HÔN PHU CỦA TÔI LẤY 1 TRIỆU TỆ CHO THANH MAI - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:45:22
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 4

 

Bọn họ mới là một nhà.

 

Còn mới là kẻ thứ ba triệt để.

 

Cho dù chen thì cũng vẫn là ngoài.

 

Sau khi hiểu rõ sự thật , cũng chẳng còn thấy khó chịu bao nhiêu nữa.

 

loạn đến mức nào ? Câu hỏi các chứ! Đây là nhà của ! Nhà của , còn mấy nữa?”

 

còn đang thắc mắc hôm qua phản ứng của kỳ lạ như . Hóa là để thanh mai của dọn đây ?”

 

Sở Vân Khai im lặng lâu.

 

Cuối cùng thở dài.

 

Giọng dịu xuống:

 

“Liên Tuyết, ba Tĩnh Nhụy nhập viện , nhà cô cách bệnh viện xa quá, về về tiện. Vị trí căn nhà , nghĩ cứ để cô ở tạm .”

 

“Anh hề ý chiếm nhà của em.”

 

lạnh :

 

“Anh cầm đồ của , để cô ở nhà ? Nhà cũng xa.”

 

Nghe , Tôn Tĩnh Nhụy lập tức bật .

 

siết c.h.ặ.t vạt áo của Sở Vân Khai.

 

“Anh Vân Khai, là em suy nghĩ chu đáo… là của em… em chỉ quá sốt ruột thôi, đều tại em, tuyệt đối đừng vì em mà cãi với chị dâu… đều là vì em…”

 

 

Sở Vân Khai cúi đầu, đối diện với đôi mắt ngấn nước của cô .

 

Ánh mắt lập tức mềm xuống.

 

mà chỉ thấy buồn .

 

Anh hạ giọng dỗ Tôn Tĩnh Nhụy:

 

“Đừng , thể trách em ? Đừng nữa, đến thành mèo con kìa.”

 

Thấy , Tôn Tĩnh Nhụy lập tức nín mỉm .

 

Mẹ Sở Vân Khai căm ghét :

 

từng thấy con đàn bà nhà ai mà loạn giỏi như cô! Biết ngay cô loại đèn cạn dầu mà!”

 

tranh cãi với bọn họ.

 

Trực tiếp lấy điện thoại gọi báo cảnh sát.

 

xâm nhập nhà riêng trái phép, đồng thời báo địa chỉ cụ thể.

 

định thêm gì đó, Sở Vân Khai lao tới, hất mạnh điện thoại khỏi tay .

 

Điện thoại xoay mấy vòng trung rơi mạnh xuống đất.

 

Màn hình lập tức vỡ nát, mở lên thì thấy màn hình nhấp nháy liên tục.

 

Mẹ Sở Vân Khai tức đến nổi gân xanh trán, trừng mắt .

 

“Chỉ chút chuyện nhỏ mà cô cũng báo cảnh sát?! Cô thôi ! Rốt cuộc cô thế nào nữa mới chịu dừng?!”

 

Sở Vân Khai cũng tỏ đồng tình .

 

nhếch môi, bọn họ.

 

Lời lạnh đến tận xương.

 

“Nếu các giải quyết chuyện , sẽ tìm thể giải quyết. Một triệu tiền sính lễ thẻ của , thì đó là tiền của , thuộc tài sản hợp pháp cá nhân của . Còn , Sở Vân Khai, lưng rút tiền đó cấu thành hành vi phạm pháp .”

 

“Còn căn nhà , các bỏ một đồng nào, giấy tờ nhà cũng chỉ tên một . Đây cũng là bất động sản hợp pháp tên . Bây giờ các xâm nhập trái phép, tùy tiện sử dụng nhà của , gây tổn thất, quyền kiện các . Các đều mù luật ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hon-phu-cua-toi-lay-1-trieu-te-cho-thanh-mai/chuong-4.html.]

 

“Sở Vân Khai, mấy năm học đại học giờ bụng ch.ó hết ?”

 

một câu, sắc mặt Sở Vân Khai trắng thêm một phần.

 

Ánh mắt né tránh, còn thì chằm chằm.

 

Có lẽ thấy giống đang đùa, giọng thêm vài phần gấp gáp.

 

“Liên Tuyết, chúng một nhà mà! Em thì bảo cô dọn ? Tiền cũng trả em, hôn lễ tiếp tục ?”

 

Tôn Tĩnh Nhụy , trong mắt lóe lên vài phần oán độc nhưng bắt rõ.

 

lạnh, lắc đầu.

 

“Anh thể loại chuyện , chứng tỏ từ đầu đến cuối từng coi gì. Hôn lễ cần tiếp tục nữa. cũng đăng ký kết hôn, dừng tại đây . Mấy mau dọn khỏi nhà của !”

 

Sở Vân Khai chút hoảng.

 

Anh bước mấy bước tới, nắm lấy hai tay .

 

“Liên Tuyết, Liên Tuyết, như thật sự yêu em! Hôn lễ tiếp tục , sẽ trả tất cả cho em. Người yêu nhất là em mà, em lạnh lùng như … em thật sự buông bỏ ? Tình cảm bao nhiêu năm của chúng , em quên hết ?”

 

Nhìn đôi mắt , tim đột nhiên thắt .

 

, đây chúng từng yêu đến thế.

 

Tất cả đều cho rằng chúng nhất định sẽ đến hôn nhân.

 

Yêu tròn năm năm.

 

Cuối cùng rơi kết cục .

 

Có lẽ những mối quan hệ ngay từ đầu là sai lầm.

 

thở dài, rút tay .

 

“Bây giờ những lời còn ích gì nữa? Mọi thứ muộn . bao giờ đùa. Một khi như , sẽ đổi ý.”

 

“Anh cũng quản cho nhà của , thanh mai của . Đừng để họ cứ chướng mắt , cũng cần mỉa mai châm chọc . nợ các , cũng thua kém nhà các . Anh tự nghĩ xem lấy của bao nhiêu tiền? Nhà các tư cách gì mà coi thường ?”

 

Nghe , đồng t.ử Sở Vân Khai run lên.

 

Mẹ cũng ngậm miệng, thêm gì nữa.

 

Khi chúng còn yêu , ngừng giúp đỡ nhà họ.

 

Những chuyện đó đều là sự thật rành rành mắt.

 

Cho dù bọn họ thừa nhận thế nào, cũng thể xóa bỏ.

 

 

“Cứ , còn nữa…”

 

dời ánh mắt sang Tôn Tĩnh Nhụy.

 

“Anh từng đến bệnh viện thăm ba cô ? Đừng để lừa còn giúp đếm tiền, cuối cùng khiến mang tiếng nhỏ nhen.”

 

Nghe , Sở Vân Khai cũng sững .

 

Đây đầu cảnh báo .

 

Lần tin.

 

loại bịa chuyện vô căn cứ.

 

Lần , trong lòng khẽ d.a.o động, ánh mắt Tôn Tĩnh Nhụy cũng mang theo vài phần nghi ngờ.

 

Tôn Tĩnh Nhụy chắc chắn chú ý tới.

 

Trong mắt cô lóe lên một tia hoảng loạn, nhanh đổi sang dáng vẻ đáng thương yếu đuối .

 

“Chị dâu, em chị hận em, nhưng chị nên lấy chuyện ba em bệnh cớ chứ… Ông lớn tuổi , sức khỏe , chị… chị thể ông giả bệnh ?”

 

cũng học theo cô , vô tội nhún vai.

 

 

Loading...