8
Ngày nhận gia thư của Hoắc Nghiêu, liền gặp Lão thái quân.
Dù sớm dự tính, nhưng nếu Hoắc Nghiêu chịu tin , cũng chẳng thể gì hơn. May , tin.
Ta lấy hết can đảm bước phòng Lão thái quân. Chỉ hai tháng ngắn ngủi chung sống, coi bà như tổ mẫu ruột thịt. Ta quỳ đất, đem những lời với Hoắc Nghiêu một nữa với bà.
Sau đó, dâng lên lá thư của Hoắc Nghiêu. Lão thái quân im lặng hồi lâu mới run rẩy :
" chuyến , nếu con gặp bất trắc gì, ăn với nhị lang, đối diện với cha con đây?"
Ta mỉm , nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của bà:
Tinhhadetmong
"Tổ mẫu, chuyến con định cùng sinh cộng t.ử với lang quân. Còn về phần cha con, ông vốn cũng chẳng để tâm đến tính mạng của một đứa con gái thứ xuất như con."
Ta hướng mắt cửa sổ, chậm rãi :
"Tổ mẫu, con vốn là phận thứ nữ, di nương mất sớm, cha và đích mẫu chỉ coi con như một món đồ vật. Thế nhưng khi gả tới đây, bà đối xử với con, Do Thái với con, đại tẩu cũng với con, ngay cả tiểu điệt nhi (cháu trai) ngoài ăn miếng kẹo ngon cũng quên mang về cho con một mẩu."
Lão thái quân rơi lệ: "Đứa nhỏ , những điều mọn đó đáng để con liều cả tính mạng chứ?"
Ta cũng rơi lệ theo: "Thế nhân câu: 'Người tặng quả mộc qua, đáp bằng viên ngọc cư tháp'. Huống hồ một giấc mộng hoang đường của con, lang quân cũng chấp nhận mạo hiểm tội sát đầu để tin tưởng. Nếu con lùi bước, xứng với , xứng với vạn ngàn tướng sĩ?"
Lão thái quân lặng im hồi lâu, bất chợt nâng dậy, ấn xuống sập. Tiếp đó, bà cư nhiên chỉnh đốn y phục, nghiêm cẩn hành lễ với .
"Tổ mẫu!"
"Quy Vãn," Lão thái quân nắm tay , ôn tồn , "Con chuyến , chính là công thần của Hoắc thị. Đợi con bình an trở về, tổ mẫu sẽ đích xin bệ hạ phong Huyện chủ cho con. Từ nay về sẽ còn ai thể ức h.i.ế.p con nữa, ngay cả cha đích mẫu của con cũng ."
"Nếu nhị lang đối xử với con, tổ mẫu cũng cho phép hai đứa hòa ly."
Là tước vị Huyện chủ, Cáo mệnh phu nhân. Điều nghĩa là, dù hòa ly với Hoắc Nghiêu, danh dự và địa vị vẫn mãi thuộc về .
"Quy Vãn, ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoan-doi-hon-uoc/chuong-4.html.]
Lão thái quân đích tuyển chọn những tinh nhuệ trong phủ binh để hộ tống lên phía Bắc. Chúng trộn đoàn thương buôn của Tôn gia để che mắt thiên hạ, chỉ là ngờ dẫn đầu đoàn thương buôn chính là Tôn Nặc.
Tỷ vẫn mặc nam trang, tư sảng khoái:
"Không , tưởng thể dọc đường điều động thương đội Tôn gia ? Huống hồ trận mà thắng, cũng kiếm cái danh Hoàng thương mà . Đến lúc đó, Tướng quân phu nhân nhớ đỡ cho vài câu nhé."
Ta và tỷ mỉm : "Được thôi!"
9
Suốt chặng đường lên Bắc, sương mù gió tuyết, giang sơn một màu bạc xóa. Dọc đường liên tục các thương đội của Tôn gia mang theo quân nhu gia nhập đoàn của chúng , khi đến ải Yên Bắc, đoàn dài dằng dặc thấy đuôi.
Đường xá ngày càng khó . Trăm dặm cuối cùng chúng mất ròng rã bốn ngày. Cuối cùng, bánh xe đều lún sâu lớp tuyết dày.
"Đổi sang xe trượt tuyết!"
Hộ vệ phủ Tướng quân và hộ vệ thương đội cùng truyền đạt mệnh lệnh của xuống . Những xe ngựa chúng mang từ Thịnh Kinh , phần gầm xe đều cải tiến, chỉ cần tháo là thể biến thành một chiếc xe trượt.
Các hộ vệ buộc xe trượt ngựa. Dung tích của xe trượt so với xe ngựa chênh lệch lớn, vận chuyển bộ lương thảo qua chắc mất bảy tám chuyến. đoạn đường , chỉ thể dùng cách thủ công chậm chạp để vận chuyển lương thảo từng chút một.
Chiến mã của Hoắc Nghiêu cũng mang theo, từ khi vùng tuyết nó chút nôn nóng, chỉ thể vuốt ve bờm nó hết đến khác, thấp giọng an ủi. Tôn Nặc bước tới, đưa cho một miếng bánh hươu: "Ăn chút gì ."
Ta lời cảm ơn đưa tay nhận lấy, bỗng một bóng lao thẳng về phía . May mà hộ vệ Hoắc gia rời nửa bước, lập tức rút đao c.h.é.m xuống. Người đàn ông c.h.é.m đứt tay đất gào thét đau đớn, lúc đó mới phát hiện đó là một lưu dân gầy trơ xương.
Gió lạnh gào thét, mang theo những tiếng nấc nghẹn. Ta đưa mắt quanh, trong bụi cây trơ trụi cư nhiên còn trốn một nhóm nam nữ gầy gò ốm yếu.
Tôn Nặc thở dài, với : "Tình hình trong thành e là cũng khá khẩm gì."
Ta hỏi vị hộ vệ trưởng bên cạnh: "Chúng còn dư thức ăn ?"
Hắn khuyên : "Vẫn còn. phu nhân cho họ thức ăn, họ cũng chẳng sống qua nổi mùa đông . Huống hồ lưu dân khó kiểm soát, nếu hại đến phu nhân..."
Ta lắc đầu ngắt lời : "Họ chỉ mười mấy thôi, gương lúc nãy, chắc dám càn nữa. Chia một ít thức ăn cho họ , sống thêm ngày nào ngày nấy."