HẾT YÊU ? - NGOẠI TRUYỆN
Cập nhật lúc: 2026-02-26 16:39:39
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
NGOẠI TRUYỆN
Một năm .
Một đêm khuya, vô tình thấy “bên A” đăng trạng thái:
“Câu chuyện quá trời, còn dựa sự kiện thật, xong mù luôn.”
Muốn chủ đề chung để tiện ký hợp đồng, cũng mở link đó.
Vừa bấm , ảnh đại diện của blogger khiến tim giật mạnh.
Hình một lính hoạt hình hôn lá cờ.
Là… ảnh đại diện Trần Triệt vẫn dùng.
cầm điện thoại, sững vài giây.
Rồi mới chậm rãi thẳng lưng, lấy hết can đảm tiếp.
“Lúa Mạch Nắng Lên.”
Chỉ tiêu đề thôi, tim sụp xuống.
Đọc xong đoạn đầu tiên, thành tiếng.
“Ngày chúng ở bên năm 2015, cô hỏi: rốt cuộc chú ý đến em từ khi nào?”
“Em đoán xem.”
“Có lúc em bắt nạt, khơi dậy tinh thần chính nghĩa của ?”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Không . Là một buổi chiều, thi toán điểm một chữ , thầy đem ví dụ phản diện, hổ c.h.ế.t. Anh đề thi ngẩn , em đột nhiên kéo tờ nháp của qua, ngẩng đầu : ‘Nghe cho đàng hoàng.’ Khoảnh khắc đó còn cảm nhận cả thở của em. Đó là dáng vẻ nhất của tuổi trẻ trong ký ức .”
Chỉ cần vài dòng, chắc chắn câu chuyện là của Trần Triệt.
Anh quá khứ của chúng từ góc của .
“Không đầu cô mất mặt. Lần ăn tối với đồng nghiệp của cô , đề nghị gói đồ mang về. Ánh mắt kinh ngạc của họ lúc đó khiến chỉ chui xuống đất.”
“Cô quá xuất sắc. Làm ở công ty lớn, lương cao. Còn chỉ là nhân viên mặt đất tuyến tàu điện 13, lương tháng bốn nghìn. Sự chênh lệch giữa chúng quá lớn, buộc thừa nhận còn xứng với cô .”
“Có lúc cô với về công việc, về công ty, chẳng hiểu gì, chỉ thể theo. Khi đó nghĩ, nếu bên cạnh cô là khác, lẽ cô sẽ hạnh phúc hơn.”
“Anh thật sự với cô . Mười năm quen , cho cô một cái kết . Những ngày cuối cùng, là cô bao dung vô hạn. Cô đến . May mắn là bây giờ cô hạnh phúc.”
hết.
Mới Trần Triệt rời là để thành cho .
Một năm vất vả vá cảm xúc, giờ phút sụp đổ.
Trần Triệt là đồ đại l.ừ.a đ.ả.o.
Cuối câu chuyện của , kết hôn.
Gả cho một .
Tình yêu viên mãn, công việc suôn sẻ.
Tất cả đều là điều mong .
Có độc giả hỏi:
“Anh yêu cô như , từ bỏ? Nếu hai ở bên , tin tình yêu nữa.”
Trần Triệt trả lời:
“Cô cần là của hiện tại.”
Có tiếp tục bình luận:
“Hai yêu như , cô cần ? Anh cố tình tổn thương cô , Mạch Tình còn từng nhắc chia tay. Cô đáng thương lắm, cô Trần Triệt của xảy chuyện gì. Hai , về tìm cô .”
Trần Triệt trả lời nữa.
cũng một bình luận.
sống cuộc sống như chúng từng tưởng tượng.
Nhà ban công lớn.
Trên ban công trồng một chậu hoa t.ử đinh hương, là giống thường thấy ở Tân Cương.
nuôi Tiểu Bất Điểm và Đại Tướng Quân.
Đại Tướng Quân xuống là che khuất Tiểu Bất Điểm.
Chúng nghịch, nhưng cãi xong nhanh ch.óng hòa.
cũng mua chiếc sofa thật lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/het-yeu/ngoai-truyen.html.]
Đệm cao nhưng mềm.
Chúng thể đó thật thoải mái, tận hưởng thời gian.
chuyển nhà đến cuối tuyến tàu điện 13.
Đợi trở về, sẽ chạy tới ôm thật c.h.ặ.t.
Lúa mạch ánh nắng mới dịu dàng lớn lên.
Anh , ánh sáng của cũng mất.
Vậy nên, bao giờ về nhà?
vẫn gửi .
Suy nghĩ cả một đêm.
câu chuyện của cùng nền tảng.
Tên là “Trái Tim Trong Vắt”.
“Ngày chia tay, yêu khác. tin. Lúc , còn mang theo bộ chăn biên phòng thêu tên . Một từng yêu như , thể yêu khác?”
“Dù cần nữa, vẫn gom hết can đảm, lặng lẽ theo khi rời . Hôm đó trời mưa, che ô. Chỉ cần đầu là sẽ thấy .”
“Anh quả nhiên . Anh chạy về phía , che ô lên đầu . ‘Anh cuối cùng cũng hiểu . Yêu một , cô sống hơn, là cố ý rời , mà là khiến trở nên hơn, cố gắng theo kịp bước chân cô . Anh chứng minh, chúng xứng với . Bánh bao nhỏ, sẽ đuổi kịp em.’ ‘Em yêu một cách vững vàng, dũng khí điều . Em chờ đuổi kịp.’”
“Cuối cùng, cũng đuổi kịp. Một tay cầm hoa, một tay cầm nhẫn, bầu trời trong xanh rằng chúng mãi mãi cần .”
Cuối câu chuyện, chúng kết hôn.
Độc giả , đó mới là kết cục thật sự.
Họ điên cuồng tag Trần Triệt trong phần bình luận của .
Cuối cùng cũng thấy.
Anh bình luận:
“Biết dối đấy, Bánh Bao Nhỏ.”
nức nở.
Một tuần .
Cửa “cạch” một tiếng mở .
Trần Triệt mang theo ấm bước , ngẩng cằm.
“Bánh Bao Nhỏ, về nhà .”
chạy tới ôm c.h.ặ.t .
Giống như ôm cả thế giới.
“Bánh Bao Nhỏ, phiền em, sẽ là phiền cả đời.”
“Trần Triệt, phiền em. Là em cần . Cả đời.”
Đêm đó, với , mắt sáng long lanh.
Cả dải ngân hà như rơi đáy mắt .
, ngoài cửa sổ.
Đếm mãi xuể bao nhiêu ngôi .
ngẩng đầu :
“Em nhất định sẽ về.”
Mắt Trần Triệt cong như trăng lưỡi liềm.
Anh ôm c.h.ặ.t hơn.
“Em ở đây, chẳng thể .”
Sau đó, để thiện bản , Trần Triệt thi đại học dành cho trưởng thành.
Ngày nghiệp, chuẩn cho một bộ lễ phục cử nhân.
Anh nắm tay .
mặc váy cưới.
Ánh nắng nhảy múa gương mặt .
Cả mùa hè bỗng rực rỡ.
— Hết —