Hãy Làm Thuốc Ức Chế Hình Người Của Tôi Đi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-03 12:46:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Một bên là l.ồ.ng n.g.ự.c bỏng rát của , một bên là mảng tường lạnh ngắt, kẹp ở giữa, và khỏi cảm giác khí xung quanh như thể rút cạn.

 

"Anh và Thịnh Tuần vẫn xác định quan hệ bạn đời, đúng ?"

 

Pheromone của quá nồng, mang theo tính công kích mạnh mẽ đến mức khiến tay chân bủn rủn, chỉ mềm oặt dựa l.ồ.ng n.g.ự.c đối phương.

 

trả lời thế nào. Nói "" thì chẳng khác nào đang bật đèn xanh, còn "Không" thì rõ ràng là đang dối.

 

Cậu mặc kệ sự im lặng của , liền cúi đầu sáp gần hơn.

 

"Ninh Giản, thơm quá."

 

Hơi thở nóng hổi phả thẳng hõm xương quai xanh, mấy lọn tóc của cọ gò má ngứa ngáy khó chịu.

 

"Những việc , em cũng ."

 

8

 

ngờ là tối muộn mà Thịnh Tuần vẫn còn đến.

 

Cả cuộn tròn trong chăn như một cái kén, thực lòng chẳng đối mặt với chút nào.

 

Thịnh Tuần cửa đập ngay mắt cái "cục" tròn vo đang từ chối giao tiếp . Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, cuối cùng vẫn là chịu thua .

 

"Cậu đến việc gì ?"

 

"Chui đây."

 

Giọng lạnh tanh, chẳng chút gì gọi là thương lượng.

 

mới ló đầu khỏi chăn thô bạo xốc ngược lên.

 

"Trốn cái gì?"

 

Ánh mắt Thịnh Tuần ghim c.h.ặ.t cổ . sực nhớ điều gì đó, theo bản năng liền đưa tay lên che kín gáy nhưng muộn.

 

Dưới lòng bàn tay là miếng dán ức chế.

 

Vụ lùm xùm với Từ Vân Dã lúc chiều kịp đến thì chú bảo vệ tuần bắt gặp.

 

Chú phi tới như một vị thần, tách hai đứa bồi thêm một bài giáo huấn dài dằng dặc về chuyện "tự trọng, tự ái" với cả "văn hóa học đường". Thấy mặt tái mét lắm, chú mới đưa cho miếng dán để dùng tạm.

 

cái thứ cũng chỉ ngăn pheromone phát tán ngoài thôi, chứ dập tắt ngọn lửa đang âm ỉ đốt cháy trong .

 

Cũng may là kỳ phát tình giai đoạn cuối, định bụng cứ c.ắ.n răng chịu đựng nốt là xong. Ai mà ngờ Thịnh Tuần mò tới tận đây.

 

"Bỏ tay ngay."

 

Lần , còn ngoan ngoãn lời nữa. Ban ngày thì mạnh mồm tuyên bố cần , tối đến bắt thóp trong bộ dạng t.h.ả.m hại , thật sự là nhục để cho hết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hay-lam-thuoc-uc-che-hinh-nguoi-cua-toi-di/chuong-6.html.]

cứ đinh ninh sẽ chẳng thèm đụng , cùng lắm là giằng co vài câu mất kiên nhẫn mà bỏ thôi. . Giây tiếp theo, Thịnh Tuần thô bạo túm lấy tay .

 

Đầu óc ong lên một tiếng, mặt mũi lập tức cảm thấy nóng bừng. Đã quá lâu chúng tiếp xúc da thịt thế , cảm giác lạ lẫm khiến thẫn thờ mất vài giây, và chính lúc đó, nhanh tay x.é to.ạc miếng dán gáy .

 

Mùi hoa cam thanh khiết ngay lập tức bung tỏa và chẳng mấy chốc lấp đầy cả căn phòng.

 

Thịnh Tuần khẽ nhíu mày: "Tại tìm ? Cậu định cứ thế mà chịu đựng ?"

 

"Không ..."

 

lí nhí đáp: "Cũng đến nỗi khó chịu lắm."

 

Cậu thẳng tay ném miếng dán góc phòng: "Tự đày đọa . Lại đây chút ."

 

Cái cơ thể phản chủ dường như lập trình sẵn. Chẳng cần đến lý trí cho phép, theo thói quen bấy lâu nay, tự giác nghiêng đầu, để lộ vùng tuyến thể nhạy cảm.

 

Hơi thở của Thịnh Tuần mỗi lúc một gần, nhưng đột ngột khựng . Dù thấy mặt , nhưng vẫn cảm nhận bầu khí xung quanh bỗng chốc trở nên đông cứng.

 

Mấy đầu ngón tay lạnh của khum , ôm trọn lấy gáy liền nhấn mạnh ngay chỗ tuyến thể, và cứ day day từng chút.

 

Cả lập tức cứng đờ, đến thở cũng chẳng dám thở mạnh, cứ thế hình như hóa đá.

 

Chuyện gì thế ? Trước đây việc theo "lệ thường", bao giờ thế. Cái kiểu mơn trớn ... giống như đang tán tỉnh nhiều hơn.

 

khó chịu cựa quậy: "Thịnh Tuần?"

 

"Cậu tắm ?"

 

"Tắm ..."

 

Chẳng lẽ xả nước kỹ ? Nghĩ đến đó, thấy hổ c.h.ế.t.

 

Ngay khi định đưa tay lên sờ thử thì siết c.h.ặ.t cổ tay. Giọng Thịnh Tuần lúc lạnh lùng đến mức đáng sợ:

 

"Có mùi của thằng Alpha khác. Hôi lắm."

 

9

 

Hai chữ "hôi lắm" vang lên như hai nhát b.úa nện thẳng lòng .

 

Cảm giác hổ và nhục nhã tràn lên khiến mặt nóng rát như bỏng. Rõ ràng đoán sẽ ám mùi của Từ Vân Dã nên lúc về cắm đầu nhà tắm cọ rửa đến tận hai cơ mà...

 

Chẳng ngờ cái mùi đó dai dẳng đến thế.

 

luống cuống bật dậy: " tắm nữa", vắt chân lên cổ chạy biến phòng tắm.

 

Nghĩ cũng may mà đến. Nếu ngày mai cứ vác cái mùi của Từ Vân Dã đến trường, e là sẽ nhấn chìm trong mớ thị phi của đám bạn mất.

 

sức kỳ cọ suốt nửa tiếng đồng hồ, chà xát đến mức da dẻ đỏ ửng, rát rạt mới chịu thôi. Thế nhưng, khi mặc quần áo chỉnh tề, lấy hết can đảm mở cửa bước thì cái cảm giác căng thẳng nãy giờ bỗng chốc xì như bong bóng xẹp.

 

 

 

Loading...