ Chỉ mỗi một chén rượu nóng:
“Nào, các con uống một chén cho ấm .”
Khi và Tạ Chỉ uống xong, Tạ mẫu liền nắm lấy tay chúng , đặt , từ ái:
“Được , , hai đứa chịu uống chén rượu , coi như yên lòng.
Thằng bé phần hồ đồ, nhưng tình ý dành cho con là thật lòng.
Con đừng chấp nó, đ.á.n.h mắng gì cứ tùy ý, miễn con hả giận là .”
Tạ Chỉ gì, chỉ nghiêng đầu .
Ta c.h.ế.t lặng.
Đây… đây là ý gì?
Tạ mẫu dịu dàng giải thích:
“Ngốc , tiểu nhi của tên là Thanh Từ, nhũ danh là A Chỉ.
Con đừng giận, nó cũng lừa con, chẳng qua con từng hỏi rõ mà thôi.”
Tạ Chỉ — , Tạ Thanh Từ — níu lấy tay áo , ánh mắt đầy nịnh nọt:
“A Oánh, nàng đ.á.n.h , mắng gì cũng , chỉ xin đừng giận . Nàng hứa với mà…”
Ta vẫn còn choáng váng, đầu óc rối bời.
điều đầu tiên nghĩ đến là Tạ Thanh Trì:
“Vậy… còn đại lang thì ?”
Chàng ... vẫn còn một hộp chân tình đặt nơi .
Tạ mẫu chỉ , lấy quan trọng:
“Đại lang thì cả, con và nó mới chỉ gặp một , sẽ để tâm .
Lúc đầu chẳng để nó Thanh Từ bái đường, chỉ là thấy con đáng thương nên nó mới tự ý chủ mà thôi.
Hơn nữa, gửi thư sang Bằng Thành , nó cũng phản đối, nghĩ là đồng ý.
Năm nay chắc nó cũng chẳng về ăn Tết, thôi thì cần đợi nữa.”
Tiệc tết khai, chén rượu mời qua , náo nhiệt chẳng khác gì tiệc cưới.
Trước mặt là sơn hào hải vị, nhưng chẳng nuốt nổi một miếng.
Người rượu Quảng Lăng ngọt, mà chỉ thấy chén rượu đắng nghẹn nơi cổ.
Thì những năm qua… vất vả nhất, là Tạ Thanh Trì.
Ta đặt chén rượu xuống, toan dậy rời , Tạ Thanh Từ vội vàng đuổi theo.
Hắn nắm lấy tay áo , gấp gáp giữ :
“A Oánh, nàng giận ? Giận ngày đó bỏ nàng trong kiệu hoa, giận dùng tên Tạ Chỉ để lừa nàng?
Lúc đầu đúng là quá tệ, nghĩ về nàng… những ngày qua ở bên , mới nàng đến nhường nào.”
Dưới ánh trăng và tuyết, đôi mắt trong veo, lấp lánh.
Ta tin thật, cũng tin hối .
Ta nghiêm túc , dịu dàng :
“Tạ Thanh Từ, giận ngươi, thật đấy.
Ngươi để một trong kiệu hoa, giận.
Ngươi dùng tên Tạ Chỉ để lừa , cũng giận.
Từ nãy đến giờ, cứ nghĩ mãi — tại giận?
Giờ thì hiểu .
Vì … hề để tâm đến ngươi.”
Sắc mặt Tạ Thanh Từ lập tức tái nhợt, nhưng vẫn chịu bỏ cuộc:
“Chẳng lẽ nàng để tâm đến trưởng ?
A Oánh, nàng và chỉ gặp một , chỉ mấy lá thư, gọi là duyên phận?
Còn và nàng những ngày qua cùng vẽ tranh, sửa vườn, chúng tâm đầu ý hợp — chẳng đó mới là cuộc sống nàng mong ?
Nếu nàng thấy áy náy, thì khi chúng thành , sẽ nhường vườn lớn nhất cho , tìm cho một cô nương — nàng bao nhiêu cô gái Quảng Lăng gả cho .”
Hắn sai.
Ta hiểu rõ đại lang, chỉ là .
“Phải, và chỉ gặp một , cho vài lá thư.
ngay đầu gặp mặt, chẳng là , cũng sẵn lòng đưa tay giúp .
Ta rõ thích gì, ghét gì, quá khứ , chẳng liệu hợp .
Ta chỉ — hiện giờ đang cô đơn bỏ giữa trời đất, giống như từng bỏ trong kiệu hoa.
Lần bảo vệ .
Lần , đến lượt tìm .”
Ta sắc mặt trắng bệch của Tạ Thanh Từ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hon-phu-tron-hon-ta-doi-luon-tan-lang/7.html.]
Buông rèm xe xuống, dặn phu xe vòng qua bến phà khi về phủ.
Trên trời lất phất tuyết bay, xa xa thấy thuyền thương của Tạ gia neo tại bến.
Tấm rèm thuyền vén lên, tuyết lượn vòng theo gió cuốn khoang, mang theo hương rượu ngọt ngào, lạnh buốt.
Tạ Thanh Trì cách nào tìm đến bến thuyền.
Lúc gió lạnh thổi tới, men rượu nãy bốc ngược lên đầu.
Ta loạng choạng bước lên thuyền, nghiêng ngả nhào lòng , ngẩng đầu tức giận hỏi:
“Vì về Quảng Lăng mà về nhà? Chàng luôn đợi ?”
Tạ Thanh Trì bất ngờ ôm c.h.ặ.t, một lúc lâu mới nghẹn giọng đáp, giọng khàn khàn mang theo đắng cay:
“Ta tưởng… nàng cũng như họ, trở về.”
Ta mượn rượu, nâng mặt , nghiêng đầu chăm chú .
Chạy vạy Bằng Thành suốt hai tháng, gầy nhiều so với ngày thành :
“Sao gầy như ? Có ai bắt nạt ?”
Chàng cúi đầu, để mặc xoa nắn khuôn mặt :
“Không ai bắt nạt cả, chỉ là mong trở về sớm, nên dầm vài trận tuyết, thức mấy đêm liền, nhịn đói mấy bữa.”
Nghĩ đến mâm cơm tất niên thịnh soạn , thấy xót lòng:
“Họ đợi về ăn , còn .
Ta giận quá, uống một chén bỏ , đến giờ cũng ăn gì.
Tạ Thanh Trì, họ sai hết .
Ta thấy ... , .”
Tạ Thanh Trì gì nữa, chỉ ôm thật c.h.ặ.t.
Thì … khi ai đó ôm thật c.h.ặ.t, nơi cổ sẽ thấy lành lạnh.
Ta nghĩ, lẽ là tuyết trong lòng Tạ Thanh Trì… cuối cùng cũng tan .
Ánh đèn vạn nhà bừng sáng, pháo hoa nổ rực rỡ trời.
Năm mới… đến.
Mùng Ba Tết, trời trong nắng sáng, ngàn dặm gợn một áng mây.
Mấy hôm nay đều là tiết trời thích hợp để lên đường xa.
Phu thê nhà họ Tạ vì dỗ dành Tạ Thanh Từ, chọn cho ít cô nương để xem mắt.
Thế nhưng chẳng buồn khỏi cửa, càng chịu gặp ai, cứ nhốt trong vườn, mặc ai khuyên nhủ cũng màng để ý.
Mãi đến hôm nay, khi và Tạ Thanh Trì chuẩn rời Quảng Lăng về Ngô Quận.
Thuyền từ từ rời bến, thoáng thấy một bóng vận áo nguyệt bạch, từ xa lặng lẽ trốn phía đám đông.
Tạ Thanh Trì như vô tình siết lấy tay , buông:
“Ngọc Oánh đang gì thế?”
“Nhìn một khách phương xa đang cãi với hàng bán ngỗng muối. Người lạ lắm, ăn nước luộc, cứ khăng khăng đòi chấm bằng giấm chua đến ê răng.”
Tạ Thanh Trì bật :
“Chấm giấm? Ai ăn kiểu đó chứ?”
“Phải đó, giấm ai ăn kiểu đó?”
Thấy đang , Tạ Thanh Trì lúc mới giật hiểu , trêu .
Chàng khẽ ho một tiếng, bỗng nghiêm túc:
“Trước lúc còn ở Ngô Quận, từng thấy ăn như .”
“Xạo quá! Người Ngô Quận bọn ăn kiểu đó!”
“ nàng kỹ y phục — rõ ràng là đồ của Ngô Quận. Người vẫn , nữ t.ử Ngô Quận tay nghề khéo léo, y phục cho trong lòng đều để tâm.”
Thấy hiểu , Tạ Thanh Trì khẽ thở dài, ngượng ngùng đầu :
“Là giấm… là giấm vì nàng may áo cho để tâm.”
Nhìn đường chỉ may lượn sóng ở ống tay áo , từng mũi kim nghiêng ngả, mặt bất giác đỏ lên:
“Đương nhiên , nữ t.ử Ngô Quận khéo tay là tiếng lành gần xa…
Còn đúng là phúc, cưới ngay vụng nhất đó!”
Nói xong câu , Tạ Thanh Trì cũng hiểu — chiếc áo , may cho nhị lang.
vẫn chịu bỏ cuộc:
“Còn nữa, giấm vì nàng lấy hồ cừu quấn cho giữ ấm.”
“Chuyện đó thì ? Ta còn từng lấy hồ cừu quấn cho mèo rơi xuống nước cơ đấy.”
“Quan trọng nhất là… giấm vì nàng gọi là ‘A Chỉ’, còn , chỉ gọi là ‘Thanh Trì’.”
Ta kiễng chân, ghé sát tai , rạng rỡ hỏi:
“Vậy nên gọi là gì đây? Đại lang? A Trì?
…Hay là… phu quân?”
Trên thuyền gió lớn, lời tình cũng như vọng qua sương lạnh, khiến tai nhầm .
Tạ Thanh Trì sững , vội vàng nắm c.h.ặ.t cổ tay :
“Ngọc Oánh, nàng gì… nữa ?”
nhiều…
Tạ Thanh Trì, câu nào đây?
Là câu sẽ học may vá với mẫu , khâu cho một bộ hỉ phục thật vặn, thật ?
Là câu nhờ phụ dạy , rằng tiền riêng cất giấu hai lượng bạc cũng chẳng là ít?
Hay là câu rằng — mối nhân duyên khéo , , chắc chắn sẽ đầu bạc răng long, bên đến trọn đời?
-HẾT-