HOA PHI HOA, VỤ PHI VỤ - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-06 05:30:52
Lượt xem: 835

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã hưởng hết vàng ngọc của mẫu , còn vẻ chính trực — thật nực !

 

Ta định châm chọc vài câu, ai ngờ mẫu phắt sang chỉ trích :

 

"Vừa về khiến nhà cửa gà bay ch.ó sủa, Tuế Tuế, con nhất định hủy hoại cái nhà ?!"

 

"Cho dù con thích bọn họ, cũng ăn kiểu ‘nô tài’ như thế!"

 

"Tuế Tuế! Con tuy từng gặp họ, nhưng họ thực là thích xa của mẫu !"

 

Nàng hận thể gắn cho cái danh “gây loạn hậu viện”, chẳng màng đến việc những lời khiến tổn thương .

 

Nàng đối với đôi bắt đầu thoát khỏi tay chẳng còn kiên nhẫn bao nhiêu.

 

Ta cúi đầu, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh:

 

Chẳng lẽ thế là hết kiên nhẫn ? trò chơi... mới chỉ bắt đầu.

 

“Thưa mẫu , nữ nhi .” – Ta nắm tay mẫu lắc nhẹ, tựa như nũng.

 

Nàng thấy dáng vẻ nhận , liền yên lòng thở một .

 

Chỉ là nàng ngờ, đầu liền dùng khẩu khí đối đãi kẻ hầu hạ để sai bảo họ Chu:

“Còn mau dập đầu tạ ơn mẫu bản Quận chúa!”

 

Mẫu thấy khẩu phật tâm xà, lửa giận dâng đầy n.g.ự.c, há miệng định quở trách.

 

Song khi ánh mắt chạm đến Nhũ mẫu từ trong cung theo hầu phía , nàng c.ắ.n răng nuốt giận.

 

Bởi lẽ — mà trong cung sủng ái, là — vị “quận chúa cháu gái của Hoàng thượng”, chứ là nàng – một kẻ góa phụ.

 

Ba mặt — một kẻ giận mà dám phát, một kẻ ánh mắt bất cam lẫn bất lực, một kẻ rưng rưng nước mắt, tủi hờn như sắp .

 

Cảnh tượng … khiến suýt nữa bật .

Quả nhiên, mượn oai hùm... dùng thuận tay!

 

Ta vui sướng đến nỗi ăn liền hai chén canh ngọt, ăn xong thấy bọn họ ba mặt mày tái mét, chẳng động nổi đũa.

 

sẽ để họ thời gian thở.

 

Ta sang v.ú già phía , nhoẻn miệng :

“Nhũ mẫu, lễ vật Hoàng thúc tặng , cho mẫu xem thử, ?”

 

Vú già từ cung trìu mến, lập tức gật đầu:

“Quận chúa, đương nhiên là .”

 

Lời dứt, nàng liền lui , vẫy tay hiệu.

 

Chẳng bao lâu , mười mấy nha khiêng đủ loại hộp lớn nhỏ, chia thành hai hàng ngay ngắn.

 

Ta lúc còn đang trong hiếu kỳ, vẫn vận tang phục trắng tinh, lấy một món trang sức.

 

Vậy mà hoàng thượng vẫn ban thưởng cho trân bảo.

 

Mẫu thấy mười mấy chiếc hòm thì khỏi sửng sốt. Nàng lén quan sát một lượt, đè nén sự khó chịu trong đáy mắt.

 

Ta , nàng đang họ Chu mà bất bình.

 

Song, trong mắt … đó là chuyện nực nhất thiên hạ.

 

Phụ và đương kim hoàng thượng đều là từ kẻ áo vải mà nên nghiệp lớn, từng bước dẫm lên m.á.u mà bước quyền quý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoa-phi-hoa-vu-phi-vu/3.html.]

 

Phụ thể ngẩng đầu dâu hoàng gia, mà đổi lấy phong hào Quận chúa.

 

Kẻ trồng cây, hóng mát. Phụ dùng cả mạng sống mà ban cho , bọn họ lấy tư cách gì mà tị nạnh?

 

“Mẫu , đây là lễ vật hoàng thúc tặng .” – Ta cất giọng kiêu ngạo, ánh mắt mang theo ý khiêu khích họ Chu.

 

Quả nhiên, sắc mặt bọn chúng lập tức tái nhợt.

 

Mẫu bối rối :

“Tuế Tuế, con ngoan ngoãn lời hoàng thúc đấy.”

 

“Dạ, điều là lẽ tất nhiên.” – Ta đáp ngoan ngoãn.

 

Đợi vị trí, v.ú già hô một tiếng, từng chiếc rương mở .

 

Châu ngọc vàng ròng lấp lánh ánh sáng, nào là trâm phượng, vòng ngọc, san hô, chuỗi hạt minh châu, thêm những hộp b.út lông, mực tàu, giấy gấm, nghiên ngọc thượng phẩm — tinh xảo vô song.

 

Ánh mắt họ Chu tức khắc rực sáng.

 

Ký ức kiếp chợt ùa về.

 

Hai ngoài mặt tỏ vẻ thanh cao, chẳng màn đến tiền tài, nhưng lưng giở đủ trò bòn rút tài vật trong tay .

 

Ta bước tới, lấy một chiếc vòng vàng đeo lên tay, sang mẫu , giọng chứa đầy mong đợi:

“Mẫu , ạ?”

 

Mẫu thấy ánh mắt thèm thuồng của đôi , trong lòng càng thêm khó chịu, nhưng vẫn giả vờ dịu dàng:

“Đẹp. Tuế Tuế nhà đeo cái gì cũng là nhất.”

 

“Vậy thì .” – Ta nở nụ thỏa mãn, tháo vòng , ngắm nghía sang bảo v.ú già:

“Nhũ mẫu, mẫu xem , phiền bà thu .”

 

Mẫu ngẩn :

“Sao phiền v.ú già như chứ…”

 

Nếu “phiền” v.ú già thu , những thứ ban thưởng lọt tay nàng?

Làm thể lặng lẽ chuyển sang tay đôi ?

 

Vú già trong cung — ai nấy đều là cáo già đội lốt hầu. Những kẻ theo hầu bên chủ t.ử càng là hồ ly thành tinh.

 

Nàng bước lên một bước, chắn , kiêu nịnh, bình thản :

 

“Vương phi, nô tỳ là Thánh thượng ban cho Quận chúa, chuyên quản việc lớn nhỏ bên Quận chúa, gọi là phiền cho ?”

 

Lời , ý tứ quá rõ ràng — từ nay việc của , đều do trong cung quản. Dù là mẫu , cũng quyền tranh đoạt với hoàng gia!

 

Mặt mẫu tái nhợt, nổi một lời.

 

Chỉ đành trơ mắt đem tất cả bảo vật, nguyên vẹn mang .

 

Trong lòng vui như mở hội. Nhìn thấy ba bọn họ lượt chịu thiệt, suýt nữa phá lên .

 

Chỉ là… nghĩ đến kiếp , còn trả mảy may nỗi hận nuốt trong tim mười mấy năm.

 

Ta khi , tuổi còn như đóa hoa hàm tiếu, nhốt trong phòng bếp, cơm chẳng đủ ăn, áo chẳng đủ mặc, ngay cả ăn uống đại tiểu tiện cũng đều trong căn phòng .

 

Còn bọn họ, hưởng vinh hoa phú quý do phụ để , hùa giày vò con ruột của đến thê t.h.ả.m.

 

 

 

Loading...