HOÀNG QUYỀN - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-12 04:19:45
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Ở cửa Bắc Cung chặn Trần Xương Phong.

Ta ngẩn tại chỗ: "Sao thế ?"

Mấy tên tùy tùng giữ vẻ mặt vô tội: "Chúng chỉ là vận chuyển hành lý hộ Trần đại nhân thôi mà."

Ta mím môi, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận: "Các —"

"A Phù." Lý Phức với vẻ mặt nghiêm túc, "Nàng là gián điệp, tin tức từ ?"

Nhìn khuôn mặt trẻ trung, tuấn tú nhưng phần "ngây thơ một cách ngu ngốc" của , càng sụp đổ: "Chàng đừng quản từ , nhưng Lý Phức, chuyện nhất định tin , đuổi bằng về. Hắn mang theo bản đồ phương Bắc, chắc chắn sẽ dâng cho Hồ."

Lý Phức sâu sắc, , gằn giọng: "Đuổi! Bằng giá đuổi kịp!"

Hắn suy nghĩ một chút: "Hắn cửa Bắc thì cũng sẽ vòng đường khác, lập trạm gác dọc đường cho …"

Lý Phức bố trí nhiệm vụ. Ta chỉ cảm thấy hoang mang và tủi . Nếu ông trời cho cơ hội , tại trêu đùa thế ? Cảm giác lên bổng xuống trầm thật tồi tệ. Nhất là khi mới khởi sắc dội gáo nước lạnh.

"Nàng chứ?" Lý Phức nghiêng tới, "Yên tâm, chúng sẽ bắt ."

Ta gật đầu, lòng vẫn rối bời, để ý thấy đang nắm lấy tay một cách tự nhiên. Cho đến khi một quãng, mới nhận đây là đầu tiên một thời gian dài chúng chuyện với lâu đến thế.

Tay Lý Phức ấm, còn nắn nhẹ những đầu ngón tay lạnh giá của . Một cảm giác thẹn thùng hiếm hoi trào dâng, nhớ sự tin tưởng chút do dự của ban nãy, lòng bỗng mềm . Dẫu chúng vẫn là phu thê kết tóc, tình cảm...

"Bệ hạ!" Liễu Quý phi xách váy hớt hải chạy tới, nước mắt lưng tròng, "Sao đột ngột bỏ thế, sợ c.h.ế.t khiếp, hu hu hu…"

Ả nũng nịu ôm n.g.ự.c, túm lấy tay áo Lý Phức nũng.

Ta hất văng tay Lý Phức , sải bước thẳng.

Hừ, nếu còn mềm lòng với một chút nào nữa thì đúng là sống uổng kiếp . Ta nên tin Lý Phức. Hắn tìm Liễu Quý phi của , tìm nam sủng của . Cậu tên là gì nhỉ? Hình như là Lục...

"Vi thần Lục Úy Chi."

Ta ngẩng đầu, phía hai Cấm vệ quân đang giao ca. Một trong đó mày thanh mắt sáng, vai rộng eo thon.

Ái chà, đây chẳng nam sủng nhỏ bé kiếp của !

4

là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Ta mỉm tiến tới: "Lục tiểu tướng quân, trong điện của bản cung gần đây mèo hoang kêu, phiền ngươi khi tan ..."

"Mèo ở cơ?" Lý Phức thình lình hiện lưng .

Ta thèm tiếp lời. Lục Úy Chi vội vàng hành lễ: "Bệ hạ vạn an, nương nương vạn an."

Ta gật đầu, tự ý tiếp. Lý Phức chua loét: "Chẳng bảo bắt mèo ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoang-quyen/chuong-2.html.]

Ta lườm một cái: "Thôi bỏ ."

kiêu ngạo đến cũng đời nào tán tỉnh khác ngay mặt Lý Phức. Hơn nữa chuyện Trần Xương Phong vẫn đè nặng trong lòng, hứng thú lắm.

Hai đứa im lặng một đoạn, mới thấy lạ, hỏi Lý Phức: "Chàng theo gì?"

Hắn ngượng nghịu ho một tiếng: "Chuyện đó... chúng cần bàn bạc thêm."

Ta lo âu đầy : "Ờ."

Nếu thực sự bắt , nhất định tìm cách khác. Lý Phức bỗng đổi chủ đề: "Liễu Quý phi tuổi còn nhỏ, nhà ngoại ai, cha nàng là Liễu tướng quân quanh năm trấn thủ bên ngoài…"

Mắt sáng lên: Liễu tướng quân! Ta vỗ tay một cái: "Nói đúng lắm!"

Lý Phức ngơ ngác nghiêng đầu.

Liễu tướng quân trấn thủ phía Tây, ông trung thành đến c.h.ế.t, đáng tiếc thể cứu vãn đại cục mất.

Ta dừng bước. Lý Phức mù mờ , về phía Liễu Quý phi đang lủi thủi theo . Thấy hùng hổ tiến tới, mặt ả tái mét, run rẩy như thỏ con.

"Quý phi ," mặt nở nụ ái, "Xem kìa, tỷ tỷ thấy ."

Trước lời dối trắng trợn của , ả lí nhí gật đầu: "Vâng... ."

Ta chân thành nắm lấy tay ả: "Tay lạnh thế , chỗ tỷ tỷ mấy củ nhân sâm, để tỷ tỷ bồi bổ cho ."

Ả ngơ ngác, nhưng vẫn vô thức cảm ơn: "Đa... đa tạ nương nương?"

Ta tươi hơn: "Muốn tạ tỷ tỷ cũng dễ thôi, nào, cho cha một bức thư ."

Ta mặc kệ sự vùng vẫy của ả, lôi ả tiếp. Liễu Quý phi ngang qua Lý Phức còn đưa tay cầu cứu: "Cứu... cứu mạng…"

Lý Phức nhiệt tình đưa tay , đập tay (high-five) với ả một cái rõ kêu: "A Phù, hai cứ trò chuyện cho , nhất định chuyện vui vẻ nhé!"

 

5

Ta ép Liễu Quý phi cho cha ả một bức thư. Nét chữ của ả non nớt, ngắc ngứ, chữ còn .

"Tại... tại để Bệ hạ trực tiếp thư cho cha ?" Ả ấm ức hỏi nhỏ.

Ta định gì đó, nhưng cuối cùng chỉ bảo: "Ông mặt thì sẽ để tâm hơn."

Ta cho ả , Liễu tướng quân kẻ gian bán mà c.h.ế.t, mệnh lệnh cuối cùng của Lý Phức còn chẳng đến tay ông. Xung quanh ông chắc chắn kẻ dòm ngó công văn. thư của con gái thì theo đường công văn.

 

Loading...