Hội Chứng Hoa Rơi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-06 16:42:07
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghĩa mặt chữ. Em nuôi con, thôi. Đứa trẻ nhường cho em.”

 

“Cân nhắc đến sự phát triển tâm sinh lý của đứa trẻ, tối thứ sáu hàng tuần sẽ đến chỗ ở hiện giờ của em để tiến hành quá trình cùng đồng hành thiết yếu với Chu Dĩ An, sáng thứ hai sẽ lái xe trở về công ty.”

 

Nhìn dáng vẻ mặt đổi sắc hươu vượn chọc ngoáy, chỉ cảm thấy thật hoang đường. hết sức nhẫn nhịn nhắc nhở :

 

“Chúng ly hôn .”

 

“Thế ?” Chu Thời Duật khẩy một tiếng mang đầy ẩn ý: “ hề ký tên.”

 

Một lúc mới muộn màng phản ứng ý nghĩa thật sự của câu .

 

Năm đó cụ Chu bảo thỏa thuận ly hôn, chỉ cho rằng Chu Thời Duật chán ghét đến mức ngay cả gặp mặt cuối cũng lười, thế nên từ đầu tới cuối mới hề xuất hiện.

 

Anh từng ký tên. cớ sáu năm ròng rã mới đến tìm ?

 

sẽ tự đa tình mà nghĩ rằng vẫn còn vương vấn tình cảm với .

 

Có lẽ tờ đơn thỏa thuận hồi đó mất , mặt giấy lỗ hổng gì cần ký bổ sung, chuyện gì cũng thể xảy . mím môi, đỗi phối hợp :

 

“Vậy chúng một bản mới.”

 

Chu Thời Duật mắt cũng chẳng buồn chớp: “Không ký.”

 

nhẫn nại nhỏ giọng khuyên nhủ : “Ký xong chúng ân đoạn nghĩa tuyệt, chẳng ?”

 

“Không .”

 

“Anh còn đang e ngại chuyện gì ? Cổ phần với tiền bạc đều cần, coi như tay trắng.”

 

“Không cần.”

 

Ba chữ “” c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt khiến tức giận hoảng hốt, lẽ chính Chu Thời Duật cũng chẳng còn nhớ, thuở thiếu thời cũng từng cố chấp như .

 

Ngày hôm đó là tiệc sinh nhật của , kẻ chặn ở một góc, ánh mắt đầy sự bỡn cợt cợt nhả, buột miệng những lời lẽ khó .

 

Chu Thời Duật liền đạp thẳng một cước đá nọ rơi tõm xuống hồ bơi.

 

Tiếng động huyên náo ầm ĩ, qua kẻ đều là những nhân vật m.á.u mặt ở Bắc Kinh, sắc mặt của mấy vị phụ dễ coi cho lắm.

 

Hỏi rõ sự tình nhưng Chu Thời Duật vẫn ngậm miệng một lời giải thích. Vì tránh những lời đồn đại dị nghị, để bảo vệ chút danh dự thanh bạch của , Chu Thời Duật thậm chí từ đầu đến cuối hề hé răng nhắc tên nửa chữ.

 

Anh kiên quyết nhận sai, cứ thế chịu đòn roi của cụ Chu. Có lẽ sẽ chẳng một ai ngờ tới, vị nhân vật mưa gió thương trường ở mắt họ đây, trải qua ngày sinh nhật tuổi mười tám của trong phòng cấm túc.

 

Cánh cửa khóa c.h.ặ.t từ bên ngoài, ngay cả đưa t.h.u.ố.c cũng thể.

 

co ro ngoài cửa phòng, cực kỳ nhỏ giọng áy náy : “Xin .”

 

Cách một cánh cửa, chợt im lặng, vang lên vài tiếng sột soạt. Dường như cũng sát cánh cửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoi-chung-hoa-roi/chuong-4.html.]

Âm thanh vọng chút loãng, khẽ “ờ” một tiếng : “Không .”

 

gục trán lên đầu gối, rầu rĩ thút thít: “Thật cần đạp , đợi nhảm xong là , dám gì em .”

 

“Không đợi.”

 

thêm gì nữa, lẽ giọng quá nghẹn ngào, hiểu nhầm điều gì đó. Qua một lúc, tiếp:

 

“Không cho em .”

 

Anh gõ gõ lên cánh cửa cạch cạch, chậc lưỡi một tiếng: “Là tự nguyện, liên quan đến em, cho phép em .”

 

bừng tỉnh hồn, cố sức giấu giọt sương cay xè nơi khóe mắt nhưng dường như văng vẳng thấy câu “ cho ” của từ nhiều năm về .

 

Chu Thời Duật ánh sáng nhạt khẽ mỉm , những hạt bụi li ti phủ thêm tia sáng rơi lả tả bay bay, đường nét quen thuộc năm xưa sớm đổi góc cạnh trong năm tháng vô thanh.

 

Anh ngẩng đầu lên, nhướng mày . Giống như đang trả lời câu lúc nãy của .

 

“Thẩm Kiều, giữa chúng , thể nào ân đoạn nghĩa tuyệt .”

 

5

 

Không nhớ rõ rốt cuộc kết thúc câu chuyện như thế nào.

 

chỉ nhớ cuối cùng tức giận đến mức chẳng thèm lời chào tạm biệt.

 

Bởi vì cuộc chuyện với Chu Thời Duật diễn mấy vui vẻ, cũng dám chắc rốt cuộc là chỉ suông bâng quơ là thật sự định như thế.

 

chần chừ, cuối cùng vẫn gọi xe về.

 

Có lẽ do tiền xe về về cũng xấp xỉ lương một ngày của , chi bằng xin nghỉ luôn khỏi nữa. Hoặc lẽ là tình mẫu t.ử thiếu thốn sáu năm nay đang tác quái, khiến nỡ thất hứa với Chu Dĩ An.

 

Mãi cho đến bốn rưỡi chiều, trường mầm non tan học.

 

Đa trẻ con học ở đây đều xuất từ danh gia vọng tộc, giữa những chiếc xế hộp sang trọng đang tấp nập qua , thấy chiếc Bentley đang đậu ngay mặt Chu Dĩ An.

 

Thế nên chùn bước, tiến gần.

 

xoay , chậm rãi thả bộ về theo đường cũ, chợt cảm thấy những tâm tư lo nghĩ đó của thật nực .

 

Mày đang ảo tưởng cái gì chứ? Người nhà họ Chu thể dễ dàng nhượng bộ để một đứa trẻ theo mày chứ?

 

Chiếc Bentley nhanh ch.óng phóng , lúc lướt qua vai mang theo một đám bụi mờ.

 

Chẳng hiểu trộm nghĩ đến khuôn mặt trẻ thơ ngây ngốc đó. Chắc là sẽ bao giờ gặp nữa . chỉ là ma xui quỷ khiến, đầu thoáng qua một cái.

 

Sau khi chiếc xe đen rời để lộ quang cảnh phía bên đường lớn, Chu Dĩ An đang thui thủi một cổng trường. Đôi mắt mở to tròn xoe chạm ánh của .

 

Mắt thằng bé sáng rỡ lên, nó như lao thẳng về phía nhưng cô giáo bên cạnh dang tay giữ c.h.ặ.t.

 

 

 

Loading...