HOA DƯƠNG - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:17:41
Lượt xem: 143

 

Văn án:

 

Trưởng công chúa gả cho nam nhân thích!

 

Ta tức đến mức tuyệt giao với nàng. Công chúa liền bóp cằm , giận dữ quát:

 

“Bổn cung cưng chiều ngươi suốt mười năm, mà còn bằng một tên nam nhân hoang dã bên ngoài ! A Viên, ngươi thật sự khiến bổn cung tổn thương đến tận cùng!”

 

Ta lỡ miệng buột :

 

“Nếu ngươi là nam nhân, sẽ chẳng yêu ai khác mà gả cho ngươi luôn!”

 

Công chúa liền bật , kéo tay đặt lên nàng.

 

 

Chương 1

 

Khi đang trong t.ửu lâu, tiểu khúc vui vẻ vô cùng, thì do mẫu sai tới đang hớt hải đến gọi về.

 

Trên đường trở về, còn đang nghĩ gần đây gây chuyện gì sai trái. Không ngờ gặp mặt, mẫu tối qua bà mộng.

 

Trong mộng, ba năm cả nhà chúng đều kết cục , chỉ cung quý phi nương nương.

 

Ánh mắt của cả nhà đồng loạt dồn về phía , trong đó lộ một tia nghi ngờ.

 

Đại ca và nhị ca càng đồng thanh :

 

“Muội nhất định là bán nhà cầu vinh .”

 

Ta lập tức nóng nảy:

 

“Nhà chúng gì đáng để bán chứ!”

 

“Phụ chỉ là một quan lục phẩm nhàn tản, lĩnh chút bổng lộc ít ỏi, việc thì ba ngày hứng lên mới , hai ngày tiếp nghỉ. Sở thích lớn nhất của ông là lén giấu tiền riêng trong chum gạo.”

 

“Đại ca thì văn thành võ cũng chẳng nên, suốt ngày mơ hiệp khách, lén lút bỏ năm mươi lượng bạc rèn một thanh kiếm.”

 

“Còn nhị ca thì ? Trong chăn giấu cấm thư!”

 

“Cái nhà , gì đáng để bán chứ!”

 

Phụ cùng hai vị ca ca gào xong, mặt thoáng hiện vẻ trống rỗng.

 

Ngay đó, trong phòng lập tức vang lên tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.

 

“Được lắm! Còn dám giấu tiền riêng!”

 

“Lão đại! Mau đem thanh kiếm năm mươi lượng của ngươi đây! Để lão nương xem nó khảm bảo thạch đúc bằng vàng!”

 

“Người ! Lật giường của nhị công t.ử lên! Lấy hết đồ bên trong !”

 

Mẫu tức đến bốc hỏa, cầm chổi lông gà quất bọn họ kêu “áo áo” ngừng.

 

Ta lập tức thấy khoan khoái vô cùng, vội vàng nịnh nọt rót cho mẫu :

 

“Mẫu đừng giận. Con vẫn là áo bông nhỏ tri kỷ của mà. Người mau uống ngụm nhuận cổ họng , nghĩ xem ba năm đối phó với tai họa diệt môn thế nào.”

 

Mẫu trừng mắt ba nam nhân đang quỳ bàn giặt đồ, suy nghĩ một lúc :

 

“Ta chỉ nhớ chuyện t.h.ả.m họa , còn những việc khác thì nhớ nữa.”

 

Nhị ca lẩm bẩm:

 

“Mẫu chắc là gặp ác mộng thôi. Nhà thể dính tới họa diệt môn chứ? Với tiểu suốt ngày ăn thế , thể cung sủng phi?”

 

“Tiểu con thì !”

 

Mẫu quất cho một cái chổi lông gà.

 

“Nó thông minh đáng yêu, tâm hồn lương thiện, chỉ là nghịch ngợm một chút thôi.”

 

Nghe chột vô cùng, dám thêm câu nào.

 

Phụ thì dậy xoa bóp vai cho mẫu :

 

“Phu nhân, theo thấy thì ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách. Ta từ quan, nàng bán hết cửa tiệm, chúng về quê tránh họa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoa-duong/chuong-1.html.]

 

Mẫu suy nghĩ một lúc, thấy cũng lý, nhưng khó xử :

 

“Chỉ là bên Trưởng công chúa, e rằng khó mà giải thích.”

 

Mười năm , vẫn chỉ là một con bé nhà quê chơi bùn đất.

 

Phụ thì chỉ là một quan huyện bát phẩm, mẫu thì quản mấy cửa tiệm nhỏ.

 

Cuộc sống vốn dĩ yên .

 

Cho đến một ngày, vài chiếc xe ngựa vội vàng chạy tới.

 

Người trong cung rằng công chúa ở kinh thành mắc bệnh lạ, Khâm Thiên Giám tính thể trừ tà chữa bệnh cho công chúa.

 

Từ ngày đó, cả nhà chúng dọn kinh thành.

 

Khi ở bên công chúa, bệnh của nàng quả nhiên từng ngày khá lên.

 

Ban đầu cứ tưởng chẳng bao lâu sẽ về nhà.

 

ngờ chỉ cần rời công chúa quá ba ngày, nàng liền thể yếu ớt thở đứt quản.

 

Hoàng thượng hạ chỉ, phong cho phụ một chức quan nhàn tản.

 

Thế là cả nhà đành ở kinh thành.

 

Khi vẫn còn đang suy nghĩ thì từ phủ công chúa sai tới gọi trở về.

 

Mẫu khẽ vuốt tóc mai của , thấp giọng :

 

“Mới ở nhà hai ngày, .”

 

Giọng bà chút buồn.

 

bình thường bà vẫn luôn mong mau mau rời nhà, vì ở nhà chỉ gây loạn.

 

Không trong giấc mộng của mẫu rốt cuộc còn xảy chuyện gì nữa.

 

“Tiểu thư, nên . Chứng đau đầu của công chúa phát tác, chờ lâu.”

 

Ngoài cửa, thúc giục.

 

 

Vừa bước phủ công chúa, từ xa thấy nàng đang đình bên hồ đ.á.n.h cờ.

 

Hoàng thượng chỉ một đích nữ duy nhất, nên sủng ái nàng như châu như ngọc.

 

Chỉ một điều khiến thở dài.

 

Trưởng công chúa nay hai mươi hai tuổi, hề ý định xuất giá.

 

Ta tiến gần, thấy dung mạo nàng diễm lệ, phong thái cao quý, tựa như ánh sáng rực rỡ của thiên hạ đều tụ nàng.

 

Người trong kinh thành đều : chỉ cần gặp Trưởng công chúa điện hạ, châu báu cũng trở nên nhạt sắc, tinh quang cũng lu mờ.

 

Lời tuyệt hề khoa trương.

 

“Xuân mới đến mà đây hứng gió .”

 

Ta nhận lấy chiếc áo choàng từ tay thị nữ, khoác lên vai nàng.

 

Nàng liếc một cái, đôi mắt phượng lạnh lẽo, nặng tay ném mạnh quân c.ờ b.ạ.ch ngọc xuống bàn.

 

Những xung quanh lập tức “bịch bịch” quỳ rạp xuống đất, đến thở mạnh cũng dám.

 

Haiz…

 

Tính khí của Hoa Dương nay vốn .

 

Từ khi tám tuổi ở bên nàng, từng thấy nàng thật sự vui vẻ ngày nào.

 

Chỉ là sợ nàng.

 

Ta dựa sát bên nàng, kéo lấy bàn tay lạnh của nàng ủ trong lòng , nhẹ giọng dỗ dành:

 

 

Loading...