Hắc Cẩu - Chương 5 - Hết

Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:01:21
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hạnh Nhi, cháu lập công lớn .”

 

Vương Đại Đảm từng bước tiến về phía Đại Hắc trói, khuôn mặt méo mó như quỷ:

 

“Con súc sinh phá hỏng bao nhiêu chuyện của . Có nó, đạo hạnh của thể thi triển. Hôm nay, sẽ dùng m.á.u nó để tu thành chính quả!”

 

Đại Hắc trừng mắt , răng nanh lộ hung dữ.

 

Đột nhiên, Vương Đại Đảm lao tới, d.a.o đ.â.m thẳng cổ họng nó.

 

Khoảnh khắc đó, Đại Hắc né. Nó dựng lên, hai chân ôm c.h.ặ.t lấy Vương Đại Đảm.

 

“Gào!” - Tiếng gầm chấn động, khiến mưa tuyết cũng như tản .

 

kinh hoàng thấy Đại Hắc c.ắ.n mạnh vai nhưng m.á.u b.ắ.n .

 

Vương Đại Đảm phát tiếng thét giống : “Chít chít!”

 

Đó tiếng

 

Cơ thể giật mạnh, da rung lên dữ dội.

 

Rắc! 

 

Sau lưng lớp áo phồng lên, như thứ gì đó đang bò loạn bên trong.

 

“Hiện hình ! Hiện hình !”

 

Không ai hét lên, mấy kéo xích sợ đến buông tay, ngã lăn đất.

 

Đầu của Vương Đại Đảm xoay tròn một vòng rơi xuống đất.

 

Từ cổ áo , một cái đầu lông lá chui , mõm nhọn, mắt láo liên là một con chồn vàng to lớn dị thường, đầy lông vàng, đôi mắt xanh lục lóe lên hung quang.

 

hiểu .

 

Vương Đại Đảm c.h.ế.t từ lâu chỉ là nó mượn xác. 

 

Cái xác là do Đại Hắc tìm thấy chôn.

 

“Đồ súc sinh! Dám phá kim của !”

 

Con chồn cất tiếng , giọng the thé. Nó lấy một vật đen sì, giống chuông giống đầu lâu, khắc đầy ký hiệu quỷ dị. Đó chính là pháp khí mê hoặc dân làng!

 

Nó vung pháp khí, đập mạnh đầu Đại Hắc.

 

Bốp! Một tiếng trầm vang lên.

 

Máu từ đầu Đại Hắc chảy xuống, nó lảo đảo, nhưng vẫn buông.

 

“Đại Hắc!” - gào, cố bò dậy.

 

Đại Hắc thấy, đầu nó buông miệng, bất ngờ đập đầu mạnh pháp khí !

 

“Khôngggg!” - Con chồn hét lên kinh hãi.

 

Ầm!

 

Một tiếng nổ lớn, pháp khí vỡ tan, khói đen bốc , tiếng quỷ vang lên.

 

Tà thuật mê hoặc phá!

 

Một luồng khí mạnh quét qua ngôi miếu.

 

thấy, bộ lông đen như mực của Đại Hắc, từ ch.óp mũi bắt đầu chuyển trắng.

 

Không già mà trắng tinh như tuyết, phát ánh sáng yếu ớt, thần thánh.

 

“Aaa! Pháp khí của !”

 

Con chồn phát điên. Mất pháp khí và lớp ngụy trang, nó lộ nguyên hình, thể thu nhỏ .

 

Đại Hắc, nay trắng như tuyết, chắn mặt như một ngọn núi.

 

Những vết thương còn chảy m.á.u nữa.

 

11

“Súc sinh, dám phá hỏng đạo hạnh của !”

 

Con chồn vàng nổi giận, giọng đầy sát khí.

 

Đại Hắc sủa. Nó hạ thấp , trong cổ họng phát tiếng gầm trầm như sấm.

 

sợ đến mềm nhũn chân, bệt bên ngưỡng cửa thể nhúc nhích, chỉ thể trơ mắt hai bóng đen lao .

 

Một luồng tanh gió ập tới.

 

Đại Hắc đối diện móng vuốt sắc nhọn, lao thẳng lên, ngoạm c.h.ặ.t gáy con quái.

 

“Chít——!”

 

Một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên.

 

Con chồn vàng đau đớn, điên cuồng vặn vẹo thể.

 

Đại Hắc buông.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Nó c.ắ.n c.h.ặ.t, dồn sức, đ.â.m thẳng con yêu vật pho tượng Phật bằng đất sét vốn lung lay giữa điện thờ.

 

Ầm ——!

 

Ngôi miếu vốn chỉ chống đỡ bằng mấy thanh gỗ mục, chịu nổi cú va chạm như .

 

Xà ngang gãy răng rắc, bụi đất tung mù, ngói đá rơi loảng xoảng.

 

“Đại Hắc!” - gào lên lao .

 

Trong làn bụi mịt mù, đôi mắt trong veo dường như một cái.

 

Pho tượng Phật khổng lồ đổ sập, chôn vùi hai bóng, một trắng một vàng, bên .

 

Tất cả bỗng im bặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hac-cau/chuong-5-het.html.]

Gió tuyết tràn qua mái vỡ, lạnh buốt.

 

quỳ đống đổ nát, hai tay bới tung gạch đá.

 

“Đại Hắc… Đại Hắc, đây …” - đến khản giọng.

 

Đột nhiên, sâu trong đống đổ nát vang lên tiếng động. 

 

Một đoạn xà nhà nhúc nhích, đẩy .

 

Tim như nhảy lên cổ.

 

Một bàn tay thò khỏi khe gạch. 

 

Tiếp theo là một khuôn mặt đầy bụi đất.

 

“Ông… ông nội?” - cứng đờ.

 

Ông nội ho sặc sụa, run rẩy bò từ góc phía đống đổ nát. Quần áo rách rưới, đầy bụi nhưng vết thương chí mạng.

 

Ông nội dựa tường, đôi mắt già đỏ ngầu, chằm chằm pho tượng sập. Đó chính là nơi Đại Hắc và con chồn vàng đồng quy vu tận.

 

“Ông ơi… Đại Hắc nó…”

 

chỉ đống đá.

 

Ông nội gì, chỉ khẽ xua tay.

 

Ông bước tới đống đổ nát, dập đầu ba cái thật mạnh.

 

“Chính nó cứu ông.”

 

“Mấy ngày nay, nó giấu ông trong khe tượng Phật… chỗ đó là hầm trốn cướp.”

 

Tuyết rơi càng lúc càng dày, nhanh ch.óng phủ kín tàn tích.

 

Chúng lật tung đống đổ nát.

 

Ngoài xác con chồn vàng xé nát, còn tìm thấy xác của Đại Hắc. Nó như từng tồn tại, biến mất trong tuyết trắng mênh m.ô.n.g.

 

Sáng hôm , cả làng náo loạn.

 

Vương Đại Đảm mất tích, cùng vài tên tay chân cũng biến mất dấu vết.

 

Nghe kể, đêm đó thấy “đại tiên” ngậm mấy mảnh quần áo chạy rừng sâu mà kiểu áo đó chính là của bọn Vương Đại Đảm.

 

Người già trong làng truyền tai : Vương Đại Đảm tạo nghiệp quá nhiều, sơn thần thu .

 

12

 

Cuộc sống vẫn tiếp tục. 

 

Không còn Vương Đại Đảm gây chuyện, thêm mùa xuân lương thực cứu tế, làng cuối cùng cũng vượt qua nạn đói.

 

Từ chuyện , sức khỏe của ông nội yếu hẳn. Ông rừng nữa, cũng nuôi ch.ó. Mỗi ngày chỉ cửa nhà cũ, về phía núi, tẩu t.h.u.ố.c lúc sáng lúc tắt.

 

Mười mấy năm , một đêm tuyết lớn, ông nội qua đời. Ông thanh thản.

 

từ thành phố vội vàng trở về.

 

Sau khi lo hậu sự, theo di nguyện của ông, chôn ông sườn núi hướng dương, nơi thể thấy ngôi miếu đổ.

 

Ngày dọn di vật, bước căn phòng ông nội từng ở.

 

Căn phòng đơn sơ, chẳng gì đáng giá.

 

Ánh mắt dừng chiếc giường đất còn ấm.

 

Về già ông nội sợ lạnh, giường gần như bao giờ tắt lửa.

 

Khi nhấc tấm chăn bông dày lên để giặt, cả như sét đ.á.n.h.

 

Chiếc đệm bên vo thành hình vòng tròn. Ở giữa lõm sâu, xung quanh cao lên, còn dính vài sợi lông đen rõ từ .

 

Đó chỗ ngủ, mà rõ ràng là một cái ổ ch.ó khổng lồ.

 

Đầu ong lên, mắt tối sầm.

 

Bao nhiêu năm nay… Ở đó rốt cuộc là ông nội là Đại Hắc? Hay hai vốn còn phân biệt?

 

lau mặt, nghĩ nữa, cầm nhang tiền lên núi.

 

Hôm nay tảo mộ cho ông nội.

 

Vừa đến vườn, sững .

 

Sau nhà cũ, từ lúc nào mọc lên một cái cây.

 

Đó là một cây gỗ mun đen.

 

Thân cây đen nhánh, to khỏe, cành vặn vẹo như nanh vuốt.

 

Tán cây… trông giống hệt một con ch.ó lớn đang hiên ngang ngẩng đầu.

 

hít sâu một , lên núi.

 

Gần đến mộ ông nội, chậm bước.

 

Gió lặng, xung quanh im phăng phắc.

 

Trước tấm bia mới dựng, một bóng nhỏ đen sì đang ngay ngắn.

 

Đó là một con ch.ó con lông đen tuyền, một sợi tạp.

 

Nghe thấy tiếng , nó chạy cũng sủa, chỉ đầu .

 

Đôi mắt trong trẻo, sâu thẳm như con .

 

Nó khẽ vẫy đuôi, xoay , chui bụi cỏ bia biến mất.

 

Trước mộ, chỉ còn một hàng dấu chân nhỏ, giống hoa mai in đất.

 

(Hết)

 

Loading...