HẮN CAM TÂM MẮC CÂU, TA CAM LÒNG ĐỘNG TÂM - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-06 17:15:31
Lượt xem: 17
Ta vốn là một cô nhi nơi nương tựa, song từ thuở sớm lìa bỏ nhân gian, đành theo di mẫu đến tá túc mái Trầm gia, mong tìm một chốn dung qua ngày tháng lạnh lẽo của kiếp cô độc.
Di mẫu năm bảy lượt đều căn dặn ghi nhớ trong lòng rằng gia chủ Trầm gia là tính tình thanh lãnh, tựa tiên nhân giữa tầng mây cao vợi, quanh luôn mang theo khí thế khiến khác chẳng dám tùy tiện đến gần. Danh vọng của ở trong tộc vô cùng hiển hách, lời từng kẻ nào dám trái ý. Người như , vốn dĩ hạng như thể sinh lòng vọng tưởng dám mơ đến chuyện chạm .
Ta theo từng lời di mẫu dạy bảo. Từ ngày đầu tiên bước chân Trầm phủ, tự nhủ với chính rằng ngoan ngoãn, kính cẩn giữ lễ, an phận thủ thường, tuyệt đối vượt quá bổn phận của bản .
Những món châu báu trang sức mà sai mang tới, từng dám động đến, càng dám tùy tiện đeo lên .
Bất cứ nơi nào sự hiện diện của , đều lặng lẽ tránh xa, từng để bản bén mảng đến gần nửa bước.
Mỗi thấy những cô nương đỏ mặt e thẹn bày tỏ tâm ý với , cũng lập tức né tránh thật xa, tựa như chỉ cần chậm một chút thôi sẽ cuốn những chuyện vốn chẳng thuộc về .
Ta vẫn luôn cho rằng, chỉ cần cẩn thận như , giữ như , thì sẽ thể bình yên chờ đến ngày xuất giá, rời khỏi Trầm phủ, sống một đời an thanh đạm, tranh đoạt.
Nào ngờ rằng…
Đêm ngày đính hôn, Trầm Ký Bạch giữ trong phòng.
Hắn ép lùi nơi góc giường chật hẹp, thở nóng bỏng kề sát bên tai, từng nhịp hô hấp đều như thiêu đốt lòng . Giọng vốn luôn thanh lãnh lạnh nhạt của , lúc khàn đến đáng sợ, mang theo thứ cảm xúc mãnh liệt khiến khác bất giác run rẩy thôi.
“A Đường, nàng gả cho ai?”
Hắn khẽ dừng , dường như đang cố gắng kiềm nén điều gì đó trong lòng, từng chữ từng chữ chậm rãi ép xuống, cho lấy nửa phần đường lui:
“Ngoan nào, gọi một tiếng phu quân.”
….
Ta chẳng thể ngờ rằng, ở nơi thanh vắng hẻo lánh như thế , thể chạm mặt Trầm Ký Bạch.
“Trầm ca ca, ngưỡng mộ từ lâu , thể…”
Phía hòn non bộ, một giọng mềm mại ngọt ngào khẽ vang lên, mang theo vài phần e lệ của thiếu nữ mới tương tư.
Ôi trời đất, đúng là khiến lòng chẳng cho .
“Không là tiểu thư khuê các nhà nào, dám giữa ban ngày ban mặt cùng nam t.ử ngoại gia những lời tư tình như .”
Ta len lén thò đầu cho rõ là vị cô nương nào gan lớn đến thế, nào ngờ mới thoáng qua bắt gặp đôi lông mày thanh tú quen thuộc đến thể quen hơn, khiến lập tức bỏ chạy chẳng dám chần chừ thêm một khắc.
“A Đường.”
Phía lưng, giọng thanh lãnh lạnh nhạt của chậm rãi vang lên.
Bước chân trong thoáng chốc liền cứng đờ tại chỗ.
Xong , phát hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/han-cam-tam-mac-cau-ta-cam-long-dong-tam/1.html.]
Ta vô tình bí mật của Trầm Ký Bạch, cũng chẳng trách phá hỏng chuyện của nữa.
Thế nhưng từ đến nay Trầm Ký Bạch luôn là vui buồn chẳng lộ ngoài mặt, tâm tư kín đáo khó dò, rốt cuộc đang tức giận .
“Nữ nhi gia giữ gìn danh tiết, những lời như về chớ nên tùy tiện nữa.”
Hắn nhàn nhạt trách cứ vị cô nương một câu, giọng điệu nặng nhẹ, đó liền chậm rãi bước về phía .
Hai chúng sóng vai cùng con đường nhỏ trong phủ, mà suốt cả quãng đường dài chẳng ai mở miệng lấy một lời.
Bầu khí yên tĩnh đến mức khiến lòng vô cùng khó chịu, cuối cùng đành miễn cưỡng cong môi , cố ý mở lời để phá tan sự im lặng ngượng ngập .
“Biểu ca quả thật phúc khí, ở kinh thành bao cô nương ngưỡng mộ đó.”
“Ừ?”
Hắn khẽ nâng mắt sang , đôi đồng t.ử đen thẳm sâu như màn đêm, tựa hồ chỉ cần thêm một chút cũng đủ khiến khác rơi trong đó.
Không hiểu vì , trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác mất tự nhiên khó thành lời.
“Đôi khuyên tai san hô mà tặng hôm , thấy đeo?”
Khuyên tai?
Ta thoáng ngẩn , lúc mới nhớ chuyện cũ.
Trầm Ký Bạch đó ngoài việc, mấy ngày hồi phủ liền mang theo ít lễ vật trở về, khiến cho các tỷ trong Trầm gia ai nấy đều vui vẻ vô cùng.
Khi chỉ lặng lẽ nép ở một góc phòng, từng nghĩ rằng cũng sẽ chuẩn quà cho .
Nào ngờ những chuẩn , còn tự tay đem hộp quà đặt đến mặt .
Khi đó đầu óc trống rỗng, mất thật lâu mới miễn cưỡng hồn .
“Không nhận ?”
Cuối câu của còn mang theo vài phần ý nhàn nhạt, thanh âm trong trẻo ôn hòa như một chiếc lông vũ khẽ lướt ngang đáy lòng , khiến tim vô cớ rung động.
Ta cũng chẳng hiểu vì bản cuống quýt như , vội vàng đưa tay nhận lấy hộp quà, nhỏ giọng đáp:
“Đa tạ biểu ca.”
Nói đùa chứ, chẳng qua chỉ là một cô nhi ăn nhờ ở đậu mái nhà khác.