Hội Chứng Hoa Rơi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-06 16:42:09
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chcq53I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Thanh Lê sững sờ, dường như chợt nghĩ điều gì, cô úp mở lên tiếng: “Thật lúc đầu cô thật sự nên từ bỏ quyền nuôi con.”

 

vuốt lọn tóc tai, biểu lộ chút ít thương hại xót xa:

 

“Cô cũng đấy, Thời Duật hề thích đứa trẻ . Tính tình bướng bỉnh cứng đầu, chẳng chút nào đáng yêu, dù thế nào cũng chịu gọi một tiếng “”. À , cô chẳng từng nếm trải cảm giác đó ? Kẻ đối đầu với nhân vật chính, kết cục thường chẳng gì.”

 

tủm tỉm, một câu tưởng chừng nhẹ bẫng tựa lông hồng nhưng đẩy ngược về mùa đông giá rét của sáu năm . , tuyệt nhiên hề lùi bước.

 

“Thằng bé , cần thứ hai . Còn cái gọi là “kết cục ” mà cô !”

 

tiến lên ép sát cô một bước, trừng thẳng đôi mắt cô , c.ắ.n môi mỉa mai đáp trả:

 

“Nếu cô hiểu rõ ngọn ngành chuyện năm đó thì cũng nên phận rằng của hiện giờ chẳng còn gì trong tay cũng chẳng gì để mất nữa. Những lời cô , cô cứ việc thử xem. Dù thì cũng chỉ là một cái mạng quèn , nếu thật sự ngày đó, khi nhất định sẽ kéo cô chôn cùng.”

 

Hứa Thanh Lê giật lùi về một bước trong vô thức, dường như cô ngờ kẻ từng gục ngã tuyệt vọng sáu năm nay phản đòn ác liệt. Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, á khẩu nên lời.

 

Chẳng thèm bận tâm đến cô nữa, dứt khoát nhấn chuông cửa.

 

Không bao lâu , cửa từ bên trong mở . Đằng cánh cửa là một khuôn mặt tỏ vẻ mệt mỏi rã rời. Chu Thời Duật dường như hề lường việc mặt ở đây, buột miệng hỏi:

 

“Sao em!”

 

Giây tiếp theo, ánh mắt liền lạnh lùng, gần như thờ ơ thốt : “Cút ngoài.”

 

Vì sự xuất hiện của Hứa Thanh Lê, cho nên chuyện của sáu năm một nữa tái diễn ? gần như tự giễu nhếch môi:

 

“Anh yên tâm, đón Chu Dĩ An xong là ngay.”

 

Nào ngờ dường như thể nhẫn nhịn nữa, vung tay tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay . Rồi rằng kéo tuột trong nhà, che nửa mặt , trưng vẻ mặt lạnh tanh dùng lực đóng sập cửa .

 

Trước khi cánh cửa đóng kín, còn trơ mắt thấy nụ hé nở môi Hứa Thanh Lê lập tức cứng đờ.

 

ngây ngốc ngẩng đầu Chu Thời Duật.

 

...A.

 

Hình như kéo nhầm thì ?

 

8

 

Nhiệt độ truyền đến từ bàn tay đang siết c.h.ặ.t lấy tay vô cùng nóng bỏng, cảm giác bỏng rát chân thực cho rằng đó là ảo giác.

 

Chu Thời Duật cúi đầu nhỏ giọng giải thích với : “Không em.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoi-chung-hoa-roi/chuong-6.html.]

chậm chạp nhận dường như hiểu lầm điều gì đó, rụt tay với vẻ tự nhiên. Anh chỉ cúi gằm mặt lòng bàn tay trống huếch trống hoác của , vô thức khẽ cuộn ngón tay , đó liền bấm gọi cho phòng bảo vệ. Thần sắc khôi phục dáng vẻ thờ ơ lạnh lùng.

 

“Chẳng dặn cho cô ?”

 

Đầu dây bên vang lên tiếng xin ríu rít hốt hoảng, dường như còn giải thích thêm điều gì đó.

 

Chu Thời Duật cúp điện thoại lâu, bên liền gửi một đoạn camera giám sát. Anh đưa điện thoại cho , thấy mang vẻ mặt mờ mịt ngơ ngác, đành mở miệng giải thích:

 

từng để Hứa Thanh Lê đến đây, là cô lén lút bám theo lưng em lẻn đấy.”

 

Thấy nhận lấy, liền tỏ nghiêm túc nhét thẳng điện thoại tay còn trịnh trọng bẻ từng ngón tay nắm cho c.h.ặ.t.

 

“Bằng chứng đấy, cầm cho chắc .”

 

ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt. Chu Thời Duật uống một ly gục ?

 

Lúc mới muộn màng phát hiện Chu Thời Duật của hiện giờ quả thật khác biệt so với bình thường. Mắt bỗng tối sầm , ngoài lẽ đời chẳng ai , cái đồ ma men Chu Thời Duật khi say khướt sẽ dai dẳng, bám đến mức nào.

 

Dưới sức ép của Chu Thời Duật, đành c.ắ.n răng xem cho hết đoạn camera sự giám sát sát của . Anh luôn túc trực ở bên cạnh trong suốt quá trình đó, xem xong mà ánh mắt vẫn còn chiều thúc giục mở miệng nhận xét, như thể đang trông mong “cảm nhận khi xem” của .

 

khan một tiếng xen lẫn hồi hộp, cứng đờ chuyển sang chủ đề khác, lòng nhắc nhở :

 

“Anh hình như sốt kìa.”

 

Anh giơ tay sờ sờ trán , vẻ đăm chiêu suy nghĩ một hồi nghiêm trang gật gù: “Ồ, hình như đúng .”

 

...Ngốc thật , hết cứu.

 

kìm mặt thở dài một tiếng sườn sượt, vặn bắt gặp bóng dáng nhỏ xíu của Chu Dĩ An đang hì hục lôi chiếc vali hành lý từ trong phòng , khi thấy đang ở lối thì thằng bé bỗng chốc sững . Nó quăng luôn chiếc vali cao đến ngang vai , hốc mắt đỏ hoe lao như bay về phía .

 

“Mẹ ơi!”

 

Chu Thời Duật vui mặt phũ phàng gỡ bàn tay đang ôm khư khư lấy chân của Chu Dĩ An , nét mặt dữ tợn trừng mắt:

 

“Nhãi con gọi bậy, đây là vợ của .”

 

Chu Dĩ An đẩy lảo đảo, tức đến phát , khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì sốt, nhăn nhó lườm trừng trừng:

 

“Ông là đồ ăn cướp ? Mẹ rõ ràng là đến tìm con cơ mà!”

 

Tai nhức ghê gớm. Léo nhéo ồn ào, cứ như thể trong nhà đang nuôi hai con chim sẻ .

 

Chẳng đợi chen lời, Chu Thời Duật lạnh mặt kéo tuột thẳng phòng ngủ.

 

 

 

Loading...