HOA NHÀI CÙNG XUÂN - 7
Cập nhật lúc: 2026-02-27 08:43:52
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
25.
suy nghĩ lâu.
từng ôm hy vọng suốt một năm trời, từng tin rằng ba vẫn còn sống, từng tin lời Phó Thiển—rằng vì bảo vệ còn sống nên buộc trở thành một “ quá tệ”.
Cuối cùng, với Phó Thiển: “Về chào tạm biệt ba .”
Hóa thành con bướm trong giấc mộng của Trang Chu thì lẽ sẽ vui vẻ hơn.
con bướm, còn cũng là Trang Chu.
buộc đối mặt với cuộc đời thật của .
Con quái vật đáng c.h.ế.t … vẫn c.h.ế.t.
sẽ để thứ kết thúc theo ý nó .
trở về nhà.
Ba và vẫn còn đang vui mừng vì đậu một trường đại học .
Ba đang ở trong bếp nấu cơm, món cải chua om thịt mà thích nhất.
Bếp nóng hầm hập, ba c ởi trần, mồ hôi đầm đìa trán. Nghe thấy tiếng bước , ba mà chỉ hất cái xẻng lên, càu nhàu: “Đi , ngoài chờ , nóng lắm!”
dựa khung cửa, ông.
định với ba rằng—ba , thật con giỏi như ba mong đợi . Con thi đậu trường đại học danh giá nào cả.
Con cũng chẳng gây dựng sự nghiệp trò. Vừa mới nghiệp, con vội vàng kết hôn.
Con bảo vệ cuộc hôn nhân của , cũng chẳng thể bảo vệ con yêu thương. Ví dụ như chị gái… và như ba.
Cuối cùng, con trắng tay.
gì cả.
bình thản ăn cùng ba bữa cơm cuối cùng, dậy chào tạm biệt.
với ba:
“Ba , một câu năm xưa ba từng đúng.
‘Chỉ cần con , chỉ cần con chịu cố gắng, nhiều chuyện, con đều thể .’ Thi đại học là như … những chuyện khác, cũng sẽ là như .”
Ba ngẩng đầu lên, khuôn mặt tròn trĩnh hiện rõ nếp nhăn khi .
Ba : “ ! Ba thì sai ! Con gái của ba, chuyện gì cũng thể hết! Phải tự tin lên!”
Rồi ba giơ khuỷu tay, dáng như sắp xông lên phía , cổ vũ .
ngây ngốc ba, nước mắt mờ tầm mắt, mà nỡ để nó rơi xuống.
khẽ : “Con , ba .”
26.
Vừa dứt lời, bộ khung cảnh mắt vỡ vụn như kính đập tan thành từng mảnh.
mở mắt nữa… vẫn là ở trong tòa nhà hoang đó.
Mặt đất loang lổ m.á.u tươi, lờ mờ còn thấy những mảnh vụn quần áo của Chu Tích.
Con hồ quỷ vật xuống nền, thở d ốc nặng nề.
Nhát đ.â.m của Phó Thiển gây cho nó một vết thương nghiêm trọng. Dù nuốt trọn Chu Tích, nó cũng chẳng hồi phục bao nhiêu.
Giờ đây, nó mất hình dạng con . Một nửa khuôn mặt biến thành lớp xương trắng dày đặc, dữ tợn đến đáng sợ.
Thấy tỉnh , nó bất chợt phun một ngụm m.á.u đen đặc.
Nó , gằn giọng chất vấn: “Ta vì ngươi dệt nên một giấc mộng . Vậy tại ngươi tỉnh dậy? Trong mộng ? Có ba yêu thương, đại học danh giá và một tương lai sáng rỡ…”
lạnh: “Nói bậy! Thành tích đó là từng điểm từng điểm mà thi , ngươi mà cũng dám nhận công? Đừng tự dát vàng lên mặt nữa!”
lao đến, hung hăng ghì c.h.ặ.t gương mặt phủ xương trắng của nó, dùng hết sức mà bóp mạnh: “Ngươi còn dám nhắc tới ba ? Chính vì ông , mới bước khỏi tất cả để trả thù! Ta sẽ còn là đứa chỉ trốn tránh trong đau khổ, cùng ngươi chơi cái trò xiếc tình yêu nhảm nhí đó nữa!”
Lớp xương trắng mặt nó bẻ gãy từng mảnh, răng rắc vang lên.
Vừa đ.á.n.h, mắng nó thấp hèn, lấy việc chui đầu , ép diễn cái kịch bản rác rưởi mà nhận là "nữ chính". Não tàn thật sự!
Con hồ quỷ gào lên giận dữ.
Dù đang yếu, nó vẫn vùng dậy, lao đ.á.n.h trả.
Chúng vật lộn đến nghẹt thở.
Bỗng—đoàng! Một tiếng s.ú.n.g nổ vang lên.
Phó Thiển nhàn nhã: “Này, là mười điểm tuyệt đối.”
Viên đạn xuyên thẳng xương n.g.ự.c con hồ quỷ.
“Anh cũng tỉnh .” Anh giơ khẩu s.ú.n.g lên, bước đến bên , kéo dậy.
Nhìn con hồ quỷ ngã gục đất, còn khả năng cử động, nhét s.ú.n.g tay , tay nắm lấy tay : “Lựa , em b.ắ.n ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoa-nhai-cung-xuan/7.html.]
Anh khẽ : “Chúng thử siêu độ kiểu vật lý xem .”
Anh cam lòng. Biết hận.
giơ s.ú.n.g, nhắm thẳng hồ quỷ.
Rất giỏi trong việc mê hoặc lòng , đúng ?”
Pằng!—ngực.
“Rất thích ăn thịt , ?”
Pằng!—miệng.
Còn tay.
Từng phát, từng phát một.
Tiếng gào thét của hồ quỷ vang vọng khắp tòa nhà hoang lạnh.
Giọng nó run rẩy, đầy oán độc: “Vô ích thôi… Cho dù các ngươi t.r.a t.ấ.n thế nào, vẫn thể đổi sang một cơ thể khác để tiếp tục sống… Ha ha ha!”
Một giọng bất ngờ vang lên, đáp con hồ quỷ: “Thật ? Ký sinh thể của bao nhiêu năm như … ngươi chẳng vẫn luôn dây dưa cùng ?”
sững sờ, hoang mang con hồ quỷ đang điên cuồng giãy giụa với gương mặt méo mó dữ tợn. Nó bắt đầu bò ngoài, bò thét lên t.h.ả.m thiết:
“Không cần! Không cần! Đừng mà!!”
Chẳng mấy chốc, nó bò tới mép tòa nhà hoang.
Ngay lúc đó, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu .
bật gọi: “Chị! Chị ơi!”
Nó khựng một chút.
Không đầu, chỉ khẽ : “Tiểu Lị… chị xin . Từ giờ sẽ còn ai thể tổn thương em nữa. Thật sự xin .”
Rồi cánh tay gồng lên, — gieo xuống.
theo bản năng định chạy theo, nhưng Phó Thiển lập tức ôm c.h.ặ.t lấy , ngăn lao ngoài.
Anh nhỏ, giọng trầm: “Trần Lê, em còn nhớ dẫn Trần Mạt gặp đại sư ? Đại sư từng , chỉ khi chính Trần Mạt tự tay gi3t c.h.ế.t hồ quỷ, chị mới thật sự giải thoát. Kiếp … chị sẽ sinh trong một gia đình .”
gục đầu n.g.ự.c , bật nức nở, thể kìm nữa.
27.
Điều duy nhất con hồ quỷ đúng… là gi3t c.h.ế.t Chu Tích.
vẫn là vợ hợp pháp của , vì , quyền thừa kế bộ tài sản để .
Đó là một tiền lớn – đủ cho sống sung túc cả đời, thậm chí là nhiều đời.
đưa về sống cùng, thuê chuyên gia điều dưỡng để chăm sóc, trị liệu cho bà.
Mẹ còn hỏi về chị gái con rể. Bà chỉ ôm thật c.h.ặ.t, thật lâu – như thể buông thêm nào nữa.
Vào một ngày xuân ấm áp, lấy danh nghĩa Trần Mạt để thành lập một quỹ từ thiện, hỗ trợ những bé gái giống như chúng năm xưa – ở nhà một để ba .
Không chỉ là để tích đức cho chị, mà còn là để một dấu vết thật lâu dài cho chị thế gian .
Người c.h.ế.t thật sự… là lãng quên.
hy vọng, sẽ luôn còn nhớ đến chị.
Những năm gần đây, Phó Thiển vực dậy Phó gia khá thành công. Anh giúp xử lý nhiều việc.
Dưới sự hỗ trợ của , bắt đầu học cách tiếp quản nửa phần sản nghiệp mà lẽ xứng đáng từ lâu – phần mà Chu Tích để .
Phó Thiển từng : “Bất kể là khi nào, cũng nỗ lực để sống tiếp. Trần Lê, đây là điều em dạy .”
Anh ngờ thể nhanh như chấp nhận cơ hội trọng sinh và nắm lấy nó để đổi. Cũng ngờ thể tỉnh , rũ bỏ ảo mộng để thật sự sống tiếp trong hiện thực.
bảo, giấc mộng đó – chính là chất xúc tác giúp chúng thức tỉnh.
Dù vẫn tiếc vì thể sửa cuộc đời ngay từ kiếp , nhưng đoạn kết mà giành … mang một ý nghĩa vượt xa cả những -mất tầm thường.
Nó chỉ là một cuộc khảo nghiệm về giá trị bản …
Mà là một cơ hội sống khác – để , ngay cả trong thế giới vẫn còn đầy tàn phá và hề đổi , vẫn đủ dũng khí để nở một bông hoa mới.
Phó Thiển bật :
“Vậy thì, chúng tiếp tục nắm tay mà bước tiếp nhé – tiến về phía !”
Trên cổ tay , chiếc vòng ngọc trai dịu dàng phát ánh sáng ấm áp, lặng lẽ đồng hành cùng .
: “…”
Người … tâm thái thể trẻ trung đến chứ?
Mặc kệ .
Tóm , “ vai ác” và “tiểu thư nữ phụ”… cuối cùng cũng đang dần trở thành vai chính trong cuộc đời thật của .
Sau một trận mưa giông dữ dội, trời sẽ sáng.
-Hoàn-