HẦU GIA PHƯƠNG BẮC NÂNG NIU ĐÓA TUYẾT KIỀU - 2
Cập nhật lúc: 2026-04-22 15:14:16
Lượt xem: 137
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn đưa dâu chặn ở cổng thành. Đội trưởng thị vệ khi giao thiệp với đối phương xong thì tới xe ngựa của :
“Khởi bẩm công chúa, Định Bắc Hầu mời xuống xe, cùng ngài bộ thành.”
Ta hiểu: “Tại thế?”
“Bẩm công chúa, Hầu gia bá tánh dọc hai bên đường trong thành nghênh đón. Công chúa và Hầu gia bộ thành sẽ càng thể hiện khí độ cùng vui với dân của thiên gia.”
Ta xoa xoa cái thắt lưng đau nhức, lạnh :
“Tính hết các đời triều , từng đạo lý nào bắt công chúa xuống xe bộ trong ngày đại hôn cả.
Ngươi gọi Thẩm Ánh Nam đây, bản công chúa xem thử xem định oai phủ đầu kiểu gì.”
Một lát , ngoài xe ngựa vang lên một giọng trầm hùng:
“Định Bắc Hầu Thẩm Ánh Nam, đặc biệt tới mời Công chúa xuống xe.”
Tì nữ vén rèm xe lên. Ta liền thấy nọ sừng sững bên cạnh xe ngựa như tùng như bách.
Đôi mày sắc lạnh như đao gãy, con ngươi ngưng tụ tựa sương tuyết.
Bàn tay đang đưa lên cao của các khớp xương phân biệt rõ ràng, nơi hổ khẩu phủ một lớp chai dày.
Thẩm Ánh Nam khác biệt với những nam t.ử từng gặp ở thành Lâm An.
Trên mang theo một luồng dã tính và sát khí của kẻ kinh qua trăm trận chiến.
Ta nhất thời kịp đề phòng, cứ thế ngẩn ngơ đến sững sờ.
Thấy hồi lâu phản ứng, Thẩm Ánh Nam khẽ cau mày, giọng kiêu ngạo cũng siểm nịnh:
“Mời Công chúa xuống xe.”
Ta lấy thần sắc, vẫn im trong xe ngựa nhúc nhích.
Ta giương đôi mắt to tròn đỏ hoe, định thần :
“Thẩm Ánh Nam, bản công chúa hỏi ngươi, từ đây bộ đến phủ của ngươi còn mất bao lâu?”
“Nhanh thì một nén nhang.”
Thẩm Ánh Nam khẽ nhướn mi, “Chậm thì nửa canh giờ.”
Tình cảnh mà bắt bộ nửa canh giờ, đúng là còn khó chịu hơn cả g.i.ế.c .
Ta từ nhỏ một cái tật, hễ lúc nào mệt mỏi là tính khí tiểu thư trỗi dậy. Ta khẩy một tiếng, hung hăng :
“Ta bôn ba nhiều ngày mới tới đây, ngươi chẳng những thấu hiểu mà còn bắt bộ nửa canh giờ.
Thẩm Ánh Nam, ngươi định đem bản công chúa binh sĩ trong doanh trại để rèn luyện chỉnh đốn đấy ?”
Thẩm Ánh Nam vô biểu cảm liếc một cái.
Hắn quét mắt hàng dài hầu lưng , thiếu kiên nhẫn mà thốt một câu:
“Chậc! Công chúa hoàng gia đúng là quý giá thật đấy.”
“Bản công chúa chính là quý giá đấy, thì nào?”
Hai cứ thế giằng co, chẳng ai chịu cúi đầu .
Trương ma ma theo hầu hạ vốn hiểu rõ tính nết của , thấy vội vàng chạy hòa giải:
“Hầu gia, Công chúa là cành vàng lá ngọc Bệ hạ cưng chiều, từng chịu khổ cực bao giờ.
Đường xa vất vả, thực sự mệt . Nô tì mạn phép xin Hầu gia thấu hiểu cho.
Nếu Hầu gia nhất quyết Công chúa xuống xe, chi bằng ngài hãy bế Công chúa thành, Hầu gia thấy thế nào?”
Lông mày của Thẩm Ánh Nam lập tức nhăn thành mấy ngọn núi nhỏ.
Hắn đ.á.n.h mắt một lượt từ xuống , ghét bỏ phun hai chữ:
“Yếu đuối.”
Nói xong, đột ngột ôm ngang eo nhấc bổng khỏi xe ngựa, sải bước dài thẳng trong thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hau-gia-phuong-bac-nang-niu-doa-tuyet-kieu/2.html.]
Ta hành động bất ngờ của cho giật , hai tay theo bản năng quàng lấy cổ .
Hắn liếc đôi tay , như . Ta phản ứng , vội vàng buông tay , cứng miệng :
“Hừ! Đều tại ngươi! Nếu ngươi đột ngột kéo , kinh hãi chứ.”
Thẩm Ánh Nam gì. Hắn đột nhiên xốc mạnh tay đang ôm eo một cái, dọa sợ đến mức bám c.h.ặ.t lấy cổ . Hắn lộ nụ đắc ý nỗi đau của khác:
“Chậc, nhát gan thật đấy.”
Ta bực lườm một cái, đ.ấ.m hai nắm đ.ấ.m l.ồ.ng n.g.ự.c . Cứng như đá .
Chẳng những đ.á.n.h đau , ngược tay còn đỏ bừng một mảng. Ta khỏi tức giận quát:
“Thẩm Ánh Nam, ngươi là đồ khốn!”
Hắn nhướn mày, vẻ mặt trêu chọc:
“Ái chà, quý giá thật cơ đấy, mới thế đỏ tay .”
Hiện tại đang khống chế, tạm thời tranh cãi với nữa.
Song của Thẩm Ánh Nam đều qua đời, nên các nghi thức khi phủ giản lược nhiều.
Sau khi uống xong rượu hợp cẩn, Thẩm Ánh Nam định rời ngay. Ta túm lấy tay áo , ngẩn ngơ hỏi:
“Thẩm Ánh Nam, ngươi đấy?”
Đôi mắt đen của trầm xuống, giọng điệu vẫn bình thản:
“Ta ngoài tiếp đãi khách khứa đến dự tiệc hôm nay.”
Cả ngày hôm nay giày vò, chút dính dấp khó chịu.
Trương ma ma và tì nữ Lam Nguyệt cũng mới theo phủ hôm nay, bọn họ còn quen thuộc với việc trong phủ.
Ta khó chịu vặn vẹo , lệnh cho :
“Bản công chúa thấy khỏe, tắm rửa một chút, ngươi chuẩn nước nóng cho .”
Thẩm Ánh Nam đầy ẩn ý, thấp giọng khẽ:
“Công chúa quả thực là phiền phức.”
Liên tiếp chế nhạo, nỗi ấm ức trong lòng tức khắc phóng đại vô hạn.
Ta nhịn đáp trả:
“Thẩm Ánh Nam, nếu ngươi coi thường như , giỏi thì mà thoái hôn với phụ hoàng !”
“Ngươi tưởng bản công chúa đến cái nơi rách nát ? Vừa mệt ghét bỏ, ham cái gì chứ?”
Vừa nước mắt rơi lả chả như chuỗi hạt đứt dây.
Thẩm Ánh Nam nhất thời hoảng hốt, vội vàng gọi mang nước nóng đến.
Hắn để một câu “Lát nữa sẽ về dùng bữa với nàng” chuồn mất dạng.
Trong phòng tắm, Trương ma ma quản phiền hà mà dặn dò nhiều chuyện đêm nay.
“Công chúa, nô tì sai Lam Nguyệt bí mật dò hỏi đám hầu trong phủ . Bên cạnh Hầu gia từng thông phòng nữ t.ử nào khác, nghĩ thì chuyện nam nữ ngài cũng là đầu tiên.”
“Nô tì thấy ngài như kẻ thô kệch, chắc là xót thương khác , Công chúa tuyệt đối để ngài theo ý .”
“Hầu gia đang tuổi huyết khí phương cương, vạn nhất tay nặng nhẹ, tổn thương Công chúa thì .”
Trương ma ma đặc biệt lật từ trong hòm hồi môn mấy cuốn "Bí kíp phòng trung", còn nghiêm túc đòi giảng giải chi tiết từng chương đoạn cho .
Chỉ một lát , đến mức đỏ mặt tía tai. Lam Nguyệt thẹn thùng bịt tai chạy ngoài cửa đợi.
Ta tùy tiện nhét mấy cuốn sách lòng ma ma, bực bội :
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
“Ma ma, mau thu , thu ! Bản công chúa thèm học!”
“Dựa cái gì mà bản công chúa học những thứ ? Có học thì cũng để Thẩm Ánh Nam học! Nếu học cách hầu hạ khác, thì đừng hòng bước lên giường của bản công chúa!”