HOẮC DỊCH CỦA NGỤY NHÂN - CHƯƠNG 1
Cập nhật lúc: 2025-08-27 04:36:01
Lượt xem: 26
Văn án:
chiến tranh lạnh với trai kế suốt một tuần, khéo hôm nay bắt gặp về nhà mà quên mang chìa khóa.
Anh cau mặt, chìa tay :
“Keys.”
sững :
“Kiss???”
Ngẩn mất vài giây, chần chừ, hỏi liền ba câu:
“Anh chắc chứ? Ngay bây giờ á? Không nhỉ?”
Anh trai một cái, ánh mắt khó hiểu, giọng khẳng định:
“Mau lên.”
Giây tiếp theo, “chụt” một cái, tặng một nụ hôn to rõ ràng.
lí nhí:
“Cái … là tự đòi kiss đó nhé...”
…
Chương 1:
Kinh ngạc, tuyệt vọng và thể tin nổi đồng loạt hiện gương mặt Hoắc Dịch.
Anh ngẩn suốt năm giây, mới lảo đảo lùi một bước.
“Anh là chìa khóa! Keys đó, hiểu ?”
Gân xanh nơi thái dương giật liên hồi.
Làn da trắng lạnh lẽo lúc ửng lên chút hồng nhạt.
cũng ngớ .
Ai đời rảnh rỗi vô cớ chọt một chữ tiếng Anh giữa chừng thế chứ?
Không thể trách cố tình chiếm tiện nghi .
Chẳng qua là vì từng thành tích huy hoàng ở điểm tiếng Anh hồi cấp ba hẳn… 8 điểm.
Không cần soi gương cũng mặt bây giờ đỏ bừng như gấc.
khí thế thì thể thua , nên cố tình chọc tiếp:
“Anh là cái đồ giả Tây, học mấy năm chữ nước ngoài quên luôn tiếng Trung hả?”
Ngực Hoắc Dịch phập phồng dữ dội.
Mái tóc dài gió thổi rối tung, để lộ vài sợi xanh lam như màu sương biển.
Y hệt tâm trạng lúc .
Hai chúng cứ đó, trừng mắt , ai mở miệng.
Cho đến khi bố phá vỡ bầu khí.
“Ồ, nhà năm nay tài vượng ghê, ở cửa hẳn hai vị thần giữ cổng.”
lập tức dời mắt, về phía bố và dì Hoắc.
Xong còn cố ý khoác tay dì Hoắc nũng:
“Dì Hoắc! Dì xem dáng vẻ lưu manh của Hoắc Dịch kìa!”
Có vẻ thế giới nội tâm của Hoắc Dịch vẫn xây dựng xong, chê xong cũng chẳng phản ứng gì.
Dì Hoắc đó thuận miệng trêu chọc vài câu, lúc mới như bừng tỉnh.
Mở cửa.
cố ý chậm nửa bước, khẽ ghé sát vai thì thầm:
“Nghe đàn ông tóc dài ngon miệng và dễ nuốt lắm nhỉ?”
Hoắc Dịch nhịn hết nổi, hạ giọng gằn từng chữ:
“Ngụy Nhân!”
lè lưỡi với .
Trước khi nhà còn nháy mắt chọc ghẹo:
“Ôi chao! Mỹ nhân thịnh nộ kìa.”
thầm để ý đến lâu .
Nguồn gốc của chuyện thể truy ngược tận năm mới năm tuổi.
Cảnh tượng năm đó đến giờ vẫn nhớ rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoac-dich-cua-nguy-nhan/chuong-1.html.]
Dì Hoắc dịu dàng xinh nắm tay Hoắc Dịch.
Rồi gương mặt vốn lạnh tanh , khi thấy nở rộ nụ sáng lạn.
Hoắc Dịch thừa hưởng bộ ưu điểm của dì.
Mới tám tuổi thôi mà đủ tiêu chuẩn mẫu nhí .
Khi , cô bạn nhà hàng xóm còn cố tình trêu chọc :
“Tiểu Nhân, ba tìm cho một ‘đồng dưỡng phu’ kìa.”
ngây ngốc hỏi:
“Đồng dưỡng phu là gì ?”
“Là ý … thuộc về đó.”
Kể từ hôm đó, coi Hoắc Dịch như đồ vật sở hữu của riêng .
Khác với mấy bé gái khác mê búp bê công chúa Barbie, chỉ thích chơi trò trang điểm, ăn mặc cho Hoắc Dịch.
Ba thích mua quần áo, trang sức, đồ trang điểm cho dì Hoắc.
Còn thì dùng tiền tiêu vặt mua mấy món nhỏ nhặt cho Hoắc Dịch.
Chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng từng món đều là tự tay lựa chọn.
Sau , mới hiểu “đồng dưỡng phu” là gì.
sự chiếm hữu và thói quen … chẳng thể đổi nữa.
Lớn thêm chút nữa, nhận thật sự thích Hoắc Dịch.
Một bước sai, bước bước đều sai.
Đến khi chính chủ phát hiện là khi nghiệp cấp ba.
Thi xong đại học, ba vì để ủng hộ ước mơ của nên đưa nước ngoài.
Cũng lúc đó mới nhận , mắc … chứng lo âu chia ly vì Hoắc Dịch.
Quãng thời gian , chỉ hận thể 24 giờ mỗi ngày đều gọi video với .
Tâm trạng bất an, bồn chồn đến phát điên.
Ba cứ nghĩ mới cấp ba thích nghi, thế là xin cho nghỉ hẳn một tháng.
Đêm nào cũng trong phòng .
Ôm chăn của .
Ngửi mùi của .
Nghĩ đến hình dáng của mà .
Nỗi nhớ cực hạn thật sự thể khiến phát điên.
Không hiểu lấy dũng khí và quyết tâm, mới 16 tuổi, một lên chuyến bay vượt đại dương.
Mấy chục tiếng cả nhà liên lạc với , khiến ai nấy hoảng loạn.
Đến khi hạ cánh, gọi cho :
“Hoắc Dịch, đừng bỏ rơi em…”
Lần đầu tiên Hoắc Dịch trốn học để tìm ở nơi đất khách.
Buổi tối, như thuở nhỏ, vỗ lưng dỗ ngủ.
nắm chặt cổ áo .
Rồi rụt rè hỏi câu :
“Hoắc Dịch, thích em… ?”
Biểu cảm của thoáng khựng .
nhanh mỉm , đáp:
“Anh trai em tất nhiên là thích em nhất .”
…
Ăn cơm xong, chuyện yên , và Hoắc Dịch lượt lên lầu.
Chẳng bao lâu , đen mặt gõ cửa phòng .
“Quần áo của .”
giả vờ hiểu:
“Em gì mà trả lời chứ?”
Hoắc Dịch nghiến răng ken két.
“Anh tắm, mau đưa đồ ngủ cho .”