Ta về đến phòng, đang chuẩn đóng cửa để chiếc váy lụa .
Ai ngờ Tố Tâm chạy .
Thấy mặc chiếc váy màu hồng nhạt, nàng trợn tròn mắt kinh ngạc: “Cố Hàn… ngươi…”
“Suỵt.”
Ta vội vàng kéo nàng , đóng cửa phòng .
Ta giải thích với nàng: “Tố Tâm, xin , cải nam trang là bất đắc dĩ.”
Tố Tâm gục xuống bàn nức nở: “Oa oa oa… ngươi lừa …”
Ta: “…”
“Từ khi ngươi phủ, nghĩ, tiểu ca ca mà trai thế, ngươi lớn hơn, càng thích ngươi hơn.
Ta thầm yêu ngươi ba năm, ngươi đối xử với cũng , hôm nay tìm ngươi là cho ngươi , còn dành dụm cả tiền của hồi môn , giờ ngươi với ngươi là nữ nhi.”
Tố Tâm đau lòng, cứ như thể gã bạc tình bỏ rơi .
Và chính là gã bạc tình đó.
Ta chút bối rối, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, hổ thẹn : “Ta thật sự cố ý giấu ngươi.”
Tố Tâm dậy, đôi mắt đẫm lệ : “ thật sự yêu ngươi mà!”
Ta há hốc mồm, kinh ngạc đến nỗi nên lời.
Ta ở trong Hầu phủ hơn ba năm, may nhờ Tố Tâm giúp đỡ nơi, mới từ một thiếu niên ngây thơ học cách đối nhân xử thế.
Hơn nữa, nàng xong việc của là giúp đỡ .
Ta hề nàng luôn dành tình cảm cho .
Nghĩ đến đây, nước mắt tuôn rơi.
Tố Tâm lau nước mắt, thần sắc khó dò : “Ngươi cái gì?”
Ta : “Ta với ngươi.”
Tố Tâm lấy khăn tay lau nước mắt mặt : “Thôi thôi, ngươi cố ý.”
Ta mắt ngấn lệ nàng: “Ngươi giận nữa ?”
Tố Tâm dịu dàng dỗ dành : “Ừm, ngươi xinh như , giận nữa. Đừng nha, ngươi , lòng tan nát.”
Ta lau nước mắt.
Giả heo ăn thịt hổ vẫn ích.
Ta kể hết chuyện xảy trong viện của Hoắc Lăng Thiên mấy ngày nay cho Tố Tâm .
Tố Tâm vẻ mặt ghét bỏ: “Thì Hầu gia là như , tính khí hôi hám như thế, công khai ngấm ngầm ám chỉ để ngươi thất của , phu nhân chúng cũng thèm !”
Ta vội vàng bịt miệng nàng , cẩn thận kẻo tai vách mạch rừng.
Ta buông nàng , thở dài: “Ta nghĩ cách rời khỏi viện của Hầu gia, hầu hạ nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hau-gia-cho-ta-chuoc-than-di/chuong-4.html.]
Chàng cứ như một kẻ thần kinh .
Lúc tính thì cho ngươi viên kẹo, lúc tính thì bảo ngươi cút.
Tố Tâm : “Cả Hầu phủ đều là của Hầu gia, trừ khi khế ước của ngươi trong Hầu phủ hết hạn.”
Ta : “Ta thể tìm cách đến hầu hạ trong viện của lão phu nhân.”
Mẫu của Tiểu Hầu gia sức khỏe vẫn , nhưng tính tình cực kỳ hiền lành, thanh tịnh như hoa cúc, thường xuyên ăn chay niệm Phật trong phòng.
Tiểu Hầu gia vô cùng hiếu thảo, luôn thuận theo yêu cầu của lão phu nhân.
Ta nữ trang, đưa cho Tố Tâm ít bạc, nhờ nàng dùng bạc mua chuộc tỳ nữ bên cạnh lão phu nhân.
Ta bưng canh t.h.u.ố.c của lão phu nhân đến Lê Hương Các, nhẹ nhàng đặt canh t.h.u.ố.c xuống.
Lão phu nhân tay tràng hạt, mặc áo gấm màu xanh đậm thêu vài bông mẫu đơn, trang phục giản dị.
Bà cầm chén bên cạnh, hớt bớt lá mặt, đang định uống, lên tiếng ngăn .
“Lão phu nhân, sức khỏe , đừng uống đậm nữa, thể uống nhiều hoa cúc. Bây giờ trời dần nóng lên, hoa cúc tác dụng sáng mắt và hạ nhiệt.”
Lão phu nhân ngước mắt : “Nha đầu lạ mặt quá, là viện nào ?”
Ta nhỏ nhẹ đáp: “Nô tỳ là ở viện của Hầu gia.”
Lão phu nhân khẽ nheo mắt, mỉm , trông hiền từ: “Là bên cạnh Thiên nhi , thảo nào trông lanh lợi thế.”
Ta : “Phu nhân, nô tỳ mắc bệnh hen suyễn, trùng hợp là nhũ mẫu ở nhà nô tỳ đây cũng từng mắc bệnh hen suyễn, là do một tay nô tỳ chữa khỏi. Bệnh trạng của phu nhân, nô tỳ thử xem .”
Lão phu nhân mỉm thản nhiên, rõ ràng tin lời : “Bệnh của nhiều năm , đại phu cũng thể chữa khỏi tận gốc, ngươi chắc chắn thể chữa ?”
Ta gật đầu: “Nô tỳ chắc chắn.”
Thực , chữa bệnh hen suyễn.
Đêm qua sách y và tìm hiểu thói quen sinh hoạt của lão phu nhân.
Hen suyễn thể chữa khỏi tận gốc , nhưng cách để thuyên giảm các triệu chứng hen suyễn.
Lão phu nhân nửa tin nửa ngờ : “Vậy ngươi cứ ở bên cạnh hầu hạ .”
Ta thở phào nhẹ nhõm, mừng rỡ: “Vâng.”
Được lão phu nhân chấp thuận, thu xếp đơn giản quần áo và đến Lê Hương Các.
Tối, Hoắc Lăng Thiên từ cung về, rời khỏi Nghiễn Hoài Viện, đến Lê Hương Các tìm .
Lúc đó, đang xoa bóp vai cho lão phu nhân, lão phu nhân đang dùng bữa.
Hoắc Lăng Thiên bước , đôi mắt sâu thẳm , theo bản năng cụp mắt xuống, tránh né ánh xuyên thấu linh hồn của .
Lão phu nhân thấy Hoắc Lăng Thiên, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương: “Thiên nhi , con ăn cơm ? Ăn cùng mẫu một chút .”
Hoắc Lăng Thiên tùy ý xuống mặt lão phu nhân, mặt nở nụ nhạt.
“Mẫu , con ăn .”
Hoắc Lăng Thiên ngước mắt một cái, : “Cố Hàn là nô tỳ cận bên cạnh con, lâu thấy nó về, hỏi mới nó ở bên cạnh mẫu .”