Hệ Thống Thực Thần Mạt Thế - Chương 29: Lấy hết luôn đi
Cập nhật lúc: 2026-01-24 15:06:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi dặn Tôn Kiên về , Đường Y Y xuống xe buýt, bộ về phía khu chợ cách đó xa.
Cái gọi là chợ dân sinh thực chất là một con phố nhỏ hẹp.
Phố xá trông khá cổ kính, cũng in hằn dấu vết của thời gian, chẳng hiểu đến tận bây giờ vẫn phá dỡ.
Hai bên đường là những gian hàng nhỏ thấp lè tè, chủ yếu bán nguyên liệu thực phẩm và một nhu yếu phẩm trông rẻ tiền.
Những món đồ kiểu dáng thô kệch, đường nét mài giũa tinh xảo, rõ ràng hàng từ các nhà máy lớn mà giống sản phẩm từ các xưởng thủ công nhỏ lẻ hơn.
Không khí đặc quánh mùi mồ hôi, mùi rác rưởi thối rữa, lẫn cả mùi tanh nồng của vài loại thực phẩm, vô cùng khó ngửi.
Nếu là , Đường Y Y chắc chắn sẽ bịt mũi lưng thẳng.
hiện tại, cô chỉ là một kẻ đào tẩu ngay cả danh tính cũng dám lộ , lấy tư cách mà kiêu kỳ.
Vì , cô chỉ khẽ nhíu mày, buồn để tâm đến những đống rác nơi góc khuất nữa mà tập trung các sạp thực phẩm bày bán bên ngoài.
Chủng loại thực phẩm ở đây nhiều, đa dạng như trong siêu thị.
Tuy nhiên, điều khiến Đường Y Y ngạc nhiên là dù chúng bày biện cầu kỳ đóng gói mắt, nhưng chung đều tươi ngon, chẳng kém cạnh gì hàng siêu thị.
Hơn nữa, liếc qua giá cả, đúng là rẻ hơn siêu thị một khoản đáng kể.
Đường Y Y tức thì hối hận khôn nguôi, sớm nơi thế , việc gì cô mua đồ trong siêu thị cho phí tiền?
Thật là lỗ to mà!
Cô một vòng quanh phố, chọn ít khoai tây và hoài sơn – những thứ lúc nãy ở siêu thị cô trúng nhưng nỡ mua.
Ngay lúc định trả tiền, cô bỗng ngửi thấy một mùi tanh tưởi bốc lên.
Cô khịt mũi, ngước mắt lên thì thấy cửa của cửa hàng mở từ lúc nào.
Một thanh niên trẻ tuổi đang vác hai con kiến đen biến dị bước .
Mùi tanh hôi chính là phát từ đám kiến đen biến dị .
Đường Y Y liếc mắt nhận là một dị năng giả cấp một, cách ăn mặc chắc là săn từ ngoại thành trở về.
Chỉ là cô hiểu vì mang cái loại kiến đen biến dị mùi khó chịu, chẳng ai thèm lấy về gì.
Theo như cô , cho đến nay vẫn ai tìm cách trung hòa độc tố của kiến đen biến dị.
Lẽ dĩ nhiên, loại thịt trừ những nghèo kiết xác lấy một điểm tín dụng thì chẳng ai ăn.
Gia đình mở một gian hàng nhỏ, dù giàu sang cũng chẳng đến mức nghèo tới mức ăn kiến biến dị, vác về chi?
Chẳng lẽ loại kiến còn công dụng khác?
Đường Y Y kìm mà suy nghĩ sâu xa hơn.
Một mặt thanh toán tiền, mặt khác cô thản nhiên hỏi thăm: "Chỗ các bác bán cả thịt thú biến dị ?"
Người tiếp cô là một phụ nữ trung niên.
Bà cũng ngửi thấy mùi kiến đen, vốn đang e ngại Đường Y Y ở đây nên dám mắng con, nay cô hỏi , sắc mặt bà khẽ biến đổi, vội vàng phủ nhận: "Dĩ nhiên là !
Thịt của loại thú biến dị ăn chẳng béo bổ gì, xung quanh đây cũng ai mua, cửa hàng nhà bao giờ bán cái đó !" Như sợ Đường Y Y hiểu lầm, xong bà còn lắc đầu lia lịa.
Thế nhưng, thanh niên đột ngột lên tiếng: "Mẹ!
Mẹ đừng bừa!" Vừa rảo bước đến mặt Đường Y Y, đon đả: "Vị tiểu thư , cô đừng kiến đen biến dị trông xí mà lầm, thực thịt bên trong ngon lắm, vị y hệt thịt cua, tươi mềm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/he-thong-thuc-than-mat-the/chuong-29-lay-het-luon-di.html.]
Cô mua một ít về nếm thử ?
tính rẻ cho!"
Dù vẻ mặt vồn vã, nhưng trong mắt lộ rõ vẻ thắc thỏm và áy náy.
Rõ ràng ngay chính cũng thấy chột khi những lời , là đang cố tình lừa bịp Đường Y Y.
Anh dứt lời, phụ nữ trung niên bên cạnh cấu mạnh một cái, gắt lên: "Tiểu Dương, con nhăng cuội gì đấy!
Thịt kiến đen biến dị mà cũng đem cho ăn bừa ?"
Nói xong, bà vội vàng xin Đường Y Y: "Tiểu thư, cô đừng để tâm, nó tầm bậy tầm bạ thôi chứ ý .
Hay là thế ...
chỗ khoai tây với hoài sơn giảm giá cho cô 20% nhé, cô thấy ?" Chu Dương dám lừa Đường Y Y mua thịt kiến đen, chuyện lớn lớn nhỏ nhỏ, bà thà thu ít tiền một chút còn hơn để chuyện hỏng tiền đồ của con trai.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chu Dương lên tiếng phản bác, nhưng lườm cho một cái cháy mặt, đành ấm ức bệt sang một bên, ánh mắt hổ bất mãn liếc xéo Đường Y Y. Anh cũng tự chuyện , điều cha chỉ dựa cái cửa hàng tạp hóa nhỏ bé để kiếm sống, thu nhập mỗi ngày chẳng đáng là bao, nay còn giảm giá cho Đường Y Y, bảo oán thán thì đúng là chuyện lạ.
Đường Y Y thừa hiểu, tuy việc đàng hoàng nhưng bản chất kẻ , cô cũng chẳng buồn chấp nhặt, chỉ thản nhiên : "Giảm giá thì cần , còn hai con kiến đen đột biến , cứ giá , lấy hết." Độc tính của kiến đen đột biến khá mạnh, ngoại trừ những nghèo đến mức còn gì để ăn thì chẳng ai thèm đụng , giá cả tự nhiên chẳng cao . Đường Y Y lo sẽ "hét giá" trời.
Chu Dương xem vẫn còn chút lương tâm, vốn đang hậm hực vì giảm giá cho cô, cô cần thì vội vàng đáp ngay: "Này là cô tự đấy nhé, nuốt lời !
Hai con kiến đen đột biến tổng cộng 200 điểm, cô thích thì bê ."
Đường Y Y nhướng mày, 200 điểm?
Cái giá quả thực rẻ đến bất ngờ, đến một cân khoai tây giờ cũng chẳng giá đó!
Cô khá hài lòng với sự thức thời của Chu Dương, đang định gật đầu thì thoáng thấy đống da lợn lăn lóc trong góc.
Đống da lợn trông chẳng , qua là loại phế phẩm khi sơ chế đem bán tống bán tháo.
Đường Y Y chúng, tâm trí bỗng lay động.
Da lợn tuy chẳng đáng gì, nhưng nếu đem món thịt đông da lợn thì là mỹ vị hiếm , vốn là một món trứ danh của nhà hàng Liễu Thị.
Quan trọng nhất là, món cô !
Thế là cô chỉ tay đống da lợn trong góc, hỏi: "Đống da lợn bán thế nào?
Cho cái giá, thầu hết."
Lời thốt , cả Chu Dương lẫn đều ngẩn .
Dẫu loại phế phẩm như da lợn cũng ít mua, nhưng khí chất của Đường Y Y trông đặc biệt, kiểu gì cũng giống sẽ mua loại hàng rẻ tiền .
Tuy nhiên khách hỏi thì họ cũng tiện từ chối.
Người phụ nữ ngẫm nghĩ một lát : "Loại phế phẩm cửa hàng thường bán 100 điểm một cân, nếu cô mua hết, lấy cô giá hữu nghị giảm thêm 20%, cô thấy ?"
Đường Y Y gật đầu đồng ý.
Chu Dương phụ cân kẹo, nhanh tính xong tiền.
Khoai tây và hoài sơn đó thanh toán, đống da lợn nặng tổng cộng 20 cân, tính là 1600 điểm.
Hai con kiến đen đột biến mỗi con dài hơn một mét, gần hai mét, mà tổng cộng chỉ 200 điểm, chẳng khác nào cho .
Sau khi thanh toán xong, Đường Y Y suy nghĩ một chút bảo Chu Dương: "Số liên lạc của là bao nhiêu?
Cho xin một .
Sau nếu thú đột biến thì cứ báo một tiếng, lấy tất."