Từ đêm bánh hoa đào điện Chiến Thần, quan hệ giữa Lục Huyền và Đào Yêu Yêu… còn mập mờ như nữa.
Không .
ai cũng thấy.
Chiến Thần tuần thêm một cái bóng hồng theo.
Chiến Thần uống , bàn luôn bánh hoa đào.
Chiến Thần thương nhẹ, đầu tiên chạy tới là một tiên hoa đào mắng .
Thiên giới bắt đầu xôn xao.
“Chiến Thần trong lòng !”
“Nghe là một tiên hoa đào!”
“Thật giả ?!”
Lục Huyền thấy những lời đồn đó, phủ nhận.
Chỉ là… đủ dũng khí để xác nhận.
Hôm đó, Thiên giới triệu tập bộ thần tướng.
Ma giới dị động.
Không lớn, nhưng đủ nguy hiểm.
Lục Huyền khoác chiến giáp, chuẩn xuất phát.
Yêu Yêu điện, hai tay nắm c.h.ặ.t vạt áo.
“Ngài… ?”
“Ừ.”
Giọng vẫn trầm, nhưng ánh mắt mềm hơn nhiều.
“Bao lâu thì về?”
“Không .”
Yêu Yêu cúi đầu.
Một lát , nàng ngẩng lên, tươi.
“Vậy ngài nhớ mang bánh hoa đào theo nha!”
Nàng đưa cho một túi nhỏ.
“Lúc nghỉ thì ăn, đừng để đói.”
Lục Huyền nhận lấy.
“…Ngươi chờ .”
Chỉ ba chữ.
tim Yêu Yêu đập loạn.
“Dạ!” Nàng gật đầu thật mạnh.
Lần , dị động Ma giới đơn giản như dự đoán.
Đó là một cái bẫy.
Một cổ trận nhắm thẳng Lục Huyền.
Hắc khí bao phủ, sát ý cuồn cuộn.
Lục Huyền vây trong trung tâm trận pháp, thần lực tiêu hao cực lớn.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, trong đầu hiện lên một hình ảnh duy nhất.
Đào Yêu Yêu.
Nụ rạng rỡ.
Giọng líu lo.
Bánh hoa đào ngọt thanh.
Ta thể c.h.ế.t ở đây.
Ta còn với nàng…
Hắn gầm lên, bộc phát bộ thần lực, phá trận.
cái giá trả là — trọng thương.
Cùng lúc đó, ở Dao Trì.
Yêu Yêu đang tưới hoa thì tim bỗng nhiên đau nhói.
Rất đau.
Đau đến mức nàng suýt vững.
“Không đúng…”
Nàng che n.g.ự.c, sắc mặt tái .
“Lục Huyền…”
Không chờ suy nghĩ, Yêu Yêu lập tức hóa thành một luồng ánh sáng hồng, xông thẳng về hướng Ma giới.
Khi Lục Huyền tỉnh , thấy đang trong một gian đầy hoa đào.
Cánh hoa bay lả tả.
Mùi hương quen thuộc đến mức khiến tim run rẩy.
“Ngài tỉnh ?”
Giọng quen thuộc vang lên.
Hắn đầu.
Đào Yêu Yêu bên giường, gương mặt tái nhợt, linh lực d.a.o động dữ dội.
“Ngươi… tới đây gì?!” bật dậy, nhưng lập tức nàng ấn .
“Đừng cử động!” Yêu Yêu mắng. “Ngài c.h.ế.t thật hả?!”
“Nguy hiểm.”
“Ta !” Nàng c.ắ.n môi. “ tới thì ngài c.h.ế.t thật đó!”
Lục Huyền nàng, tim thắt .
“…Ngươi dùng bản nguyên hoa đào?”
Yêu Yêu im lặng.
Đó chính là câu trả lời.
Bản nguyên hoa đào là căn cơ sinh mệnh của nàng.
Dùng để cứu … sẽ tổn thương chính .
“Ngươi điên ?!” giọng khàn .
“Ừ!” Yêu Yêu ngẩng đầu, mắt đỏ hoe. “Ta điên vì ngài đó!”
Không gian im lặng.
Chỉ còn tiếng tim đập.
Lục Huyền đưa tay, run rẩy chạm lên gương mặt nàng.
“Ta đáng…”
“Ngài đáng.” Yêu Yêu ngắt lời. “Ngài đáng để liều mạng.”
Nước mắt nàng rơi xuống.
“Ta thích ngài. Từ lâu .”
Cuối cùng.
Lời đó cũng .
Lục Huyền thể chịu đựng thêm nữa.
Hắn kéo nàng lòng, ôm thật c.h.ặ.t.
“Ta cũng .”
Yêu Yêu sững .
“Ta thích ngươi.” Hắn chậm rãi, rõ ràng từng chữ.
“Không vì ngươi vui vẻ. Không vì ngươi là hoa đào.”
“Là vì… là ngươi.”
Hoa đào rơi kín gian.
Yêu Yêu bật , nhưng là vì hạnh phúc.
Sau khi trở về Thiên giới, tin tức lan truyền khắp nơi.
Chiến Thần trọng thương vì bảo vệ Thiên giới.
Một tiên hoa đào dùng bản nguyên cứu .
Hai … định tình.
Thiên Đế đích ban hôn.
Ngày đại hôn, Dao Trì nở rộ hoa đào suốt bảy ngày bảy đêm.
Lục Huyền khoác hỉ phục đỏ, gốc đào.
Yêu Yêu trong váy đỏ, rạng rỡ.
“Thần tướng lạnh lùng giờ thành phu quân nha!” nàng trêu.
Hắn cúi đầu, ghé sát tai nàng.
“Chỉ lạnh với khác.”
“Còn với ?”
“…Nóng.”
Yêu Yêu đến mức cả rừng hoa đào cũng rung rinh.
Từ đó về .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoa-dao-thanh-tinh-vo-tinh-choc-phai-sat-than/chuong-6.html.]
Thiên giới thêm một truyền thuyết:
Chiến Thần Lục Huyền, cả đời chỉ mềm lòng vì một tiên hoa đào.
Đào Yêu Yêu, cả đời chỉ nở rộ vì một .
Hết rùi hehehehe
Chương kế sẽ là ngoại truyện nhoa.