Tim hẫng một nhịp. Chẳng lẽ... là "thái giám" thật ? hít sâu một , cố gắng lạc quan:
"Chắc do căng thẳng quá thôi, thả lỏng xem nào. Hay là... cần thêm chút kích thích từ bên ngoài?"
kéo phòng khách, đóng c.h.ặ.t rèm cửa, tìm một bộ phim "nóng bỏng" mạng để trình chiếu lên màn hình lớn.
Trong gian tối mờ, những hình ảnh hương diễm hiện lên minh minh diệt diệt. Vậy mà Trình Dực vẫn mang vẻ mặt trầm trọng, chút phản ứng.
Không thể nào! Ông trời ơi, ngài đang cái quái gì ? Trình Dực còn trẻ thế mà!
nén nỗi hoảng loạn, dịch gần , lí nhí an ủi:
"Đừng lo, lẽ là do sờ đuôi Tương Tương quá nhiều nên ... nhờn tay chăng?"
Yết hầu Trình Dực lăn lộn, thở dần trở nên dồn dập:
"Cũng khả năng đó."
nhẹ nhàng đặt tay lên tay , ngước mắt :
"Bây giờ... cảm giác gì ?"
"Ừm..."
Giọng Trình Dực khàn đặc, khó nhịn mà cong nhẹ sống lưng, dường như chịu nổi nữa mà đổ về phía .
Bàn tay to lớn siết nhẹ lấy bả vai , đầu gục xuống cổ . Hơi thở nóng hổi thổi qua làn da nhạy cảm khiến cả hai chúng đều run rẩy kịch liệt.
Lòng bàn tay dần cảm nhận ấm và sự biến hóa rõ rệt. May quá! Có phản ứng !
Mọi sự kìm nén bấy lâu bỗng chốc vỡ òa.
hại Trình Dực hỏng, vẫn bình thường! Sống mũi cay xè, nước mắt lã chã rơi xuống cổ áo .
Trình Dực nghiêng đầu, dùng ngón tay lau nhẹ vệt nước mắt má , giọng quyến luyến:
"Dọa sợ ? Đừng nữa."
nức nở:
"May mà còn phản ứng, nếu đời của coi như hủy hoại ."
Bàn tay Trình dực bỗng khựng giữa trung. Anh ngơ ngác , và ... chỗ đó nháy mắt "xẹp" xuống. chớp mắt mờ mịt. Rốt cuộc là đây?
Trình Dực đột ngột đẩy nhẹ , dịch sang phía xa .
Sự ngăn cách đột ngột khiến hụt hẫng vô cùng.
Chẳng lẽ khi trở bình thường, lập tức ý thức ranh giới giữa chúng ?
Anh từng nhắc quấy rối ... nếu Tương Tương, chúng vốn dĩ là hai đường thẳng song song.
Nghĩ đến đây, thấy quẫn bách đến cực điểm.
quẹt ngang nước mắt, ném một câu "Chúc mừng bình phục" chạy trốn về phòng.
vùi mặt chăn, lòng rối bời.
Chiếc chăn hôm qua đắp, ấm vẫn còn đó, mà né tránh . Cảm giác khó chịu lan tỏa như thể nuốt một tờ giấy ướt, dần chuyển thành phẫn nộ.
Đồ đàn ông rút... mà thôi, đúng là cạn tình cạn nghĩa! Lúc yếu đuối thì bám lấy , khỏe vạch rõ ranh giới!
đ.ấ.m thụi thụi gối, hận thể lao mắng một trận. ... tại giận dữ và hụt hẫng đến thế? Cánh tay đang đ.ấ.m gối từ từ buông thõng. Đáp án rõ như ban ngày:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hinh-nhu-trong-quan-hoc-sinh-gioi-cau-ta-giau-cai-gi-do/chuong-9.html.]
thích Trình Dực mất .
Vừa nhận sự thật , chỉ đập đầu tường cho xong.
Nếu thông suốt sớm hơn, lúc còn cộng cảm với mèo, còn cớ để tiếp cận. Giờ thì hết cách .
lúc đó, điện thoại rung lên. Tim nảy lên một nhịp:
Là Trình Dực ?
Không, là nhóm chat ký túc xá. Đám bạn đang bàn tán xôn xao về việc Trình Dực sắp tỏ tình với một cô gái nào đó.
Có chụp ảnh đặt hoa mạng, thậm chí còn lên cả hot search.
Bạn cùng phòng nháo nhào hỏi:
"Liệu cô gái tặng hoa là cùng chạy bộ buổi sáng với ?"
chằm chằm màn hình, trái tim thắt .
Câu trả lời trong lòng rõ ràng:Không .
Khi bước khỏi phòng, Trình Dực học từ sớm.
Rèm cửa kéo , ánh nắng tràn ngập căn phòng, xua tan cảm giác nóng bỏng, ám trong bóng tối đêm qua. Mọi thứ cứ như một giấc ảo mộng tan biến theo những vệt nước đọng ghế sofa.
Cả buổi chiều ở phòng thí nghiệm, tâm trí treo ngược cành cây.
tự hỏi về mối quan hệ giữa và Trình Dực. Bây giờ sợi dây cộng cảm đứt, trong mộng, lấy tư cách gì để tiếp tục ở đây?
Nghĩ đến sự "khinh bạc" gây trưa nay, đ.á.n.h bạo nhắn tin xin :
“Xin , chuyện ban trưa là quá giới hạn .”
Đầu dây bên hiện trạng thái "đang nhập" lâu, cuối cùng chỉ vỏn vẹn hai chữ:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Không .”
Tối muộn, trở về nhà làn tuyết mỏng. Vừa mở cửa, thấy Trình Dực hớt hải từ phòng ngủ chạy , vẻ mặt chột như đang giấu giếm điều gì đó.
Ánh mắt hai đứa chạm , khí bỗng trở nên gượng gạo đến lạ lùng.
liếc phòng khách. Bộ bọc sofa mới, đống đồ chơi và thức ăn của Tương Tương vứt bừa bãi đây giờ biến sạch còn dấu vết.
Tim thắt . Có đang ám chỉ nên dọn ? Phải , sắp tỏ tình với , và con mèo thể kỳ đà cản mũi mãi .
nuốt cay đắng lòng, chủ động lên tiếng:
"Trình Dực, tối nay sẽ dọn đồ, mai chuyển ngay."
Trình Dực sững trong bóng tối ở huyền quan, giọng run rẩy:
"Tại ?"
"Anh và Tương Tương hết cộng cảm , cần ở đây nữa."
cố tỏ rộng lượng, dù lòng đau như cắt. từng ảo tưởng cô gái thích là , nhưng căn nhà chẳng lấy một đóa hồng nào cho cả. hít một sâu, thử cuối:
" thì sẽ mang cả Tương Tương đấy."
Đáp là sự im lặng đáng sợ. Hy vọng cuối cùng tắt ngấm. lưng:
" thu thập đồ đạc đây."