Hạ Cánh Khẩn Cấp Nơi Tuyết Cảng - Chương 35: Trên đời làm gì có nhiều trùng hợp đến thế
Cập nhật lúc: 2026-02-03 02:33:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Họa từng , nhưng cái tên “u nang” cũng sợ:
“Cái nghiêm trọng ?”
“Không nghiêm trọng. Có thể mổ lấy , hoặc để lâu thì tự tiêu.” Chu Nhĩ Câm kiên nhẫn trả lời.
Nhìn chỗ nhô nhỏ cổ tay, cô khỏi tò mò:
“Sao phát hiện …?”
Bởi bản cô còn , mà nếu gập cổ tay thì cũng chẳng thấy.
Chu Nhĩ Câm dường như đáp, vẫn nhẹ nhàng ấn cổ tay cô.
Anh đổi sang tay , điềm tĩnh :
“Bởi vì em.”
Giọng bình thản như chỉ đang trả lời câu hỏi.
Ngu Họa ngước — bờ vai rộng càng rõ khi cúi đầu, áo sơ mi trắng rộng đủ để lộ chút quyến rũ. Từ chỗ là “ họ quen từ nhỏ” đến khi trở thành chồng, sự đổi vai vế khiến cô thấy chút nóng mặt.
Bởi vì em… nghĩa là Chu Nhĩ Câm cảm tình với cô ?
Cô bỗng mất tự nhiên, chắc nghĩ gì về .
Công bằng mà , gần nửa năm nay luôn quan tâm cô, nhưng từ nhỏ chăm sóc , lịch thiệp.
Cô ấn tượng về .
Một nhiều tình cảm như , liệu thể yêu một chẳng chút tình cảm nào ?
Cô nghĩ ngợi giây lát, bàn tay đang xoa bóp của .
Động tác thuần thục, cô tò mò hỏi:
“Anh từng ?”
“Trước đây tay từng một .”
“Sau đó khỏi?” Cô chỉ mong nhanh hết.
Chu Nhĩ Câm bất ngờ ngẩng lên cô, ánh mắt như mang một nụ mơ hồ, giống đang trêu cô bé:
“Đập vỡ.”
Ngu Họa kinh ngạc:
“Thật ?”
Anh nhẹ như :
“Hồi đó đang bận thi đấu, thể phẫu thuật. Quản gia cùng ngậm điếu t.h.u.ố.c, lấy b.úa cao su đập cho vỡ luôn.”
Nhìn bàn tay vẫn , Ngu Họa thấy rợn:
“Không đau ?”
Anh nghiêng gần, một tay chống lên thành ghế cô đang , tay giữ cổ tay cô. Phần cơ thể nghiêng về phía cô.
Bất chợt ngẩng đầu, gần như giam cô giữa và lưng ghế.
Anh mỉm nhạt:
“Trước mặt em, nên là đau ?”
Hơi thở đột ngột vây lấy cô, nhưng giọng vẫn nhẹ:
“Không thể với em là đau.”
Ánh mắt như một dòng sông tối sẫm, vương nước, dễ khiến ngộ nhận là sâu đậm.
Bị , cô như bước xuống một con sông, nước ngập đến bắp chân.
“Vậy để di chứng sẹo gì ?”
“Không, bác sĩ còn khuyên . Đập vỡ ngay là .”
Cô thẳng, nghiêm túc:
“Anh cũng đập cho em .”
“Không .” Anh lập tức từ chối.
“Tại ?”
Giọng bình thản:
“Vì sĩ diện đàn ông, thể lý do cho em.”
Cô bất giác thấy khóe môi nhếch lên, như thể dòng nước cuốn đến ngang đầu gối.
Không gì thêm, nhưng tâm trạng cô hơn chút.
Ngón tay dài, khớp rõ, thon nhưng mạnh, kiểu tay yếu đuối thư sinh. Bàn tay lớn dịu dàng, khác hẳn vẻ mặt điềm tĩnh.
Lặng lẽ một lúc, vẫn nhẹ nhàng ấn tay cô, giúp thư giãn.
Bàn tay của cô mềm nhũn, như ổ bánh men nướng xong.
Anh buông tay, tắt đèn sách:
“Xong .”
Cổ tay cô nóng ấm, dễ chịu.
Giọng như mời như :
“Có ?”
Cô bớt sự lạnh nhạt giữ cách, giống như đang chuyện với nhà:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ha-canh-khan-cap-noi-tuyet-cang/chuong-35-tren-doi-lam-gi-co-nhieu-trung-hop-den-the.html.]
“Phải . Anh về .”
Anh cầm lấy laptop bên cạnh:
“Anh cũng việc, đây chờ em, vội.”
Cô bỗng còn cảm giác áp lực khi bàn tiệc:
“Được.”
Lần bước lên lầu, cô còn thấy mệt. đang ăn dở, bỗng một sư ngã vật , sùi bọt mép. Cả bàn nháo nhào:
“Sư !”
“C.h.ế.t thật, chẳng lẽ đồ ăn độc?”
Lập tức gọi cấp cứu.
“Gọi gì mà gọi, đưa thẳng đến viện chứ! Cứ chờ xe cứu thương thì tới nơi là xong đời !”
Mọi rối rít, mấy nam sinh khiêng sư tới bệnh viện tư gần nhất cấp cứu.
Những còn cũng chẳng ai buồn ăn tiếp, lập tức bảo nhà hàng lấy hộp, mỗi món gói một phần để đem lấy mẫu.
Chẳng bao lâu , từ bệnh viện truyền về tin: sư ngộ độc kim loại nặng, thể là do lúc thí nghiệm vô tình dính .
Du Từ Doanh thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay buổi tiệc là do cô tổ chức, nhưng khi thanh toán xảy chuyện.
“Xong , tiền đem hết cho sư chữa bệnh mất , quên mất là còn trả tiền bàn.”
Cô sang Ngu Họa. Ngu Họa sờ túi , mới chợt nhớ là cũng chẳng còn tiền. Trên chỉ còn lương và một chiếc thẻ cha đưa, nhưng gần đây cô quẹt sạch để mua vài thứ khác.
Bỗng Ngu Họa nhớ điều gì:
“Cậu chờ năm phút, sẽ ngay.”
Chu Nhĩ Câm lúc đó đang họp video lầu, thì bên ngoài tiếng gõ nhẹ cửa kính xe.
Anh hạ kính xuống, thấy là cô.
Anh giơ tay, hiệu cho ở đầu dây bên tạm dừng, tháo tai Bluetooth, nghiêm túc cô.
Ngu Họa từng nhờ mua giúp cây cảnh, nhưng bao giờ thế .
“Chu Nhĩ Câm.” Cô bỗng thấy khó mở lời, chậm rãi :
“Anh… thể cho em mượn ít tiền ?”
“Được.” Chu Nhĩ Câm hỏi nhiều, từ hộc để tay lấy ví, rút một tấm thẻ đưa cho cô:
“Thẻ mật khẩu, em cứ quẹt thoải mái.”
Những ngón tay dài kẹp lấy một chiếc thẻ ngân hàng màu đen.
Tâm trạng cô khẽ lay động:
“Cảm ơn, lát nữa em sẽ mang xuống trả .”
“Không mang theo tiền ?” Giọng như đang đùa.
Cô thành thật:
“Em quẹt hết hạn mức thẻ của .”
“Mua gì mà nhiều thế?” Nghe cô , bất ngờ, mỉm hỏi.
Cô vẫn thật thà đáp:
“Một vài thứ đáng để mua.”
Cách cô khiến bật .
Chu Nhĩ Câm chỉ khẽ nhẹ, giọng như dỗ dành:
“Đi .”
Ngu Họa vội nhà hàng, giúp Du Từ Doanh thanh toán.
Nhìn hóa đơn hơn hai mươi nghìn tệ, Du Từ Doanh :
“Cảm ơn nhé, tháng lương sẽ trả .”
Vô tình liếc thấy tấm thẻ trong tay Ngu Họa, Du Từ Doanh bỗng thốt lên:
“Thẻ đen trông xịn thật, thẻ đúng ngày sinh của , trùng hợp thế?”
Ngu Họa vốn đang lơ đãng, liền kỹ, quả nhiên ở giữa thẻ là ngày sinh của .
Ngón tay cô khẽ lướt qua những con vàng nổi khắc chìm.
Nếu đây là trùng hợp thì cũng… quá trùng hợp.
Chính giữa là 19991209.
Cô thẻ của ngân hàng tư nhân thể tùy chỉnh .
Chẳng lẽ tình cờ lấy ?
Cô chợt nhớ đến câu ban nãy của Chu Nhĩ Câm: Sau em cứ quẹt thẻ .
Trong lòng cô thoáng một cảm giác lơ lửng, như thật.
Khi mang thẻ xuống trả, giọng vẫn bình thản như thường:
“Không cần trả.”
“Tại ?”
Chu Nhĩ Câm vẫn màn hình máy tính, chậm rãi đáp:
“Thẻ là đặt riêng cho em.”