Hệ Thống Cầu Gì Được Nấy - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-23 17:23:18
Lượt xem: 32

1

Cú nôn mửa của bà bà quả thật kinh thiên động địa.

Phu quân sợ hãi đến biến sắc.

Chàng vội vàng tiến tới đỡ lấy nương.

“Nương, ?”

Bà bà mặt mày trắng bệch.

Cả run lẩy bẩy.

Đôi mắt bà ghim c.h.ặ.t đĩa thịt như thể đó là ác quỷ đoạt mạng.

run rẩy vươn tay.

Dường như bà giải thích điều gì đó.

Thế nhưng miệng thì là một trận nôn khan.

“Oẹ.”

“Mang .”

“Mau mang đĩa thịt đó .”

“Thối c.h.ế.t !”

Ta ngay bên cạnh.

mặt lộ vẻ lo lắng nhưng trong lòng vững như Thái Sơn.

Ta vốn là một kẻ mộc mạc thật thà.

Ngày thường ở cái nhà , ít chào đón nhất.

Bà bà chê bai xuất thương nhân.

Bà chê vương đầy tiền.

Phu quân chê cứng nhắc nhàm chán.

Chàng chê chẳng hiểu cõi phong tình.

Ngay cả tiểu thúc t.ử cũng dám lớn tiếng sai bảo .

Bọn họ mặt một đằng.

Sau lưng bọn họ một nẻo.

Bọn họ coi như kẻ ngốc mà lừa gạt.

bọn họ nào .

Ông trời đại khái thấy quá đỗi lương thiện nên ban cho một hệ thống cầu gì nấy.

Chỉ cần bọn họ dối .

Hoặc là bọn họ cố tình thốt những lời dối trá để xây dựng vỏ bọc nhân cách.

Hệ thống sẽ lập tức phán định đó là tâm nguyện của họ.

Sau đó nó sẽ cưỡng chế giúp bọn họ thành tâm nguyện.

Vừa bà bà vì nhường thịt cho tiểu thúc t.ử ăn.

cứ nằng nặc lập hoằng nguyện tín Phật ăn chay và ngửi thấy thịt là buồn nôn.

Giờ thì .

Cầu gì nấy.

Ta vội vàng lớn tiếng gọi nha .

“Mau lên.”

“Các ngươi thấy lão phu nhân dặn gì ?”

“Mau dọn hết tất cả đồ mặn bàn xuống.”

“Từ nay về , trong viện của lão phu nhân tuyệt đối phép xuất hiện một giọt dầu mỡ nào!”

Đám nha luống cuống tay chân thu dọn bát đĩa.

Bà bà khó nhọc thở hắt một .

trơ mắt cả bàn thức ăn ngon bưng ngoài như nước chảy.

Trái tim bà xót xa đến mức co rút liên hồi.

Ngày thường bà là kẻ háu ăn nhất.

thuộc hạng thịt thì nuốt trôi cơm.

Giờ phút chỉ thể lực bất tòng tâm .

“Ấy, từ từ …”

theo bản năng cất lời ngăn cản.

Ta lập tức tiến lên phía .

Ta dùng ánh mắt sùng bái .

“Nương, đừng nữa.”

“Vừa bảo ngửi đồ mặn.”

“Nhi phụ còn tưởng chỉ đang lời khách sáo.”

“Ngờ tâm thành kính đến nhường .”

“Ngay cả thể cũng tự động bài xích những vật sát sinh.”

“Đây quả là phúc báo tu mấy kiếp mới đấy ạ!”

Tuy mặt phu quân lộ rõ vẻ tiếc nuối.

lúc vì giữ tròn đạo hiếu, cũng đành hùa theo.

, nương.”

“Nếu chịu mùi vị thì từ nay phủ chúng sẽ cố gắng ăn uống thanh đạm.”

“Coi như là để tích phúc cho .”

Bà bà há hốc miệng.

khuôn mặt ngập tràn sự chân thành của .

hai đứa nhi t.ử vô cùng hiếu thuận.

Quả thật là ngậm bồ hòn ngọt, khổ mà chẳng thể .

Suy cho cùng, chuyện tín Phật là do tự miệng bà thốt lên.

Chuyện ngửi mùi thịt buồn nôn cũng là do bà mới cất công diễn tuồng.

chỉ đành cố gượng ép nặn một nụ còn khó coi hơn cả .

.”

“Là để tích đức.”

Ta đầu dặn dò nhà bếp.

“Từ nay mỗi ngày hãy chuẩn bắp cải luộc nước trong cho lão phu nhân.”

“Tuyệt đối bỏ thêm dầu mỡ.”

“Ai dám bỏ dầu thì chính là đang dồn lão phu nhân tội bất nghĩa.”

Bà bà trợn ngược hai mắt trắng dã.

suýt chút nữa thì ngất lịm .

2

Bữa gia yến tuy giải tán trong vui.

Thế nhưng trong lòng cảm thấy vô cùng khoan khoái.

Về đến phòng, sắc mặt phu quân hiện rõ vẻ mất hứng.

Chàng là sách.

Chàng tự nhận là bậc thanh lưu.

Chàng khinh thường nhất là loại nữ t.ử thương hộ chỉ tính toán sổ sách như .

Nếu năm xưa Trần gia sa sút.

Nếu nhà họ cần bạc gấp để xoay vòng vốn.

Chàng vốn dĩ chẳng bao giờ chịu cưới .

Nay thi đỗ công danh.

Chàng kiếm một chức quan nhàn hạ ở Hàn Lâm Viện.

Xương cốt cứng cáp lên thì càng thêm lạnh nhạt với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/he-thong-cau-gi-duoc-nay/chuong-1.html.]

Sự việc tối nay chính là cơ hội để mượn cớ phát tác.

Chàng ngả ghế thái sư.

Chàng bưng chén lên nhưng chẳng buồn uống.

Chàng đập mạnh chén xuống mặt bàn.

“Tô Duyệt Vi.”

“Hôm nay thể nương khỏe.”

“Nàng phận nhi phụ chẳng chút mắt nào ?”

“Nàng còn dám sai dọn hết thức ăn xuống.”

“Nàng định nương c.h.ế.t đói ?”

“Nói thế nào nàng cũng hầm cho nương chút cháo hải sâm nhung hươu để bồi bổ chứ.”

Ta cúi đầu lặng.

Ta rành rọt đáp lời theo đúng quy củ.

“Phu quân sai .”

“Nương bảo ngửi mùi thịt là buồn nôn.”

“Ta cho lui đồ mặn cũng chính là để thuận theo tâm ý của nương.”

“Huống hồ nương một lòng hướng Phật.”

“Nếu cứ gượng ép giữ đồ mặn.”

“Chẳng là đang phá hỏng con đường tu hành của nương ?”

Phu quân cho nghẹn họng.

Chân mày càng cau c.h.ặ.t hơn.

Chàng ghét nhất là dáng vẻ cứng nhắc của .

Dù chẳng để lộ bất kỳ nhược điểm nào.

Thế nhưng luôn khiến cảm thấy vui.

“Được .”

“Được .”

“Ta nàng.”

Chàng mất kiên nhẫn vung tay lên.

.”

“Tháng là đại thọ của ân sư.”

“Ta cần chuẩn một phần hậu lễ.”

“Ngày mai nàng đến phòng thu chi rút năm trăm lượng bạc đưa cho .”

Ta thầm lạnh trong lòng.

Năm trăm lượng ư?

Chàng đường đường là quan Thất phẩm Biên tu.

Bổng lộc một năm của bao nhiêu cơ chứ?

Mấy năm nay chi tiêu trong Trần gia .

Có đồng nào mà do của hồi môn của bù đắp ?

Chàng thể diện.

Chàng bạc.

Chàng còn vẻ ghét bỏ những đồng bạc sạch sẽ.

Trên mặt lộ vẻ khó xử.

“Phu quân.”

“Tháng trong phủ chi tiêu tốn kém.”

“Trần Ân mua sách vở sắm sửa y phục.”

“E rằng sổ sách nhất thời thể lấy nhiều bạc hiện thời như .”

Sắc mặt phu quân trầm xuống.

là một kẻ sách thanh cao.

Chàng tự nhiên thể mở miệng trực tiếp bàn chuyện tiền nong.

Chàng phắt dậy.

Chàng chắp tay lưng lượn lờ trong phòng.

Chàng trưng dáng vẻ chính khí lẫm liệt.

“Tô Duyệt Vi.”

“Trong đầu nàng chỉ rặt một mùi tiền.”

“Bạc bạc bạc.”

“Lẽ nào phu quân trong mắt nàng chỉ là một kẻ ngửa tay xin tiền thôi ?”

“Ta quan thanh liêm.”

“Hai tay áo đón gió thanh phong.”

“Ta coi tiền bạc như rác.”

“Nếu vì tôn sư trọng đạo.”

“Ta cần dính líu tới mấy thứ vật chất bẩn thỉu ?”

Thấy lười biếng chẳng buồn đáp lời.

Chàng bắt đầu nóng nảy.

“Ta xin thề.”

“Cả đời từng để tiền tài trong mắt.”

“Nếu trong tay tiền bạc.”

“Chắc chắn đó cũng chỉ là mây khói thoảng qua.”

“Ta tuyệt đối bao giờ cất giấu riêng đút túi!”

Đến .

Thứ chờ đợi chính là câu .

Âm thanh thông báo của hệ thống vang lên đúng như kỳ vọng.

[Tít!]

[Thiết lập mục tiêu hiệu lực.]

[Coi tiền bạc như cặn bã, của cải qua tay liền tan biến.]

Ta lập tức cúi thấp đầu.

Ta khéo léo che giấu ý vương khóe miệng.

“Phu quân quả là cao nghĩa.”

“Là do suy nghĩ thiển cận.”

“Nếu phu quân xem tiền tài như rác.”

“Vậy thì năm trăm lượng bạc …”

2

“Hãy mau nghĩ cách gom góp !”

Phu quân bực bội ngắt lời .

“Trước giờ ngọ ngày mai giao cho .”

Nói xong, liền phất tay áo rời .

Chàng lấy cớ đến thư phòng ôn sách.

Chàng tuyên bố đêm nay sẽ về phòng ngủ nữa.

Ta bóng lưng khuất dần của .

Ta bắt đầu nhẩm đếm từng con trong lòng.

Chưa đầy nửa canh giờ .

Từ phía thư phòng truyền đến tiếng gầm thét đầy tức tưởi của phu quân.

“Tranh của .”

“Đồ cổ của .”

Loading...