Hóa ra vẫn luôn là em - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-13 12:31:52
Lượt xem: 4

1.

– Diệp Ngữ Yên cùng với Tiêu Kỳ Nhiên kết hôn thương mại ba năm, hề bất kỳ tình cảm nào.

Hôm nay là cuối tuần cứ nghĩ tham công tiếc việc như sẽ ở nhà nghỉ ngơi mà đến công ty như thường lệ chứ.

đàn ông đối diện đang chậm rãi ăn sáng, đầy thắc mắc.

Tiêu Kỳ Nhiên chịu nổi ánh mắt của cô, ngẩng đầu lạnh nhạt hỏi: “ mặt dính gì ?’

lắc đầu.

gì?’

hôm nay ?’

, việc”

Sau khi ăn sáng xong xách túi ngoài dạo cùng Khương Giản bạn của .

Ngồi trong quán cà phê, Khương Giản nhịn liền hỏi:“ với định sống như mãi ?’

Khương Giản cũng chuyện chúng kết hôn thương mại đúng hơn là cả giới ai mà chuyện liên hôn giữa hai nhà Tiêu- Diệp.

Chính cũng khi nào cuộc hôn nhân mới kết thúc, thì thể trả lời chứ.

Khương Giản nhắc đến chuyện đó mà sang chuyện khác: “ nửa tháng nữa buổi họp lớp đại học, ?’

chứ, lâu tớ gặp

cùng Khương Giản mua sắm hết cả ngày lúc về trời cũng tối đen.

Mỗi về nhà bất kể là trễ như thế nào ngọn đèn trong nhà luôn sáng đợi về, hôm nay cũng như .

đẩy cửa bước thấy Tiêu Kỳ Nhiên đang sofa xử lý công việc.

“ về

“ ừm”

với chẳng gì để thà lên phòng tắm rửa nghỉ ngơi sớm chẳng hơn .

Sáng hôm thức dậy nhận tin công tác xa mấy ngày.

Dù gì cũng quen cảnh nên bất ngờ gì lắm.

Cả ngày chỉ ở nhà cài phim, tiểu thuyết hoặc vẽ tranh...

“ alo, chị dâu bây giờ chị thể đến quán bar Mị Sắc ?’

chuẩn ngủ nhận cuộc gọi từ em của Tiêu Kỳ Nhiên.

dựa theo phòng nhắc qua điện thoại mà tìm đến.

đến khi nào mới chịu tỏ tình nữa đấy”

yêu thầm cô mười năm định giấu đến khi nào nữa”

Tiêu Kỳ Nhiên ly rượu thê lương :“ bây giờ lúc”

ngờ chuyện động trời như .

Chồng danh nghĩa suốt ba năm trong lòng suốt mười năm.

nên vui buồn nữa.

bỏ chuyện đó đầu, đẩy cửa bước bên trong.

“ chị dâu đến

Tiêu Kỳ Nhiên đưa mắt , cũng gì.

thở dài :“ Tiêu Kỳ Nhiên về nhà thôi”

“ về nhà” Tiêu Kỳ Nhiên lẩm bẩm lên tiếng nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi khuôn mặt của cô.

gật đầu đến lên dìu dậy: “ thôi, đưa về”

Cảm mơn các bạn đã đọc truyện của bé Ú rất nhiều ạ, bấm theo dõi mình để được đọc truyện mới nhất ạ 🥰🥰🥰

cho xe tự vòng qua bên lên xe.

ngủ một lát , khi nào đến nhà sẽ gọi dậy”

“ Ngữ Yên”

đây”

... thể ôm em ?”

Ôm!!

nghĩ nhầm liền nhích gần hỏi: “ cái gì?”

Tiêu Kỳ Nhiên nữa nhắm mắt gục đầu dựa vai cô.

thở dài nhỏ giọng :“ ngủ

Tiêu Kỳ Nhiên chỉ dám thở khẽ dám nhúc nhích sợ rằng sẽ cô đẩy .

“ Anh ăn gì mà nặng dữ ?”

ném Tiêu Kỳ Nhiên lên giường cũng xuống bên cạnh thở hổn hển đoạn đường dài dìu lên phòng.

Tầm mấy phút , kéo dậy cởi áo vest với cởi giày , tiện tay kéo tấm chăn chùm .

Tiêu Kỳ Nhiên tiếng đóng cửa liền mở mắt .

Mấy ngày đó cũng thấy đều tranh thủ khi cô dậy.

chỉ riêng hôm nay đang ăn sáng, cô từ tầng xuống.

“ Sao nay cô dậy sớm ?”

“ Hôm nay buổi họp lớp thời đại học”

đưa cô

“ hôm nay đến công ty ?”

“ hôm nay đến công ty cuộc họp”

cần , Khương Giản sẽ đến đón

, gì gọi

Hai tới nhà hàng còn khá sớm liền qua quán cafe phía bên đường trò chuyện đợi đến giờ hẹn.

Khương Giản lướt điện thoại định nhóm hỏi đến kịp đợi bọn họ trả lời thì cô thấy hot search hiện lên.

Không xem thì thôi xem cô thể tin mắt , trợn mắt chằm chằm màn hình hai trong ảnh.

“ Tiểu Yên xem ””

Khương Giản phóng to bức ảnh đưa qua.

?”

nghi ngờ bức ảnh cửa sân bay một đàn ông kéo vali dịu dàng phụ nữ bên cạnh.

Đây là đầu tiên trong ba năm qua thấy nét dịu dàng khuôn mặt lạnh lùng của .

Sáng nay đến công ty cuộc họp đến sân bay đón “ trong lòng”

Mà tại dối.

Anh phạm điều cấm kỵ nhất của cô đó là dối.

Khương Giản thu điện thoại, hỏi:“ đó là ai ?’

thể là bạch nguyệt quang của

“ bạch nguyệt quang?”

“ đúng , tớ đến quán bar đón tình cờ thấy bạch nguyệt quang suốt mười năm”

tính thế nào?”

“ Tớ nghĩ cuộc hôn nhân nên kết thúc

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoa-ra-van-luon-la-em-brni/chuong-1.html.]

“ tớ thấy nên chuyện với một chút”

cần, giúp tớ soạn một bản ly hôn

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...