Hậu Cung Này Có Độc - Chương 5: Luôn Có Điêu Nô Muốn Hại Bản Bảo Lâm!

Cập nhật lúc: 2026-03-26 12:36:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày kế, Duyệt phi dẫn theo Vân Phong Hoàng cùng mấy vị cung tần cấp thấp đến Duyên Phúc Cung thỉnh an. Lời xin nghỉ cho tân Bảo lâm còn kịp thốt , Vân Thục phi cất giọng hỏi thăm: "Sao hôm nay thấy bóng dáng tộc nhà ?"

“Hôm qua lỡ chân rơi xuống nước nên cảm phong hàn, sáng nay là dậy nổi.” Duyệt phi liếc xéo Thục phi, như : “Tính tình thế nào tỷ tỷ cũng đấy, nếu là khác, chắc chắn bỏ qua . Dù cũng là Bảo lâm mới tiến cung, thể chậm trễ việc yết kiến Hoàng hậu và Thái hậu nương nương? vì là tộc của tỷ tỷ, cũng chẳng nỡ khó dễ, đành chiều ý cô .”

Lời chỉ thiếu nước thẳng rằng Vân Phong Hoàng cậy thế Thục phi mà nuông chiều tùy hứng, coi thường cả Hoàng hậu. Suy rộng , chẳng khác nào bảo Thục phi dạy bảo nhà nghiêm, thiếu tôn trọng trung cung?

Thế nhưng Vân Thục phi xong cứ như điếc, chỉ lộ vẻ hoa dung thất sắc: “Cái gì? Tộc của bản cung hôm qua nhập cung vẫn còn khỏe mạnh, mới đó hết rơi xuống nước đến phong hàn?”

Nói đoạn, cô sang Kỷ Hoàng hậu: “Nương nương, hôm qua Hộc Châu Cung chẳng hề triệu thái y...”

Kỷ Hoàng hậu chẳng đợi Duyệt phi phân bua, lập tức lệnh cho đại cung nữ: “Cho thái y đến cung của Duyệt phi xem .”

Lại liếc Duyệt phi, giọng trách cứ: “Ngươi cũng là cũ trong cung, Vân Bảo lâm tuổi còn nhỏ, mới nhập cung, ngươi đường chiếu cố một chút?”

“Nương nương, oan uổng quá!” Duyệt phi âm thầm nghiến răng, nhanh trí đáp: “Thiếp ngờ Vân Bảo lâm mới cung chạy loạn khắp nơi, còn ngã xuống hồ ngay điện của ! Lúc đó Bệ hạ đang ở trong điện, báo cáo cũng lập tức sai cứu lên, định gọi thái y ngay nhưng Vân Bảo lâm cứ khăng khăng bảo khỏe, vì chuyện nhỏ mà phiền thánh giá... Thiếp lay chuyển mới đành thôi. Ai dè hôm nay cô bẹp đó, định lát nữa riêng với Thục phi tỷ tỷ để nhờ tỷ khuyên nhủ đừng vì giữ thể diện mà hại thể, kết quả giờ của !”

Ý tứ trong lời Duyệt phi rõ: Vân Phong Hoàng vì tin Thuần Gia Đế ở Ngưng Bích Điện nên mới lảng vảng ngoài điện rình mò, kết quả xảy chuyện. Việc cho gọi thái y là vì sợ phát hiện bệnh sẽ mất cơ hội thị tẩm. Tóm , Duyệt phi tự nhận xui xẻo khi vớ một kẻ an phận như .

Vân Thục phi đời nào chịu nhận tộc là loại đó: “Tộc của bản cung vốn ngoan ngoãn, hiểu chuyện thật thà, thể chạy loạn ? Duyệt phi xưa nay vốn tính hồn nhiên, nhưng cũng nên năng tùy tiện như .”

“Tỷ tỷ nhỉ, hôm qua tân nhân cung đông như thế.” Duyệt phi nhạo: “Sao ai rơi xuống nước, chỉ mỗi Vân Bảo lâm gặp chuyện? Chẳng lẽ tỷ tỷ nghi ngờ là đẩy cô xuống chắc?”

“Chuyện hỏi chứ.” Thục phi nhạt: “Những năm qua, ở cung gặp chuyện là nhiều nhất, tộc của bản cung đầu tiên, chắc chắn cũng chẳng cuối cùng.”

Hai lời qua tiếng đầy sát khí, đám hậu phi đầu là Kỷ Hoàng hậu chẳng thèm can ngăn, cứ thong thả nhấp xem kịch .

Một lát , một cung nhân từ phía , thì thầm tai Hoàng hậu. Người gật đầu: “Cho cô .”

Đoạn quét mắt Thục phi và Duyệt phi, mỉm : “Hai vị bớt nóng. Thái y xem cho Vân Bảo lâm, bảo gì đáng ngại. Giờ đang ở ngoài , thực hư thế nào, cứ gọi hỏi là rõ.”

Nghe , Duyệt phi sa sầm mặt mày, bắt đầu yên. Cô sợ Vân Phong Hoàng sẽ sự thật khiến mất mặt, lo con nhỏ khi nào Hoàng hậu mua chuộc để tính kế ? Biết thế hồi sáng cứ nhịn nhục mà dắt nó theo thỉnh an cho rảnh nợ!

Một lát , Vân Phong Hoàng dẫn , quy củ hành lễ vấn an. Giữa điện nườm nượp mỹ nhân, nhan sắc của nàng vẫn thuộc hàng xuất chúng. Vì cử chỉ đoan trang đúng chất tiểu thư khuê các, Kỷ Hoàng hậu vốn xuất thế gia nên ấn tượng ban đầu khá , liền ôn tồn hỏi về vụ rơi xuống nước.

“Hôm qua thần hầu hạ Duyệt phi nương nương dùng bữa, giữa chừng Bệ hạ giá lâm, thần liền ngoài điện chờ đợi sai bảo.” Vân Phong Hoàng kể : “Nào ngờ...”

Duyệt phi đến đây, dù bực ám chỉ là kẻ hẹp hòi sợ chia sủng ái, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm vì thấy con bé điều, kể đúng theo kịch bản mà Thuần Gia Đế dựng sẵn hôm qua.

Ai dè, Vân Phong Hoàng đột ngột lộ vẻ kinh hãi, nhút nhát tiếp: “Nào ngờ... nào ngờ lúc thần đang chờ bên hồ, bỗng nhiên đẩy mạnh một cái từ phía , khiến thần ngã xuống nước!”

Cái đáp án khiến cả điện sững sờ, đến cả Kỷ Hoàng hậu cũng kinh ngạc: “Lại chuyện đó ?”

“Thiên chân vạn xác!” Vân Phong Hoàng bắt đầu lau nước mắt, diễn như thật khiến Duyệt phi cũng hoảng hốt một giây, tự hỏi đứa cung nữ tín nào của lén tay mà ... khoan ! Hôm qua lúc Thuần Gia Đế đến, nàng đuổi con nhỏ ngoài, là nó tự gây họa nhảy hồ tự t.ử để trốn tội mà!?

Duyệt phi cung bao năm, thu thập đám phi tần cấp thấp dễ như trở bàn tay, thế mà hôm nay một đứa Bảo lâm nhỏ nhoi cho tức nghẹn họng!

Nàng giận quá hóa : “Ý ngươi là Hộc Châu Cung hại ngươi? Ngươi chỉ là một Bảo lâm mới cung, cái thá gì mà khiến tốn công tính kế lấy mạng?!”

“À, vẫn nhớ tộc của bản cung mới cung, chỉ là một Bảo lâm bé nhỏ?” Vân Thục phi lập tức bắt bẻ: “Vừa nãy còn khẳng định chắc nịch là Bảo lâm chạy loạn, mưu đồ rình mò thánh giá cơ mà? Cứ như Bảo lâm tài giỏi lắm, mới cung gan tày trời, còn tìm cả hành tung của Bệ hạ bằng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hau-cung-nay-co-doc/chuong-5-luon-co-dieu-no-muon-hai-ban-bao-lam.html.]

Duyệt phi hừ lạnh: “Bảo lâm bình thường tất nhiên giỏi thế, nhưng Vân Bảo lâm Bảo lâm bình thường ?”

Nàng ám chỉ việc Thục phi giật dây, sang châm chọc: “Hoàng hậu nương nương còn lên tiếng mà Thục phi tỷ tỷ chắc mười mươi là hôm qua gọi thái y cho Vân Bảo lâm. Tỷ tỷ tai mắt thông tường thế , mà phòng cho xuể!”

“Duyệt oan uổng cho Thục phi quá.” Trịnh Quý phi nãy giờ xem kịch cuối cùng cũng lên tiếng: “Nếu Thục phi thực sự nắm rõ Hộc Châu Cung như lòng bàn tay, thì tộc nhà đẩy xuống nước chứ?”

Duyệt phi nhướng mày: “Quý phi tỷ tỷ cẩn ngôn! Việc Vân Bảo lâm hại chỉ là lời phiến diện của cô , đủ tin cậy! Bản cung tuyệt tin trong cung kẻ dám ngang nhiên mưu hại phi tần của Bệ hạ!”

Dù dễ nóng nảy nhưng Duyệt phi ngốc. Tuy Hộc Châu Cung từng gặp chuyện, nhưng tất cả đều phù phép thành "ngoài ý " hoặc "tự vẫn". Giờ Vân Phong Hoàng chẳng thèm nhắc đến Duyệt phi, chỉ khẳng định " đẩy xuống nước ở Hộc Châu Cung", thì dù Duyệt phi cũng thoát khỏi trách nhiệm quản lý!

Khốn nỗi, vì cái danh tiếng "ác phụ" vốn , lời của Vân Phong Hoàng thốt , mười trong điện thì chín tin sái cổ.

Quý phi bồi thêm: “Bản cung thấy Vân Bảo lâm thật lòng.” Cô duyên lên phía : “Nương nương, Vân Bảo lâm tuy vị phân thấp, nhưng do Thái hoàng thái hậu đích hạ chỉ tuyển . Thái hoàng thái hậu minh thần võ, thể một đứa trẻ mới lớn lừa gạt? Nếu Vân Bảo lâm là loại đổi trắng đen, đặt điều sinh sự, chắc chắn Thái hoàng thái hậu đuổi cổ ngay từ lúc diện kiến ở Khánh Từ Cung , đúng nương nương?”

Thái hoàng thái hậu là khởi đầu cho vinh quang của họ Kỷ, là chỗ dựa lớn nhất của Kỷ Hoàng hậu. Dù thừa Thái hoàng thái hậu chắc chẳng nhớ tên đứa Bảo lâm , nhưng Hoàng hậu thể phản bác lời Quý phi khi nó gắn liền với uy tín của bà ?

Huống chi, nàng và Duyệt phi vốn thù cướp ngôi Hoàng hậu, tội gì dẫm thêm một nhát: “Nhãn lực của Thái hoàng thái hậu tất nhiên là sai .”

Lời chỉ khẳng định lời Quý phi, mà còn đá đểu Duyệt phi một vố đau điếng. Bởi trong các phi tần cao vị, Duyệt phi là duy nhất cung mà qua sự đồng ý của Thái hoàng thái hậu (thậm chí là phản đối).

“Nương nương nhất quyết cho rằng sai hại Vân Bảo lâm ?” Duyệt phi uất ức tột cùng, nước mắt lã chã rơi. Dưới cơn thịnh nộ, cô bật dậy, bước nhanh về phía Vân Phong Hoàng, nghiến răng: “Thiếp dù gì cũng là chủ vị Hộc Châu Cung, cái thứ Vân thị hèn mọn như ngươi tài đức gì mà khiến bản cung vi phạm cung quy vì ngươi?! Ngươi quá đề cao đấy!”

định vung chân đá một cái cho bõ ghét, nhưng Vân Phong Hoàng nhanh như chớp quỳ sụp xuống, run rẩy kêu "Nương nương bớt giận", đồng thời hai tay "vô tình" tóm c.h.ặ.t lấy tà váy của Duyệt phi...

Cái hành động ...!!!

Duyệt phi giật lùi hai bước theo bản năng, xác nhận Vân Phong Hoàng nắm váy mới thở phào, chỉ tay quát lớn: “Con tiện tỳ , mở to mắt cái điện xem! Ngươi tưởng là khuynh quốc khuynh thành, cả lục cung ai bằng chắc, mà khiến bản cung tay độc thủ ngay đầu gặp mặt?!”

“Muội định ?” Thục phi vội dậy ngăn mặt Vân Phong Hoàng: “Trước mặt Hoàng hậu nương nương, dám càn rỡ như thế!”

“Thục phi đúng, Duyệt , quá đáng !” Quý phi thong thả chỉnh trâm cài: “Quốc quốc pháp, cung cung quy, mời Hoàng hậu nương nương định đoạt!”

Kỷ Hoàng hậu thuận thế phán: “Viên thị ở Hộc Châu Cung thất nghi điện, hà khắc cung tần, cấm túc một tháng, giảm nửa bổng lộc để răn đe!”

Đoạn liếc Vân Phong Hoàng đang run rẩy: “Vân Bảo lâm chịu ủy khuất .”

Người tùy tay thưởng cho vài thứ vải vóc trang sức. Tuy nhiều nhưng nó đại diện cho thái độ của Hoàng hậu. Đám cung tần xung quanh nãy giờ im re vì sợ hãi, giờ đều Vân Phong Hoàng với ánh mắt ghen tị.

Sau khi tạ ơn, Duyệt phi đưa về cung chịu phạt. Gương mặt phẫn nộ đến biến dạng của cô khi khiến tâm trạng Hoàng hậu . Nhìn thấy vẻ lo lắng của Vân Khanh Man phía Thục phi, Hoàng hậu tiện tay phúc: “Nếu chủ vị Hộc Châu Cung vắng mặt, Vân Bảo lâm cứ theo Thục phi .”

Trên đường đến Miên Phúc Cung của Kỷ Thái hậu, Vân Phong Hoàng và Vân Khanh Man Thục phi cho chung bộ liễn để chuyện. Vừa xuống, Vân Khanh Man nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Phong Hoàng! Không ngờ Duyệt phi ác thế, tỷ ?”

“Chuyện xong , Khanh Man khoan .” Thục phi nhíu mày, trầm giọng hỏi: “Phong Hoàng ? Bản cung phụ ngươi thông minh. Giờ thời gian gấp gáp, thẳng luôn: Việc ngươi rơi xuống nước hôm qua là hại, rốt cuộc là thật giả?”

Thục phi chằm chằm mặt Vân Phong Hoàng, bỏ sót một biểu cảm nào: “Hoàng hậu ghét Duyệt phi nên chỉ cần Duyệt phi bực truy cứu thật giả. chúng sắp đến thỉnh an Kỷ Thái hậu, mặt Thái hậu nương nương, dễ lừa gạt thế !”

Kỷ Thái hậu vốn chẳng ưa gì ai ngoài phe , bao gồm cả Vân Thục phi. Nếu chuyện giải quyết êm , bà thể mượn cớ để xử lý luôn cả ba chị em họ Vân.

Thục phi nghiêm mặt: “Bản cung cần sự thật, để lát nữa còn đường mà đối đáp mặt Thái hậu. Việc hệ trọng, ngươi nặng nhẹ, đừng tự cao tự đại!”

Loading...