HẮN CAM TÂM MẮC CÂU, TA CAM LÒNG ĐỘNG TÂM - 3

Cập nhật lúc: 2026-05-06 17:19:53
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta nhất thời hoảng hốt vô cùng, thầm trách bản chỉ ham ăn ham chơi, lo lắng đến mức hốc mắt cũng bắt đầu nóng lên.

 

Từ nhỏ dễ lạc đường, mỗi ngoài đều theo bên cạnh. Bây giờ nơi là kinh thành xa lạ, nếu thật sự lạc thì đây?

 

Nghĩ tới nghĩ lui, càng ngày càng sợ hãi.

 

Nếu sẽ như , lúc nãy nhất định sẽ dừng mua xiên kẹo hồ lô .

 

Ta giống như con mèo nhỏ kinh hãi, cứ thế luống cuống chạy khắp nơi giữa dòng tấp nập, nhưng tìm mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng tỳ nữ cả.

 

Ngay đúng lúc , một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy tay .

 

Ta giật ngẩng đầu lên.

 

Là Trầm Ký Bạch.

 

Trái tim đang hoảng loạn bất an của gần như lập tức bình tĩnh trở .

 

Ta ngơ ngác theo phía , để mặc dẫn rời khỏi nơi đông ồn ào.

 

Nhìn thấy vành mắt đỏ hoe, Trầm Ký Bạch khẽ cau mày, giọng trầm thấp vang lên bên tai:

 

“Sao ? Có ai bắt nạt ?”

 

Ta lặng lẽ lắc đầu, thế nhưng trong lòng chẳng hiểu vì bỗng dưng cảm thấy vô cùng tủi .

 

“Không … là vì đường, lạc mất tỳ nữ …”

 

Khi còn ở Giang Nam, chỉ vì cái tật mù đường chẳng các tỷ trong nhà đem nhạo bao nhiêu . Ngay cả phụ đôi khi cũng chỉ lắc đầu thở dài, cho rằng quá mức ngốc nghếch, chẳng chút lanh lợi nào của nữ nhi khuê các.

 

Thế nhưng Trầm Ký Bạch hề .

 

Hắn chỉ khẽ cong môi nhạt, giọng điệu ôn hòa mà dịu dàng đến lạ:

 

“Vậy ngoài nhớ dẫn theo hai tỳ nữ bên cạnh.”

 

Ngay trong khoảnh khắc , những vụng về cùng tự ti mà vẫn luôn giấu kín nơi đáy lòng, dường như đều trở nên chẳng còn đáng nhắc đến nữa mặt .

 

Lòng bỗng nhiên nhẹ nhõm vô cùng.

 

“Giờ cũng còn sớm nữa, để đưa trở về.”

 

Ta lập tức ngoan ngoãn gật đầu, từng bước từng bước bám sát bên cạnh , như sợ chỉ cần chậm một chút thôi sẽ bỏ giữa biển đông đúc.

 

“Ta gọi là A Đường, ?”

 

Trầm Ký Bạch nghiêng đầu sang . Dưới ánh đèn rực rỡ của đêm Thượng Nguyên, đôi mắt càng trở nên sáng ngời sâu thẳm, giống như mặt hồ phản chiếu ánh trăng nơi đêm tĩnh lặng.

 

Tim bỗng dưng khẽ run lên.

 

Một niềm vui nhỏ bé mà kín đáo cứ thế âm thầm dâng đầy trong lòng.

 

“Được… chứ ạ.”

 

Ta cố gắng giữ cho giọng của bình tĩnh như thường, nhưng bàn tay giấu trong tay áo lặng lẽ siết c.h.ặ.t.

 

 

“Ký Bạch.”

 

Bước chân thoáng khựng , sắc mặt trong chớp mắt liền tái vài phần.

 

Là Trầm phu nhân.

 

nơi cửa hành lang, ánh mắt lạnh nhạt chậm rãi lướt qua , mang theo sự dò xét khiến khác khó lòng bình tĩnh.

 

Trầm Ký Bạch bình thản bước lên một bước, khéo chắn , đó cúi đầu hành lễ:

 

“Mẫu .”

 

“Sao con cùng Mạnh Đường?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/han-cam-tam-mac-cau-ta-cam-long-dong-tam/3.html.]

Ánh mắt Trầm phu nhân thoáng tối xuống, nét mặt cũng trở nên nghiêm nghị hơn vài phần.

 

Thế nhưng Trầm Ký Bạch từ đầu đến cuối vẫn vô cùng điềm tĩnh.

 

“A Đường cô nương lạc mất tỳ nữ giữa phố, hôm nay con trực ban bên ngoài, nên tiện đường đưa nàng trở về.”

 

Trầm phu nhân xong vẫn bán tín bán nghi:

 

“Chỉ như thôi ?”

 

Trầm Ký Bạch thần sắc đổi, nơi khóe môi còn hiện lên một nụ nhàn nhạt:

 

“Chẳng lẽ mẫu còn nghĩ đến chuyện khác ?”

 

Nghe như , Trầm phu nhân lúc mới yên lòng, nhẹ nhàng thở một .

 

Ta phía cũng âm thầm thở phào theo.

 

“Nếu trở về bình an thì nghỉ ngơi sớm .”

 

“Vâng ạ.”

 

Ta cúi đầu đáp lời, dáng vẻ ít nhiều phần lúng túng.

 

Lúc vô tình ngẩng đầu lên, ánh mắt khéo chạm ánh của Trầm Ký Bạch.

 

Trong đôi mắt sâu thẳm dường như ẩn chứa điều gì đó khác thường, nhưng thể hiểu rõ.

 

“Cho .”

 

Trầm Ký Bạch đưa cho một hộp thức ăn tinh xảo.

 

Ta vội vàng nhận lấy, ngơ ngác hỏi:

 

“Đây là gì ?”

 

Hắn khẽ nhíu mày, khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ rõ ràng hơn thường ngày:

 

“Điểm tâm của Vân Tô Các. Ta thích đồ ngọt, nên tiện đường mua về cho nếm thử.”

 

Ta ngẩn mất một lúc mới mở hộp xem.

 

Bên trong bày đủ loại điểm tâm tinh xảo mắt.

 

Ở tầng cùng còn vài xiên kẹo hồ lô đỏ au, từng quả sơn tra căng mọng phủ lớp đường óng ánh trong suốt, qua tay nghề vô cùng tinh tế.

 

Đường thắng đúng độ, phản chiếu ánh đèn càng thêm long lanh mắt.

 

Khóe môi bất giác cong lên thành nụ nhè nhẹ, đó cúi đầu nhỏ giọng:

 

“Đa tạ biểu ca.”

 

Tiễn Trầm Ký Bạch rời xong, xoay định về viện thì bất ngờ thấy di mẫu đang phía .

 

Ta cũng chẳng đến từ lúc nào, bao lâu .

 

Di mẫu chậm rãi bước đến mặt , ánh mắt dừng hồi lâu như đang nhớ điều gì đó xa xăm.

 

“Di mẫu?”

 

Ta khẽ gọi, trong lòng đầy khó hiểu.

 

Di mẫu thật lâu, cuối cùng mới nhẹ giọng cảm thán:

 

là dung nhan khuynh thành.”

 

“Khi bằng tuổi con, dung mạo cũng chẳng thua kém gì con bây giờ. Khi những công t.ử theo đuổi , e là thể xếp hàng từ Giang Nam đến tận kinh thành.”

 

Nói đến đây, đáy mắt bà thoáng hiện lên một tầng buồn bã nhàn nhạt.

 

như thì ích gì ? Qua nửa đời , cuối cùng vẫn chỉ là thất của mà thôi.”

 

Loading...