Sau những ồn ào và kịch tính từ cuộc thi hùng biện, bầu khí tại Nhất Trung dường như dịu . Cái nắng gắt của mùa thu dần nhường chỗ cho những cơn gió heo may se lạnh. Đối với Cố Diên Vỹ và Giang Triệt, đây là thời gian "hưu chiến" hiếm hoi những ngày dài đối mặt với các chiêu trò của Kiều Trinh Nhi.
Chiều thứ Sáu, tiết học cuối cùng kết thúc sớm. Thay vì vùi đầu đống đề cương dày cộm ở thư viện như khi, Giang Triệt bất ngờ xuất hiện ở cửa lớp 11C1. Cậu gì, chỉ khẽ hất cằm phía sân vận động.
"Này, hôm nay tự học ?" Cố Diên Vỹ thu dọn sách vở, ngạc nhiên hỏi khi thấy đợi.
"Nghỉ một buổi . Cậu học đến mức mắt sắp cận thêm độ nữa đấy." Giang Triệt thản nhiên cầm lấy chiếc cặp sách của cô khoác lên vai , hành động tự nhiên đến mức khiến Dương Thanh Thanh bên cạnh che miệng thầm.
Cả hai cùng tản bộ con đường mòn dẫn phía trường, nơi một bãi cỏ xanh mướt hồ sen đang mùa tàn. Đây là góc bí mật mà ít học sinh lui tới, chỉ tiếng gió xào xạc qua những rặng tre già.
Giang Triệt trải một chiếc túi nilon lên cỏ cho Cố Diên Vỹ , còn thì lười biếng ngả , gối đầu lên hai tay, mắt lên bầu trời xanh trong vắt.
"Diên Vỹ , bao giờ nghĩ chúng sẽ gì ?" Giang Triệt đột ngột hỏi, giọng còn vẻ lạnh lùng thường ngày mà mang chút mơ màng của tuổi trẻ.
Cố Diên Vỹ ôm đầu gối, cằm tựa lên đôi tay: "Tớ luật sư. Tớ bảo vệ những tiếng , giống như cách bảo vệ tớ ban giám khảo hôm nọ." Cô sang , đôi mắt lấp lánh. "Còn ? Thiên tài toán học chắc chắn sẽ một nhà kinh tế một kỹ sư tài ba ."
Giang Triệt nhắm mắt , khóe môi nhếch: " một chuyên gia tài chính. sẽ xây dựng những mô hình dự báo để giảm thiểu rủi ro cho . thực , mục tiêu lớn nhất của là thể quản lý biến khó lường nhất đời ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-23.html.]
"Biến nào?" Cố Diên Vỹ ngây thơ hỏi.
Giang Triệt mở mắt, sang thẳng cô, ánh mắt thâm trầm như chứa cả một bầu trời : "Cậu chứ ai. Cố Diên Vỹ, là bài toán duy nhất mà giải mãi đáp án cuối cùng."
Cố Diên Vỹ đỏ bừng mặt, cô vội vàng hái một cọng cỏ dại bên cạnh để che giấu sự bối rối: "Cậu... nhảm . Đồ đáng ghét!"
lúc đó, Tô Diệu Diệu từ xa chạy tới, tay cầm hai túi kem bơ mát lạnh. Cô nàng chạy la lớn: "Tìm thấy hai nhé! Giấu giấu giếm giếm ở đây hẹn hò ?"
Cố Diên Vỹ giật bật dậy: "Hẹn hò cái gì chứ! Tô Diệu Diệu, đừng bậy!"
"Hừ, mặt đỏ như trái cà chua chín kìa." Tô Diệu Diệu đưa kem cho hai , tự nhiên xuống giữa. "Ăn , kem bơ nổi tiếng phố đấy. Tớ tranh giành dữ lắm mới mua đấy."
Ba họ cùng bên hồ sen, tiếng giòn tan hòa gian yên bình của buổi chiều muộn. Giang Triệt tuy ngoài miệng vẫn mỉa mai Tô Diệu Diệu là "camera chạy bằng cơm", nhưng tay vẫn thầm giữ lấy chiếc cặp của Cố Diên Vỹ để cô khỏi vướng.
Giữa những lo toan về điểm , giữa những âm mưu xa vẫn còn rình rập đó, một buổi chiều bình lặng thế giống như một liều t.h.u.ố.c chữa lành cho những tâm hồn mười bảy tuổi. Họ cần là thủ khoa, cần là đối thủ, họ chỉ đơn giản là những bạn, những đồng hành đang cùng qua những năm tháng nhất của thanh xuân.
Khi nắng tắt hẳn, Giang Triệt chở Cố Diên Vỹ về chiếc xe đạp cũ. Gió lướt qua tai, Cố Diên Vỹ khẽ tựa đầu lưng áo , cảm nhận ấm lan tỏa. Cô nhận rằng, dù cuộc sống bao nhiêu ngã rẽ, chỉ cần một luôn sẵn sàng dừng chờ đợi , thì con đường nào cũng trở nên dịu dàng hơn.