Trong ấn tượng của Đường Tri Ức, trình độ văn hóa giải trí của thế giới giờ vẫn chẳng .
Đặc biệt là mảng âm nhạc.
Những thẩm âm và năng lực sáng tác xuất sắc vô cùng khan hiếm. Rất nhiều ca khúc “ cũng thấy”, thực chất chỉ là lấy những giai điệu khác chắp vá lung tung chỉnh sửa qua loa một chút là thành một bài mới.
Phần lớn đều là sản phẩm theo dây chuyền: độ hot thì nổi, nổi một thời gian chẳng ai nhớ tới nữa, linh hồn.
Những ca khúc nguyên bản tương đối khá một chút thì quá ít. Chỉ cần một nhạc sĩ năng lực sáng tác đạt chuẩn thôi cũng lo cơm áo gạo tiền.
Nếu thỉnh thoảng còn thể một bài linh khí thì dù tự dùng, chỉ cần bán cũng đủ thổi giá lên mức trời. Trong giới âm nhạc, con đường mắt ban đầu chính là so giọng hát.
Ca sĩ khả năng sáng tác thể tự phổ nhạc lời thì phần lớn đều trở thành tuyến một, còn những tất cả những điều đó một cách xuất sắc thì chính là đỉnh lưu.
Đường Tri Ức nhớ những tác phẩm từng phủ bụi của , nếu đem đặt giới âm nhạc hiện tại thì sẽ xếp ở mức nào. Cô bỗng nhiên chút tò mò.
Người gọi là “Thiên vương” rốt cuộc thực lực ?
Ban đầu Đường Tri Ức chỉ định qua một chút nhưng phía bất ngờ xuất hiện thêm một đám fan nữa, cô hiểu chen tới sát mép trực tiếp giành góc nhất.
Phía bên đường là một bãi cỏ quây , phía máy cùng đủ loại thiết đạo cụ, còn dựng thêm một cái lều nhỏ cho nhân viên nghỉ ngơi.
Giữa bãi cỏ đặt mấy chiếc ghế.
Trên chiếc ghế ở chính giữa một đàn ông trẻ mặc đồng phục nam sinh cấp ba, tóc ngắn màu nâu, đeo kính gọng mảnh, dáng vẻ khá ưa trong tay ôm một cây guitar đàn hát. Nội dung lời ca đại khái là mối thầm thương thời học sinh, hẳn là đang MV.
Nam chính chắc đóng vai một đàn si tình gì đó, giọng hát tệ nhưng bản nhạc đàn thì thực sự quá kém.
Bên cạnh hiểu chuyện cũng tiếc nuối : “Giọng hát của Mộ Thiên Vương thì khỏi bàn, hơn nữa lúc mới nổi cũng chính là nhờ sáng tác và biên khúc nguyên bản, chỉ tiếc là dạo gần đây cạn ý . Nếu thể gặp một phối khí giỏi, thì cũng chẳng đến mức hai năm nay cứ giậm chân tại chỗ.”
Người bên cạnh phụ họa: “ bây giờ phối khí giỏi quá ít, phối khí là thứ dựa thiên phú. Những chút linh khí thì đều Ngữ Tâm Truyền Thông và Tinh Nghệ Truyền Thông độc chiếm hết . Gia Duyệt Truyền Thông Mộ Thiên Vương sức cạnh tranh trong ngành quá yếu, cả công ty gần như đều trông một nuôi.”
Đường Tri Ức chút ấn tượng với Ngữ Tâm Truyền Thông. Trong ký ức của nguyên , đây dường như là công ty của Phó Diên Vũ.
Công ty trướng nhà họ Phó thì chắc chắn thiếu tài nguyên, huống chi còn là công ty của Phó Diên Vũ. Anh thuộc kiểu thấy thứ gì cũng vơ hết túi , khác đừng đến chia phần đến cả hớp canh cũng đừng hòng.
Có thể thế lực che trời của nhà họ Phó mà vẫn xông , còn giành danh hiệu Tiểu Thiên Vương. Xem đúng là thực lực phái, chừng còn chút bối cảnh.
Thiếu phối khí … Có lẽ đây là một cơ hội .
Nếu cô thể trở thành phối khí của studio . Một là giải quyết vấn đề tìm việc, hai là chừng còn thể gây dựng chút danh tiếng.
Sau dù Phó Lâm Xuyên nhận cũng coi như chút vốn liếng để tự bảo vệ .
Quyết định xong, cô liền cùng các fan tại hiện trường lặng lẽ chờ đợi. Mãi đến khi MV xong, Đường Tri Ức mua một chai nước khoáng, theo đám fan về phía lều nhỏ để xin chữ ký. khi đều lều tìm nam chính MV, cô đổi hướng tìm phụ trách của studio đang cạnh máy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hac-nguyet-quang-cua-tong-tai-benh-kieu-tro-ve-roi/chuong-5.html.]
Người phụ trách đang chỉ đạo hậu kỳ một vấn đề, một lúc thì thấy khát, đầu mà với phía : “Tiểu Trần, lấy cho chai nước.”
Kết quả là giây tiếp theo, một chai nước khoáng đưa tới mặt cô .
Người phụ trách còn đang thắc mắc nhanh thế. Uống xong liếc sang bên cạnh thì thấy một cô gái mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác blazer xanh nhạt đang mỉm .
Cô gái trông hơn hai mươi tuổi, ngũ quan vô cùng tinh xảo, làn da trắng mịn, ánh nắng trông như đang phát sáng, thoạt còn tưởng là minh tinh nào đó. Khi , mắt cong cong, thuộc kiểu ngọt ngào dễ thương.
Mái tóc nâu vàng xoăn, một nửa buông n.g.ự.c, một nửa thả lưng vô tình khiến cô thêm vài phần trưởng thành tri thức.
Người phụ trách hiếm khi gặp fan nhan sắc cao đến , lực vặn nắp chai cũng nhẹ mấy phần, giọng dịu xuống: “Em là đến tìm Mộ Thiên Vương ? Anh ở trong lều, xin chữ ký chụp hình thì cứ thẳng là .”
Không ngờ cô gái c.ắ.n môi, do dự hỏi: “Cái đó… bên chị còn tuyển phối khí ạ?”
Người phụ trách gật đầu: “Là hỏi giúp bạn ? Có thể bảo gửi tác phẩm kèm tên thật email của Studio Triều Tịch.”
Đường Tri Ức ngượng ngùng : “Không , là em.”
Người phụ trách chần chừ một chút: “Em?”
Cô từ xuống đ.á.n.h giá cô gái trẻ mắt, thế nào cũng thấy đáng tin.
Đối diện với gương mặt , phụ trách nỡ thẳng những lời đả kích. Suy nghĩ cách diễn đạt vòng vo: “Hơn nữa, bọn chị là Studio Triều Tịch, chắc em cũng từng qua chứ? Studio độc lập của Tiểu Thiên Vương Mộ Triều Tịch. Dù so với các công ty trướng nhà họ Phó cũng hề kém, cho nên yêu cầu đối với phối khí đương nhiên cũng cao.”
Đường Tri Ức hồi tưởng bản nhạc Tiểu Thiên Vương hát… Ừm, nếu yêu cầu cao là ở mức đó thì cô thấy thể thử.
Giải thích nhiều bằng dùng thực lực chuyện. Cô bỏ vẻ lúng túng ban đầu, nghiêm túc : “Vậy thế . Lấy bài mà Tiểu Thiên Vương hát ví dụ, nếu là em phổ nhạc và dùng nguyên lời đó thì thể hát như thế .”
Trong lúc xem họ MV, trong đầu Đường Tri Ức phác thảo một giai điệu . Tuy phong cách bình thường nhưng chắc chắn hơn bản . Thế là cô khe khẽ ngân nga, hát bản nhạc mới.
Trong thời gian ngắn như đương nhiên thể trực tiếp sáng tác một bài chỉnh. Bài hát của cô là bản cải biên dựa ca khúc mà Mộ Thiên Vương hát, điều chỉnh ở phần mở đầu, kết thúc và một vài điểm cao trào điệp khúc.
Cả bài lập tức trở nên mượt mà hơn nhiều, thậm chí khí chất cũng nâng lên hẳn một tầng.
Lần cô biểu diễn mặt khác dường như cũng là ở thế giới . Năm năm , khi còn đang nhiệm vụ công lược Phó Lâm Xuyên. Cô từng quen một thích học, mê âm nhạc nhưng là “kẻ mù âm”.
Hai giống như Bá Nha gặp T.ử Kỳ, từng ngày nào cũng nhiệt tình bàn luận về âm nhạc. Cô hiểu niềm đam mê của , khích lệ ước mơ của . Ngoài thì chính là đầu tiên khen cô câu thiên tài sáng tác.
Cô thậm chí còn từng hứa với , chỉ sáng tác nhạc cho một . Không ngờ trong năm năm ở thế giới thực, cô vẫn giữ lời hứa .
Vậy mà giờ đây, ở thế giới vì kế sinh nhai mà thất hứa.
Đường Tri Ức hát xong một đoạn, ánh mắt phụ trách lập tức sáng lên.
“Đây… thật sự là em tự sáng tác ?”