Gió Bắc Cương Mang Theo Ánh Sao Trời - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-07 21:49:06
Lượt xem: 21

Thôi Ninh Viễn là vị "đồng dưỡng phu" mà nhặt từ trong núi sâu.

Hắn vốn mồ côi cả cha lẫn , một một đèn sách nuôi nấng Thôi Ninh Chi.

Năm Ninh Chi mười bốn tuổi, tên phú hào trong làng trúng, ý đồ cưỡng đoạt .

Thôi Ninh Viễn xông cửa cứu , chẳng những cứu còn đám gia đinh đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, vứt xác chân núi.

Chính lúc , đưa về nhà.

Sau khi rót canh sâm, đắp t.h.u.ố.c trị thương, mất nửa ngày mới tỉnh .

Thiếu niên tựa như nhành trúc thanh lãnh mà quật cường, sắc mặt tái nhợt đó, toát một vẻ mê hoặc kỳ lạ.

Ta chống cằm bên bàn, đối diện với đôi mắt còn vương vài phần mịt mờ của , nhàn nhạt lên tiếng:

"Ta thể giúp ngươi, điều kiện là từ nay về ngươi Khương gia, đồng dưỡng phu của ."

Sắc mặt Thôi Ninh Viễn trắng bệch, đột ngột ngẩng đầu trừng mắt , tia nhục nhã lướt qua nơi đáy mắt.

Ta nhẹ gõ đầu ngón tay xuống mặt bàn:

"Ngươi quyền từ chối. Lần cứu mạng và t.h.u.ố.c thang coi như nhất thời thiện tâm, sẽ thu của ngươi một xu."

Dĩ nhiên, cuối cùng vẫn đồng ý.

Ta dẫn tìm đến tận cửa nhà tên phú hào , chứng kiến gã sợ hãi run rẩy mà thả Thôi Ninh Chi .

Nàng nhào lòng Thôi Ninh Viễn nức nở...

Thật là một màn tình thâm.

Ta một bên nhấp , tên phú hào nịnh hót xin khoan dung:

"Tiểu nhân mắt tròng, đây là của Khương cô nương, mong cô nương đại nhân đại lượng..."

Trong khoảnh khắc đó, thấy sâu trong mắt Thôi Ninh Viễn lóe lên một tia sáng lạ lùng.

Có lẽ là sự khát khao quyền thế, là dã tâm leo lên vị trí vạn .

Hôn sự giữa và Thôi Ninh Viễn cứ thế định .

Hắn đưa ở trong Khương gia, ai ai cũng của Khương Sáo .

Cha tuy là tướng quân đương triều, nhưng cả đời chỉ chung thủy với , Khương gia cũng chỉ là mụn con duy nhất.

Chỉ tiếc mang trọng bệnh từ trong bụng , thể luôn gầy yếu.

dùng bữa cùng Thôi Ninh Viễn, đầu ho dữ dội, bắt gặp vẻ chán ghét lướt nhanh mặt .

Nha Khỉ Nguyệt cầm lấy khăn tay của , đó là những vệt m.á.u tươi đỏ thẫm đến gai .

Thôi Ninh Chi cũng chẳng ưa gì , nàng nhạo:

"Hóa là một con bệnh."

Khỉ Nguyệt giận dữ mắng:

"Ngươi dám chuyện với cô nương nhà như ? Thật là vô quy củ!"

"Ninh Chi tuổi còn nhỏ, mạo phạm Khương cô nương, xin cô nương rộng lòng tha thứ."

Thôi Ninh Viễn vén vạt áo quỳ xuống mặt .

"Nếu cô nương thấy khó chịu, cứ phạt ."

"Ca, ?"

Thôi Ninh Chi cuống quýt kéo tay áo .

"Nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, nàng lấy quyền gì mà nhục nhã ..."

"Câm miệng!"

Thôi Ninh Viễn trầm giọng quát.

Ta thản nhiên màn kịch , một lúc mới mở lời:

"Năm nàng đến tuổi cập kê, còn nhỏ nữa. Nếu quy củ, sẽ sai đưa nàng đến nữ học để học lễ nghi."

Thôi Ninh Viễn ngước mắt , lạnh lùng hỏi:

"Còn ? Cô nương định an bài thế nào?"

Ta khẽ cong môi, nắm tay Khỉ Nguyệt dậy:

"Ngươi là đồng dưỡng phu của , đương nhiên theo kinh thành học đường."

Đính ước hơn ba năm, nhưng trong lòng Thôi Ninh Viễn vẫn oán hận thấu xương, đến cả cách xưng hô cũng chịu đổi.

Học vấn của ở kinh thành thuộc hàng xuất chúng, thường lấy gương để răn dạy đám công t.ử bột, khiến bọn họ tức tối mà lôi phận "chồng nuôi" của giễu cợt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gio-bac-cuong-mang-theo-anh-sao-troi/chuong-1.html.]

Tuổi càng lớn, cơ thể càng suy kiệt.

Mùa đông lạnh lẽo, thể gió.

Mẹ sai vây kín xe ngựa bằng rèm dày, đặt thêm mấy lò sưởi tay, nóng trong xe bốc lên khiến ch.óp mũi Thôi Ninh Viễn lấm tấm mồ hôi.

"Nếu thấy nóng, hãy cởi áo choàng , xuống xe khoác ."

Nói đoạn, đưa tay định giúp .

Hắn nghiêng né tránh, ánh mắt lộ rõ vẻ ghê tởm:

"Đừng chạm ."

Ta sững sờ, bàn tay khựng giữa trung:

"Chàng ghét đến ?"

"Không ."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Hắn lấy vẻ bình thản, quấn áo choàng c.h.ặ.t hơn.

"Chỉ là thể cô nương yếu ớt, chút việc nhỏ dám phiền."

Lòng dâng lên nỗi đau âm ỉ.

Dường như ba năm qua đối đãi với thế nào nữa, vẫn chỉ nhớ rõ giao dịch đầu tiên và coi đó là nỗi sỉ nhục lớn lao.

Ta giỏi biểu đạt, nhưng dốc lòng truyền đạt tâm ý của , mà Thôi Ninh Viễn luôn đóng c.h.ặ.t cửa lòng, khinh thường thèm tới.

Đến học đường, giữa những tiếng xì xào, dẫn theo một thiếu niên mới .

"Ta tên là Hạ Văn Thu."

Thiếu niên nhiệt tình vẫy tay, nụ rạng rỡ.

"Chào các bạn nhé!"

Chẳng ảo giác , ánh mắt lướt nhanh qua dừng đầy ẩn ý .

Người ... thật kỳ lạ.

Nhìn đôi mắt đong đầy ý của , chẳng hiểu thoáng ngẩn ngơ.

Khi thu hồi tầm mắt, lập tức cảm nhận luồng khí lạnh lẽo từ bên cạnh.

Lại là Thôi Ninh Viễn.

"Hạ Văn Thu là đích t.ử nhà họ Hạ, giống loại nghèo hèn thể tùy ý nhục nhã như ."

Tan học, hiếm khi chủ động cùng , nhưng buông một câu đầy mỉa mai như thế.

Ta ngẩn :

"Chàng để tâm chuyện đó đến ?"

Sắc mặt tối sầm, đầu gọi thẳng tên :

"Khương Sáo, ngươi thật là tự đa tình."

"Chàng yên tâm, hôn ước, tâm tư sẽ đặt lên khác, huống hồ Hạ Văn Thu kỳ quặc—"

Ta dứt lời, phía bỗng vang lên tiếng khẩy.

Quay , chính là Hạ Văn Thu.

Hắn ngậm một cọng cỏ, dáng vẻ lười nhác nhưng chằm chằm:

"Nói lưng khác, Khương Sáo đồng học đạo lý ?"

"Biết." Ta đáp.

" lưng, chẳng đang mặt ngươi đó ?"

Hắn nghẹn lời, hừ hừ mắng một câu:

"Ngươi cứ cẩn thận đấy."

Trong lúc đối thoại với Hạ Văn Thu, Thôi Ninh Viễn thiếu kiên nhẫn mà xa.

Ta định đuổi theo, nhưng nhớ đến cảnh chạm mặt Đường Lộ sáng nay và giấc mộng kỳ quái đêm qua.

Suốt một tháng đó, ngoài lúc ở học đường, Thôi Ninh Viễn thường xuyên ngoài.

Ta sai điều tra, nhận tin báo:

Hắn lén khỏi phủ, chủ yếu là để gặp Đường Lộ.

"Bọn họ quen từ khi nào?"

Thị vệ đáp:

"Ngày hôm tan học, Thôi công t.ử gặp Đường Lộ phố, hỏi thăm vết thương của nàng . Đường Lộ vốn là con nhà y học, hai cứ thế qua dần trở nên thiết."

Loading...