Cơn bão dư luận ngày Valentine hề thuyên giảm mà còn bùng phát mạnh mẽ hơn các diễn đàn bí mật của Nhất Trung. Hình ảnh Giang Triệt và Cố Diên Vỹ cùng xuất hiện ở khu phố cổ lan truyền với tốc độ ch.óng mặt. Giữa bầu khí đó, Cố Diên Vỹ hiểu rằng thể tiếp tục im lặng, nhất là những lời buộc tội của Bạch Vũ San.
Sáng thứ Hai, Cố Diên Vỹ bước lớp thấy một mẩu giấy nhỏ kẹp trong cuốn từ điển: "Tớ đợi ở ghế đá tán xà cừ giờ tan học. Chúng cần chuyện. Ngụy Châu."
Tô Diệu Diệu, với bản năng của một "trạm phát sóng thần kỳ", ngay lập tức đ.á.n.h mùi vị bất thường. Cô kéo tay Cố Diên Vỹ một góc hành lang, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy:
"Diên Vỹ, tớ Ngụy Châu gì. khi gặp , tớ với tư cách là bạn nhất của , hỏi một câu thật lòng: Trong lòng , Ngụy Châu và Giang Triệt là gì?"
Cố Diên Vỹ bối rối, ngón tay đan : "Tớ... tớ thực sự trân trọng Ngụy Châu. Cậu dịu dàng, hiểu tớ. với Giang Triệt, tớ cảm thấy... thể giải thích . Cậu đáng ghét, nhưng khi , tớ thấy thiếu một nửa logic của chính ."
Tô Diệu Diệu thở dài, vỗ vai bạn: "Cậu đúng là đồ ngốc chỉ cắm đầu học. Nghe tớ , sự dịu dàng của Ngụy Châu là thứ , nhưng sự che chở của Giang Triệt là thứ cần . Đừng để sự áy náy mờ mắt. Nếu rõ ràng, sẽ tổn thương cả hai họ đấy. Hãy sự thật với Ngụy Châu, đó mới là cách tôn trọng nhất."
Giờ tan học, nắng chiều nhuộm vàng những tán xà cừ cổ thụ. Hứa Ngụy Châu đợi ở đó, trông vẫn thanh tao và ôn hòa, nhưng đôi mắt thoáng hiện lên sự mệt mỏi.
"Diên Vỹ, đến ." Hứa Ngụy Châu mỉm , nhưng nụ thoáng chút buồn bã.
"Ngụy Châu, chuyện của cô bạn của hôm nọ ở hiệu sách... tớ xin ." Cố Diên Vỹ mở lời , giọng cô nhỏ nhưng kiên định.
Hứa Ngụy Châu lắc đầu: "Không, tớ mới là xin vì sự đường đột của cô . Vũ San là bạn từ nhỏ của tớ, cô nóng nảy. Diên Vỹ ... lời cô một phần đúng. Tớ thực sự hy vọng nhiều sự tương đồng giữa hai chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoc-than-cach-vach-xin-dung-lam-phien-toi-hoc/chuong-16.html.]
Cố Diên Vỹ hít một thật sâu, cô thẳng mắt Ngụy Châu: "Ngụy Châu, tớ thích chuyện văn chương với , quý những lúc chúng cùng thơ, cùng tranh biện. tớ luôn coi là bạn , bao giờ suy nghĩ nào khác với . Tớ vì sự rõ ràng của mà khiến một như lãng phí thời gian."
Không gian gốc xà cừ bỗng chốc lặng thầm. Hứa Ngụy Châu cô gái mặt, mà hằng ngưỡng mộ vì sự thông minh và tâm hồn nhạy cảm. Cậu khẽ mỉm , một nụ nhẹ nhõm nhưng đầy xót xa.
"Tớ hiểu . Hóa giờ tớ luôn là tự đa tình. Cảm ơn thẳng thắn cho tớ , bạn học Cố Diên Vỹ."
Cách đó xa, một gốc cây lớn, Giang Triệt đang khoanh tay quan sát. Cậu tiến gần để phá hỏng gian , vì đây là lúc Cố Diên Vỹ cần tự đối mặt. Chỉ khi thấy Hứa Ngụy Châu lưng bước , mới thong thả bước .
Cậu tới bên cạnh Cố Diên Vỹ, một lời mỉa mai nào, chỉ im lặng đưa cho cô một hộp sữa dâu lạnh.
"Giải quyết xong sai ?" Giang Triệt hỏi khẽ.
Cố Diên Vỹ nhận lấy hộp sữa, tựa đầu cây: "Giang Triệt, thấy thật tồi."
"Cậu tệ, chỉ là đang học cách lớn lên thôi." Giang Triệt xoa đầu cô, bàn tay ở tóc cô lâu hơn một chút. "Ít nhất thì bây giờ, trong bài toán của , bớt một sai đúng chứ?"
Cố Diên Vỹ ngước lên, thấy gương mặt ánh hoàng hôn trông ấm áp lạ thường. Cô khẽ gật đầu: "Ừ, dễ giải hơn , đồ đáng ghét."
Tô Diệu Diệu từ xa thấy cảnh , khẽ mỉm lưng . Cô lẩm bẩm một : "Nhiệm vụ quân sư thành. Bây giờ thì để xem “ẩn ” Giang Triệt sẽ gì tiếp theo đây."
Ở Nhất Trung, những hiểu lầm tháo gỡ, nhưng một chương mới đầy thử thách của năm lớp 10 đang chờ đợi họ phía . Kỳ thi cuối học kỳ đang đến gần, và , mục tiêu của họ chỉ là điểm , mà là cùng bước tiếp con đường chọn.