Giữa Chốn Minh Minh - 11

Cập nhật lúc: 2026-03-04 04:06:20
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

 

đúng là xui xẻo.

 

Nói lưng một câu thôi mà bắt tại trận.

 

chột liếc Lục Minh thấy vẻ mặt bình thản dường như hề tức giận.

 

“Cái đó đây là chị họ em chị thích đùa lắm sở thích cũng phong phú em thật trong lòng tán thành …” cố tìm cách lấp l.i.ế.m.

 

Lục Minh gật đầu sắc mặt vẫn bình thường thậm chí còn khẳng định, “Ừ nhiều sở thích cũng mà ngày mai cô định ngoài chơi ?”

 

Thấy ngơ ngác trả lời mỉm , “Vậy ngày mai nghỉ một hôm .”

 

Nói xong về phòng.

 

ngây bóng lưng .

 

Anh gì cơ?

 

Ngày mai cần ở nhà sách nữa?

 

Hạnh phúc đến quá đột ngột.

 

Cơn buồn ngủ tan biến phấn khích mở tủ chọn quần áo túi xách trang sức cho ngày mai vui đến mức nửa đêm vẫn ngủ.

 

Ai ngờ hôm vui quá hóa buồn.

 

Trang điểm xong váy cũng mặc xong chị họ gọi điện mấy con trai cho leo cây .

 

“Họ trong khoa một giáo sư đột nhiên gọi họ học bù, đó họ trốn học quá nhiều , thì cuối kỳ sẽ đ.á.n.h trượt, em xem lý do gì ?”

 

“Đến dối cũng qua loa thế , đúng là mấy em trai chẳng đáng tin!” Chị họ tức tối .

 

Giận thì giận nhưng chơi là nữa , nghĩ một lúc đành nhận mệnh cầm sách xuống vườn lầu.

 

Trời dần tối đèn đường lượt bật sáng chiếc xích đu trong vườn ánh đèn bên cạnh lật từng trang sách.

 

Không bao lâu ngẩng đầu xoay cổ thì thấy Lục Minh.

 

Anh cách chừng năm bước tay cầm một cái túi .

 

“Lục Minh?” ngạc nhiên vô cùng, “Anh về lúc nào ? Không tối nay đột xuất lớp học ?”

 

Anh bước tới xuống chiếc xích đu bên cạnh, “Đã tám giờ , xong .”

 

“Sao ngoài chơi?” Anh hỏi .

 

“Đừng nhắc nữa.” tức giận kể cho đầu đuôi câu chuyện, “Chị họ em còn nữa, chuyện đại học giáo sư dạy bù cho sinh viên trốn học, chắc chắn họ đang lừa tụi em.”

 

“Vẫn là do bản họ đáng tin.” Anh bình tĩnh vặn nắp chai nước khoáng uống một ngụm.

 

gật đầu nắm tay , “ , giáo sư rảnh rỗi đến thế chứ?!”

 

“Khụ, khụ khụ…” Không hiểu hình như sặc nước.

 

theo bản năng đưa tay vỗ lưng tiếp tục lên án, “Anh xem nếu thật sự loại giáo sư như thì chắc chắn đó vấn đề tâm lý.”

 

“Khụ, khụ khụ…” Kết quả ho dữ dội hơn.

 

“Sao ? Em vỗ mạnh quá ?” vội vàng cúi gần hỏi.

 

Kết quả ngẩng đầu cúi xuống một sơ ý mũi hai trực tiếp chạm .

 

Tim hiểu vì đập mạnh dữ dội lập tức thẳng mặt lúng túng về phía xa.

 

“Không chơi thấy tiếc ?” Anh đột nhiên hỏi.

 

“Cũng… cũng bình thường.”

 

Anh lấy từ trong túi một lon bia đưa cho , “Muốn quán bar là vì uống rượu ?”

 

ngẩn lon bia , “Cho em ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/giua-chon-minh-minh/11.html.]

Anh gật đầu mỉm , “Ừ loại độ cồn thấp uống nhiều một chút cũng .”

 

nhận lấy chai bia mát lạnh đột nhiên cảm thấy trái tim nãy đập loạn hình như rót một dòng ấm áp.

 

“Đi thôi.” chớp mắt với Lục Minh, “Về nhà uống cùng .”

 

“Ừ.” Anh cong mắt mỉm , trong ánh mắt mang theo ý .

 

Hai xách bia cùng về phía chung cư, nhưng phát hiện cả hai thang máy đều chiếm, bên trong đầy đồ đạc chuyển nhà, còn mấy thợ đang liên tục đưa thêm đồ .

 

và Lục Minh , “Xem chỉ thể chờ một lát .”

 

Lúc phía đột nhiên vang lên giọng một phụ nữ đầy ngạc nhiên.

 

“Thầy Lục!”

 

16

 

Người gọi Lục Minh là hàng xóm mới chuyển đến ở tầng , cũng là một nữ giảng viên của Đại học Hải Thành, tên là Quách Như Tuyết.

 

là… đồng nghiệp của Lục Minh.

 

“Thầy Lục là phó giáo sư trẻ tuổi và tài giỏi nhất trường chúng .” Lúc ở lầu cô như .

 

ngơ ngác màn hình điện thoại, đó là thông tin về Lục Minh mà lén tra trong thang máy.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

“15 tuổi lớp thiếu niên, 20 tuổi tuyển thẳng lên cao học, 26 tuổi trở thành phó giáo sư trẻ nhất của Đại học Hải Thành, trong thời gian ở trường nhiều công bố bài báo SCI, còn trình bày báo cáo miệng tại các hội nghị quốc tế.”

 

Tiêu đề bài báo đó là: “Phỏng vấn Lục Minh của Đại học Hải Thành — phó giáo sư thế hệ 9X thực lực ngoại hình.”

 

Trở về phòng vẫn còn ngơ ngác.

 

Việc tưởng tượng khi về nhà sẽ nâng ly ca hát bỗng biến thành hỏi trả lời.

 

Lục Minh giải thích với rằng hôm đó xuất hiện trong khách sạn với phận nhân viên phục vụ là vì một sinh viên của .

 

Cậu sinh viên vốn thêm hôm đó tên là Lục Vịnh, bố trong nhà đều khuyết tật, từ đến nay vẫn dựa việc thêm và học bổng để duy trì cuộc sống đồng thời phụ giúp gia đình.

 

Ngày diễn hôn lễ của và Trịnh Vũ đột nhiên viêm ruột thừa cấp tính chính Lục Minh đưa bệnh viện.

 

Nằm giường bệnh Lục Vịnh vẫn luôn cầu xin bác sĩ rằng cơ thể còn chịu hỏi thể để sang ngày hôm mới phẫu thuật .

 

Lục Minh hỏi mới hôm đó là ngày cuối cùng thêm ở khách sạn nếu sẽ trừ tiền thưởng chuyên cần.

 

Vốn dĩ Lục Minh chỉ Lục Vịnh đến khách sạn thương lượng chuyện tiền thưởng chuyên cần nhưng vì hôn lễ của tổ chức quá rầm rộ khách sạn đang thiếu nên quản lý khách sạn đề nghị nếu Lục Minh thể giúp phục vụ trong hôn lễ hai tiếng thì sẽ trừ tiền thưởng chuyên cần của Lục Vịnh.

 

Vì thế hôm đó mới xuất hiện ở khách sạn với phận nhân viên phục vụ.

 

Anh là phó giáo sư trẻ nhất của Đại học Hải Thành còn luôn cho rằng là một sinh viên nghèo đến giày cũng mua nổi.

 

“Vậy nên em cũng là phó giáo sư nên mới thuê dạy kèm cho em?”

 

Anh gật đầu, “ .”

 

… tại đồng ý chứ?”

 

“Bởi vì,” mỉm , “theo trực giác của một thầy cảm thấy em là một học sinh tiềm năng.”

 

Câu thật sự quá… mang tính chính thức.

 

Người tiềm năng ư? Chính còn tin.

 

rằng điều thật sự hỏi là tối hôm đó vì đồng ý với .

 

Rõ ràng đó là một yêu cầu vô cùng hoang đường.

 

Sáng hôm Lục Minh tiết ở trường nên rời từ sớm.

 

Nửa đêm gần như ngủ nên ngủ đến tận mười giờ mới dậy.

 

Vừa ăn sáng xong thì thấy tiếng gõ cửa.

 

Là Quách Như Tuyết.

 

Loading...