"Từ nay nếu nhàn rỗi theo dòng nước, chống gậy đêm khuya chẳng ngại gõ cửa hoa."
Cố Chiêu thều thào nốt mấy câu thơ cũ, khẽ : "Ngọc Oánh bao giờ cho nửa câu ." "Nửa câu là: Sơn trùng thủy phục nghi vô lộ."
Ta trả lời , bởi vì chính cũng chẳng rõ lối nào mới là đúng. Ta đợi lâu, nhưng chờ tiếp câu nào nữa. Hắn trút thở cuối cùng.
Ta buông tay . Cuối cùng cũng xong một đời, Cố Chiêu.
Tang lễ tất, sống cô độc trong chính phòng. A Cẩn cũng già , đôi tay bưng bắt đầu run rẩy. Một ngày nọ, bà bỗng hỏi: "Phu nhân, những thứ Ngọc thị để , vẫn còn giữ chứ?"
Ta phía ngoài sân: "Đốt thôi."
Nàng lời. Đêm đó, lửa cháy sáng rực một góc viện. Ta lặng những dòng chữ cuộn tròn trong lưỡi lửa, cháy sém hóa thành tro bụi.
Sáng hôm , A Cẩn hầu hạ chải đầu. Trong gương là một mái đầu bạc trắng. Nàng , cũng nàng. Chúng đều già .
Mấy cây hải đường mà Cố Chiêu trồng năm xưa giờ cao lớn, cành lá sum suê. A Cẩn hỏi: "Phu nhân, hôm nay b.úi kiểu tóc nào?"
Ta gương: "Kiểu bình thường là ."
Nàng đặt một cây trâm tay . Cây trâm trơn nhẵn hoa văn, đúc từ một phần của bộ trang sức vàng ròng năm xưa. Ta nhận lấy, cài lên tóc.
Rất .
Năm thứ năm mươi ở trong phủ .
Đám chắt quây quần gối, đứa gọi tằng tổ mẫu, đứa gọi lão tổ tông. Ta già thật . Mắt kém, còn thêu thùa nữa; chân tay chậm chạp, chẳng còn sức mà dạo vườn. Mỗi ngày, chỉ ở hiên nhà cây hải đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hai-duong-van-the-vang-son-van-nhu-xua/chuong-6.html.]
Hôm nay, cháu gái là A Nguyên đến thăm. Nó năm nay mười sáu tuổi, đang độ tuổi bàn chuyện cưới xin. Nó tựa gối , ngước mắt hỏi: "Tằng tổ mẫu, năm xưa gả cho tằng tổ phụ là dáng vẻ thế nào?"
Ta đáp: "Ta nhớ rõ lắm."
Nó chớp chớp mắt: "Sao nhớ chứ?"
Ta mỉm , những cánh hoa hải đường rơi rụng.
Đột nhiên, nó thì thầm: "Tằng tổ mẫu, con xuất giá."
Ta khựng .
Nó , nó học, ngoài xem thế giới rộng lớn, như các trưởng ngao du sơn thủy. Nó hỏi: "Con thể sống như ?"
Ta im lặng lâu, xoa đầu nó, nhẹ nhàng đáp: "Được chứ."
Nó mãn nguyện rời . Ta vẫn đó, lặng lẽ trời.
Tuyết rơi. Những cánh hoa hải đường phủ một tầng trắng xóa. Ta bỗng nhiên nhớ về bộ trang sức vàng ròng năm .
Lúc nấu chảy chúng, thợ kim hỏi đúc thành kiểu dáng gì. Ta tùy ý.
Thực tùy ý. Ta chỉ chợt nhớ dáng vẻ lúc đeo nó.
Ngọc Oánh, từ đầu đến cuối, thực sự bao giờ đeo nó một nào cả.
- TOÀN VĂN HOÀN -